Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2288: Thành công và thất bại

Khi nhận được mệnh lệnh hành động sau năm phút nữa từ Đỗ Ngọc Sơn, sắc mặt của chủ gia tộc họ Từ, chủ gia tộc họ Tề và chủ gia tộc Bách Lý đều trắng bệch.

Ở chi nhánh thế tục của gia tộc Bách Lý.

“Rầm!”

Sắc mặt của chủ gia tộc Bách Lý Hoành vô cùng u ám, lão ta bỗng vỗ mạnh bàn trà, chiếc bàn đắt đỏ lập tức vỡ nát.

“Bố!”

Bách Lý Kinh Vân lo lắng nhìn Bách Lý Hoành: “Bố, giờ chúng ta nên làm gì đây?”

Đỗ Ngọc Sơn vừa ra lệnh cho họ ra tay sau năm phút nữa.

Nhưng họ đều biết kết cục của nhà họ Trần, rõ ràng là do cao thủ Đế Thôn gây ra, trong tình huống này, Đỗ Ngọc Sơn vẫn bảo các thế gia Cổ Võ hành động sớm, chẳng khác gì đang khiêu khích Đế Thôn cả.

Bách Lý Hoành bỗng nhìn về phía Bách Lý Kinh Vân, trầm giọng nói: “Nếu con là chủ gia tộc Bách Lý, giờ con sẽ làm gì?”

Bách Lý Kinh Vân nói với sắc mặt khó coi: “Hủy đợt hành động!”

Tuy chỉ có bốn chữ nhưng Bách Lý Hoành đã nhận thấy sự quyết tâm của ông ta.

Bách Lý Kinh Vân nói tiếp: “Ngay cả Trần Thương Khung - chủ gia tộc họ Trần cũng bị cao thủ bí ẩn giết, điều đó đủ để cho thấy đối phương là cao thủ Đế Thôn”.

“Trong tình huống này, nếu chúng ta vẫn tấn công chiến vực thế tục theo lệnh của Đỗ Ngọc Sơn thì đúng là chán sống”.

“Nếu hủy đợt hành động, chúng ta chỉ đắc tội Đỗ Ngọc Sơn, thậm chí kết thù với Thủ Hộ Minh, nhưng nếu chúng ta không hủy đợt hành động, rất có thể chúng ta sẽ bị cao thủ Đế Thôn chú ý, khi đó chưa biết gia tộc Bách Lý còn tồn tại không”.

“Nếu vậy, sao chúng ta không nghĩ tới chuyện hủy đợt hành động này?”

Nghe thấy Bách Lý Kinh Vân nói thế, Bách Lý Hoành như thở phào, nhìn Bách Lý Kinh Vân với vẻ hài lòng: “Con nói không sai, nếu hủy đợt hành động thì chỉ đắc tội Đỗ Ngọc Sơn, còn nếu không hủy đợt hành động, rất có thể cả gia tộc Bách Lý sẽ rơi xuống vực thẳm”.

Bách Lý Kinh Vân lập tức vui mừng nói: “Bố, con đi báo cho mọi người biết chuyện hủy đợt hành động đêm nay”.

Bách Lý Hoành khẽ gật đầu, lập tức quay người, đi tới một căn gác nhỏ.

Trong gác, một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đang cầm một khúc gỗ bằng tay trái, tay phải cầm dao điêu khắc khúc gỗ kia.

Ngay cả khi Bách Lý Hoành bước vào, bà ta vẫn thờ ơ, không thèm quay đầu lại, tiếp tục làm chuyện của mình.

Bách Lý Hoành nhìn bà ta, lập tức ngồi xuống, thở dài, chậm rãi nói: “Thu Nguyệt, tôi biết cô vẫn hận tôi, nhưng cô phải hiểu một điều, tôi không muốn giam lỏng cô, nhưng năm đó cô đã sai lầm”.

Bách Lý Thu Nguyệt vẫn không ngẩng đầu, tiếp tục điêu khắc khúc gỗ trong tay, dao khắc trong tay bà ta vô cùng linh hoạt, nhát dao nào cũng như giao linh hồn cho khúc gỗ, sau mấy chục nhát khắc, khúc gỗ kia đã có hình dạng một đứa trẻ.

Trên chiếc kệ phía sau bà ta còn có hai mươi bảy bức tượng trẻ em gần như giống hệt nhau.

Cộng thêm bức tượng mà bà ta vừa khắc là hai mươi tám.

“Hai mươi tám năm rồi!”

Bách Lý Thu Nguyệt bỗng thở dài, nhìn bức tượng trẻ em trong tay bằng ánh mắt dịu dàng.

Bách Lý Hoành nhíu mày, nhìn Bách Lý Thu Nguyệt: “Giờ tôi cho cô cơ hội lấy lại tự do!”

Cuối cùng Bách Lý Thu Nguyệt cũng nhìn về phía Bách Lý Hoành, cười khẩy rồi lạnh lùng nói: “Bách Lý Hoành, muốn gì thì cứ nói thẳng, tôi không thích vòng vo!”

Bách Lý Hoành khẽ gật đầu: “Chúng tôi tìm thấy con trai cô rồi!”

Nghe thấy thế, Bách Lý Thu Nguyệt run rẩy, nhìn chằm chằm vào Bách Lý Hoành bằng đôi mắt đỏ ngầu, nắm chặt bức tượng hơn.

Một lúc lâu sau, bà ta mới hỏi: “Thằng bé khỏe không?”

Bách Lý Hoành gật đầu: “Nó rất khỏe, đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, nhưng sức chiến đấu của nó đã vượt xa cảnh giới, với thực lực của nó bây giờ, chắc có thể sánh ngang với Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ”.

Bách Lý Thu Nguyệt thầm kinh ngạc, hình như không ngờ chẳng những con mình còn sống mà còn có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ.

Bách Lý Hoành chợt nói: “Không hổ là thiên tài có máu tổ của gia tộc Bách Lý, tốc độ tu luyện rất nhanh”.

Bách Lý Thu Nguyệt bỗng nhìn về phía Bách Lý Hoành, trong mắt lóe lên sát khí đáng sợ, bà ta nghiến răng: “Tốt nhất anh đừng có ý đồ gì với thằng bé, nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho anh!”

Thấy Bách Lý Thu Nguyệt phản ứng dữ dội như thế, Bách Lý Hoành rất hài lòng, cười nói: “Nó là cháu tôi, sao tôi lại gây bất lợi cho nó được? Cô cứ yên tâm”.

Bách Lý Thu Nguyệt căm hận nhìn Bách Lý Hoành: “Tôi thề, nếu anh dám làm hại con tôi, tôi sẽ khiến anh hối hận!”

Bách Lý Hoành nói: “Cô yên tâm, tôi không làm gì nó đâu, hôm nay tôi tìm cô vì muốn cho cô cơ hội lấy lại tự do, chỉ cần cô thuyết phục con cô gia nhập gia tộc Bách Lý rồi theo họ Bách Lý, chẳng những tôi trả tự do cho cô mà còn chú trọng bồi dưỡng nó, nếu nó muốn trở thành chủ gia tộc Bách Lý trong tương lai, cũng không phải là không được”.

Bách Lý Thu Nguyệt cười khẩy: “Đừng mơ!”

Sao bà ta lại không biết người anh cùng cha khác mẹ này là loại người gì chứ, chính Bách Lý Hoành đã ra lệnh đưa bà ta về gia tộc Bách Lý rồi giam lỏng.

Giờ Bách Lý Hoành muốn con bà ta gia nhập gia tộc Bách Lý, đơn giản là vì lợi ích thôi, tuy bà ta không rõ nguyên nhân thực sự, nhưng có thể đoán được việc con mình gia nhập gia tộc Bách Lý sẽ rất có lợi cho gia tộc Bách Lý.

Bách Lý Hoành nhìn Bách Lý Thu Nguyệt với vẻ nghiền ngẫm, lập tức quay người rời đi.

Không hiểu sao, khi thấy nụ cười khó hiểu của Bách Lý Hoành trước khi đi, Bách Lý Thu Nguyệt bỗng có linh cảm xấu.

Bách Lý Thu Nguyệt nắm chặt tay, lạnh lùng nói: “Bách Lý Hoành, tốt nhất anh đừng động đến con trai tôi!”

Sau khi rời khỏi chỗ Bách Lý Thu Nguyệt, Bách Lý Hoành tìm Bách Lý Kinh Vân.

Bách Lý Hoành nói: “Từ giờ trở đi, con sẽ quyết định mọi việc ở gia tộc Bách Lý, ta phải ra ngoài một chuyến!”

Bách Lý Kinh Vân lập tức kinh ngạc: “Bố, bố định rời đi à?”

Giờ đang là lúc nguy hiểm nhất, Thủ Hộ Minh đã ra lệnh hành động vào năm phút sau, giờ đã qua năm phút, gia tộc Bách Lý vẫn chưa hành động, chắc chắn sẽ chọc giận Đỗ Ngọc Sơn.

Trong tình huống này, chủ gia tộc Bách Lý như Bách Lý Hoành lại định rời đi.

Bách Lý Hoành nghiêm nghị nói: “Ta phải đi làm một chuyện quan trọng, nếu thành công, ít nhất có thể giúp gia tộc Bách Lý huy hoàng suốt trăm năm!”

Bách Lý Kinh Vân hỏi: “Vậy nếu thất bại thì sao ạ?”

Trong mắt Bách Lý Hoành lóe lên ánh sáng sắc bén, lão ta lạnh lùng nói: “Nếu thất bại, cho dù không thể giúp gia tộc Bách Lý huy hoàng suốt trăm năm thì cũng giúp gia tộc Bách Lý giải quyết mối nguy bây giờ!”
Chương 2289: Thế thì chết đi

Cùng lúc đó, không chỉ riêng gia tộc Bách Lý không ra tay với hội trưởng lão sau năm phút, nhà họ Tề và nhà họ Từ cũng không ra tay theo lệnh Thủ Hộ Minh.

Ở nhà họ Tề.

Một ông lão nhà họ Tề nhìn về phía chủ gia tộc họ Tề, hỏi: “Chủ gia tộc, hết năm phút rồi, chúng ta vẫn chưa hành động à?”

Ông lão này tên Tề Hình, là dòng chính cùng thế hệ với chủ gia tộc họ Tề, cũng là một trong các quý tộc của nhà họ Tề, có cảnh giới Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ.

Chủ gia tộc họ Tề lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Đi thông báo hủy đợt hành động này đi!”

Nghe thấy thế, Tề Hình nhíu mày, nhìn về phía chủ gia tộc họ Tề: “Chủ gia tộc, đây là mệnh lệnh của minh chủ, nếu hủy đợt hành động, chắc chắn minh chủ sẽ không bỏ qua cho nhà họ Tề”.

Chủ gia tộc họ Tề nhíu mày, lạnh lùng nói: “Trụ sở chính của Thủ Hộ Minh ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng bị cao thủ Đế Thôn phá hủy, còn bảo thế gia Cổ Võ ra tay với hội trưởng lão thế tục, đúng là đang muốn thế gia Cổ Võ đi chịu chết”.

Tề Hình lo lắng nói: “Nhưng chúng ta giải thích với minh chủ thế nào đây?”

Chủ gia tộc họ Tề cười khẩy: “Đỗ Ngọc Sơn còn khó bảo vệ bản thân, còn cần giải thích với ông ta à?”

Lão ta vừa dứt lời, một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên: “Thế ư?”

Nghe thấy giọng nói bất ngờ xuất hiện này, chủ gia tộc họ Tề lập tức biến sắc, kinh hãi nói: “Ai?”

Tề Hình cũng hoảng sợ, lão ta là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm hậu kỳ, còn chủ gia tộc họ Tề là cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong mà vẫn có người đến gần họ được, quan trọng là họ còn không biết đối phương ở đâu.

“Phập!”

Ngay sau đó, ánh sáng lạnh lẽo bỗng lóe lên, nét mặt chủ gia tộc họ Tề lập tức cứng đờ, con ngươi co lại, trên cổ lão ta nhanh chóng xuất hiện một vết máu khiến người ta nhìn mà giật mình, máu ồ ạt tuôn.

Chủ gia tộc họ Tề ngã xuống trong vũng máu, thậm chí còn không biết ai đã giết mình.

Tề Hình không ngừng run rẩy, nhìn cao thủ bí ẩn mặc áo choàng đen kia.

Có thể giết chủ gia tộc họ Tề đã đạt đến Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong bằng một chiêu, cao thủ mặc áo choàng đen này sẽ mạnh tới mức nào? Tề Hình không dám đoán.

Đúng lúc này, cao thủ mặc áo choàng đen bỗng nhìn về phía Tề Hình, khi thấy chữ “Giết” màu máu trên ngực áo đối phương, cuối cùng Tề Hình cũng biết thân phận của đối phương, đầu gối lão ta mềm nhũn, lập tức quỳ xuống đất, run rẩy nói: “Không biết đại nhân đến nhà họ Tề, không kịp nghênh đón, mong đại nhân thứ tội!”

Đương nhiên Tề Hình biết, cao thủ mặc áo choàng đen trước mặt đến từ Thủ Hộ Minh, là một thanh đao sắc của Đỗ Ngọc Sơn.

Quan trọng là thanh đao sắc thế này không chỉ có một, mà có rất nhiều.

Chỉ khi nào Đỗ Ngọc Sơn đích thân ra lệnh giết thì các cao thủ bí ẩn này mới xuất hiện.

Nghe nói lúc bình thường, các cao thủ này sẽ ẩn núp trong các thế gia lớn, họ có thể là quý tộc đứng đầu một gia tộc nào đó, hoặc nhân vật tép riu ở tầng đáy.

Rõ ràng cao thủ trước mặt cũng không phải quý tộc đứng đầu nhà họ Tề, nếu không Tề Hình đã nhận ra, có vẻ đối phương chỉ là một nhân vật nhỏ ở tầng đáy.

Đối phương lạnh lùng nhìn về phía Tề Hình: “Từ hôm nay trở đi, ông chính là chủ gia tộc họ Tề mới, lập tức chấp hành mệnh lệnh của minh chủ, tấn công hội trưởng lão, ông có đồng ý không?”

Tề Hình run rẩy, nào dám nói không, lão ta biết chỉ cần mình dám từ chối, cao thủ trước mặt sẽ giết lão ta ngay.

Lão ta vội đáp: “Tôi đồng ý!”

Đối phương không nói lời thừa thãi, lập tức biến mất khỏi căn phòng như bóng ma.

Lúc này Tề Hình mới thở hổn hển, nhìn chủ gia tộc họ Tề đã nằm trong vũng máu với vẻ cảm khái.

Nhưng ngay sau đó, lão ta lập tức tỉnh táo, ra lệnh tấn công hội trưởng lão.

Chuyện tương tự cũng xảy ra ở nhà họ Từ.

Tại gia tộc Bách Lý.

Bách Lý Hoành đã rời đi, Bách Lý Kinh Vân trở thành quyền chủ gia tộc.

“Kinh Vân, chúng ta sẽ làm trái lệnh của Thủ Hộ Minh thật à?”

Một ông lão thuộc gia tộc Bách Lý lo lắng nhìn Bách Lý Kinh Vân: “Mấy trăm năm qua, chưa từng có ai dám làm trái mệnh lệnh của Thủ Hộ Minh, chúng ta làm thế là đang tự lao vào chỗ chết!”

Bách Lý Kinh Vân kiên định nói: “Chú Uy, cháu hiểu nỗi lo của chú, nhưng giờ không phải lúc để cân nhắc tới hậu quả sau khi làm trái mệnh lệnh của Thủ Hộ Minh, mà nên nghĩ cho hướng phát triển của gia tộc Bách Lý sau này”.

Bách Lý Uy lập tức im lặng, một lúc lâu sau, lão ta mới lắc đầu: “Giờ chưa rõ tình hình, hình như cao thủ bí ẩn của Đế Thôn đã phá hủy trụ sở chính của Thủ Hộ Minh rồi giết chủ gia tộc họ Trần, tiếp đến nhà họ Khương cũng đột ngột biến mất, tất cả đều là điềm xấu”.

“Chú cũng không rõ sau này gia tộc Bách Lý sẽ phát triển thế nào, nhưng chú có thể khẳng định, nếu chúng ta làm trái lệnh của Thủ Hộ Minh, chắc chắn Thủ Hộ Minh sẽ có hành động”.

Ngay sau khi lão ta dứt lời, một cao thủ lo lắng xông vào.

“Quyền chủ gia tộc, không xong rồi, chủ gia tộc họ Từ và họ Tề vừa bị giết mấy phút trước”.

Nghe thấy đối phương nói thế, Bách Lý Kinh Vân và Bách Lý Uy đều biến sắc, lập tức đứng dậy.

Bách Lý Uy hỏi: “Là do cao thủ Đế Thôn giết à?”

Người kia lắc đầu: “Nghe nói không phải, vì ngay sau khi họ này bị giết, hai thế gia cũng bắt đầu tấn công các chiến vực lớn ở thế tục”.

Sắc mặt Bách Lý Kinh Vân khó coi tới cực điểm, ông ta không ngờ mình vừa trở thành quyền chủ gia tộc của gia tộc Bách Lý thì đã gặp chuyện như thế.

“Kinh Vân, giờ cháu ra lệnh tấn công chiến vực ngay đi, vì nhà họ Từ và nhà họ Tề không ra lệnh tấn công nên đã bị giết, ngay sau đó hai thế gia này lại bắt đầu đánh vào chiến vực ở châu của mình, rõ ràng Thủ Hộ Minh đã hành động”.

Bách Lý Uy vội nói.

Trên mặt Bách Lý Kinh Vân hiện rõ vẻ đấu tranh, ông ta vẫn không muốn trở mặt với hội trưởng lão, mà ủng hộ việc đàm phán để đạt được hòa bình.

Nhưng giờ, hai chủ gia tộc từ chối mệnh lệnh của Thủ Hộ Minh đã bị giết.

Nếu gia tộc Bách Lý vẫn không hành động, có lẽ không lâu nữa, Thủ Hộ Minh sẽ ra tay với gia tộc Bách Lý.

Sau giây phút trầm tư, Bách Lý Kinh Vân lắc đầu, kiên định nói: “Nếu chúng ta làm theo lệnh Thủ Hộ Minh, Đế Thôn sẽ tha cho chúng ta à? Giữa Đế Thôn và Thủ Hộ Minh, cháu chọn Đế Thôn!”

Nghe thấy thế, Bách Lý Uy lập tức biến sắc, kinh hãi nói: “Cháu điên rồi à? Chủ gia tộc họ Từ và họ Tề vừa bị giết, giờ cháu đang là quyền gia chủ, một khi gia tộc Bách Lý không hành động, chắc chắn Thủ Hộ Minh sẽ giết cháu”.

Bách Lý Kinh Vân nghiêm nghị nói: “Nếu cháu đã chọn con đường này thì sẽ không thay đổi! Trừ khi cháu chết, nếu không cháu sẽ không tấn công hội trưởng lão!”

Bách Lý Uy lập tức im lặng, lão ta biết Bách Lý Kinh Vân sẽ không đời nào thay đổi suy nghĩ của mình.

Sau khi im lặng mấy giây, Bách Lý Uy bỗng nhìn về phía Bách Lý Kinh Vân, nói: “Nếu vậy thì cậu chết đi!”

Cùng lúc đó, sát khí đáng sợ cũng lan ra từ người Bách Lý Uy.

Bách Lý Kinh Vân lập tức sững sờ, nhìn Bách Lý Uy với vẻ khó tin, ông ta đã cảm nhận được khí thế vô cùng đáng sợ từ Bách Lý Uy, lão ta đã vượt qua Bách Lý Hoành có thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK