Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôn Chí Kiều giận dữ hét.





Sau đó cô ta lại nhìn sang Hạ Hà, nghiến răng nói: “Hạ Hà, cô thật sự cho rằng người đàn ông của mình đến rồi thì có thể làm gì được tôi à?”





“Tôi nói cho cô biết, nếu hôm nay anh ta không quỳ xuống xin lỗi thì tôi không những không buông tha cho anh ta, mà ngay cả cô, tôi cũng sẽ không bỏ qua”.





“Sau khi chơi chán cô rồi, tôi sẽ giam cô ở Nam Tương Viên mãi mãi, để cho vô số gã đàn ông chà đạp thứ đàn bà đê tiện như cô”.





Vẻ mặt Hạ Hà ngập tràn sợ hãi, chưa kịp nói gì đã nghe thấy Dương Thanh nói: “Nếu cô dám nói thêm mấy lời bậy bạ nữa tôi sẽ khiến cô đẹp mặt”.





“Khốn kiếp, mày dám uy hiếp tao?”





Tôn Chí Kiều cả giận nói.





“Chát!”





Cô ta vừa dứt lời, Dương Thanh đã xuất hiện trước mặt cô ta như bóng ma, sau đó tát mạnh vào mặt cô ta.





“Tôn Húc dạy dỗ ra thứ chó má như cô sao?”





Vẻ mặt Dương Thanh hung tợn tát Tôn Chí Kiều một bạt tai nữa, tức giận nói: “Tôi không phản đối yêu đồng giới nhưng cô dám cưỡng bức bạn tôi làm người phụ nữ của cô thì không được!”





“Chát!”





Dương Thanh lại tát thêm một cái: “Còn dám uy hiếp bạn tôi, bắt cô ấy ở lại Nam Tương Viên mãi mãi, còn muốn cho vô số đàn ông chà đạp cô ấy sao?”





“Chát!”





Tay Dương Thanh không ngừng vung lên hạ xuống, mỗi lần tát một cái anh lại hỏi Tôn Chí Kiều một câu.





Sau khi hứng chịu sáu bảy cái tát, lúc này khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp của Tôn Chí Kiều đã sưng vù lên.





Hà Hạ ở bên cạnh sợ ngây người.





Cô ta không ngờ Dương Thanh lại dám đánh Tôn Chí Kiều, còn đánh liên tục sáu bảy cái như vậy.





Tôn Chí Kiều cũng bị đánh ngu người. Cô ta có nhà họ Tôn làm hậu thuẫn, nắm giữ quyền cao chức trọng trong nhà họ Tôn, chưa ai dám đánh cô ta bao giờ.





Hôm nay cô ta không những chỉ bị tát tai mà còn bị đánh liên tục sáu bảy cái.





“A…Tao phải giết mày!”





Tôn Chí Kiều bỗng nổi giận gầm lên, giương nanh múa vuốt lao vào Dương Thanh.





“Bốp!”





Dương Thanh không hề nương tay đạp bay cô ta.





Khăn tắm trên người Tôn Chí Kiều cũng tuột ra, cơ thể mềm mại xinh đẹp hoàn toàn lộ ra trước mắt Dương Thanh.





Quả nhiên là người phụ nữ đẹp, vóc người cũng không tồi.





Dương Thanh theo bản năng nhìn vài lần.





“Dương Thanh!”





Hạ Hà bỗng kêu lên, Dương Thanh mới lấy lại tinh thần, vội vã thu hồi ánh mắt, hơi lúng túng nói: “Người phụ nữ này ngứa đòn”.





Sau đó, anh thản nhiên ném một đống quần áo xuống đất, lạnh giọng nói: “Thân hình của cô quá xấu, mặc quần áo vào nhanh lên, đừng làm bẩn mắt người khác”.





Tôn Chí Kiều bị Dương Thanh đánh vài bạt tai, sau đó bị một cước đạp bay.





Bây giờ còn bị Dương Thanh chê vóc người của mình xấu xí, đúng là nhục hết chỗ nói.





Nhưng bây giờ cô ta không thể đối phó Dương Thanh, đành phải mặc quần áo vào trước.





Tôn Chí Kiều mặc đồ xong rất nhanh.





“Thằng nhóc, mày dám đánh tao, tao tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày!”





Tôn Chí Kiều tức giận nói.





Phải công nhận người phụ nữ này rất cứng đầu, bị Dương Thanh đánh sáu bảy cái bạt tai, lại còn bị đạp một cước, vậy mà cô ta vẫn còn dám uy hiếp anh.





Dương Thanh hơi nheo mắt, có nhiều lúc kiểu phụ nữ này còn nguy hiểm hơn đàn ông.





“Cô muốn chết đến thế à?”





Dương Thanh bỗng nổi lên ý nghĩ muốn giết người.





Bị ánh mắt ngập tràn sát khí của Dương Thanh nhìn chằm chằm, cơ thể của Tôn Chí Kiều không khỏi run lên, cuối cùng cũng biết sợ hãi.





“Tao là người của nhà họ Tôn, chủ gia tộc họ Tôn – Tôn Húc là bác của tao, nếu mày dám làm gì tao, thì bác tao chắc chắn sẽ không tha cho mày”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK