Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 913:





Vết cào nhanh chóng xuất hiện khắp mặt và tay Tần Đại Dũng, lúc này mẹ Tiểu Quân mới hả giận.





“Ông già, ông biết chiếc xe này bao nhiêu tiền không? Đây chính là Rolls-Royce Ghost phiên bản giới hạn, trị giá tận 50 triệu đấy”.





Mẹ Tiểu Quân tức giận nói: “Con ranh này dám làm hỏng xe tôi, nếu hôm nay ông không bồi thường 50 triệu cho tôi thì đừng hòng đi đâu hết!”





Giờ Tần Đại Dũng mới biết xe này là của mẹ Tiểu Quân.





Nhưng câu “con ranh” của đối phương khiến Tần Đại Dũng rất tức giận: “Cô nói năng cho tử tế vào! Bằng không cô sẽ hối hận đấy!”





“Ôi chao! Ông còn dám mạnh miệng à?”





Mẹ Tiểu Quân tức giận bật cười: “Giỏi lắm, tôi không nói với ông nữa, giờ tôi sẽ gọi chồng tới xử lý chuyện này, nói cho ông biết, chồng tôi không tốt tính lắm, sẽ không dễ dàng tha cho ông đâu!”





Mẹ Tiểu Quân nói rồi gọi điện thoại luôn: “Chồng ơi, con bị đánh ở công viên này, anh mau dẫn người tới đây đi!”





Tần Đại Dũng không ngờ đối phương lại ngang ngược đến thế, trái ý một cái là gọi người tới luôn.





Quan trọng nhất chính là, rõ ràng người bẻ gãy bức tượng là con trai họ.





Chẳng những đối phương đánh Tiêu Tiêu mà còn bắt ông ấy bồi thường nữa.





Lúc này Tiêu Tiêu cũng sợ, cứ rúc vào lòng Tần Đại Dũng, rụt rè nhìn mẹ Tiểu Quân.





“Ông à, ông mau xin lỗi đi! Nhà họ Lê đang lên như diều gặp gió, người tới từ nơi khác như ông không đắc tội được đâu”.





“Đúng thế, mau xin lỗi đi! Bằng không, chờ người nhà họ Lê đến đây, hai ông cháu sẽ phiền to đấy, cứ chịu chút thiệt thòi là được”.





Một số ông bà lão đang đứng xem tốt bụng khuyên nhủ.





Mẹ Tiểu Quân trông rất kiêu ngạo, hừng hực khí thế, nhìn Tần Đại Dũng với vẻ khinh thường.





Nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo đó, Tần Đại Dũng càng giận dữ hơn.





Ông ấy bị đối phương cào thì cũng thôi, nhưng cô ta còn tát cả Tiêu Tiêu nữa, giờ trên mặt cô bé vẫn hằn rõ dấu tay kia kìa.





Hơn nữa, lần này ông ấy về hưu, theo Dương Thanh tới Yến Đô cũng là để chăm sóc Tiêu Tiêu.





Tiêu Tiêu mới đi học ngày đầu tiên đã bị người ta đánh, sao ông ấy có thể nhịn được chứ?





“Nếu cô đã muốn làm to chuyện thì tôi cũng chơi với cô!”





Tần Đại Dũng cắn răng.





“Ông già, ông còn muốn chơi với tôi á? Một lão già tới từ nơi khác như ông cũng dám đấu với nhà họ Lê à? Tốt lắm! Nếu ông giỏi đến thế thì mau gọi người tới đây đi!”





Mẹ Tiểu Quân cười lạnh: “Tôi cũng muốn xem xem, lão già khú đế như ông sẽ gọi được ai tới giúp”.





Trông thấy thế, những người đứng xem xung quanh cũng hơi tức giận, ai cũng nghĩ Tần Đại Dũng không biết điều, đấu với người nhà họ Lê thì có khác gì chán sống đâu.





Tần Đại Dũng không quan tâm đến người khác, gọi điện thoại luôn: “Dương Thanh, bây giờ bố và Tiêu Tiêu đang ở công viên trong khu biệt thự, bị người ta giữ lại, Tiêu Tiêu còn bị tát!”





“Sao cơ?”





Khi biết con gái mình bị đánh, Dương Thanh đang ở tập đoàn Nhạn Thanh bỗng đứng phắt dậy, tức giận nói: “Có người dám động đến con gái con ư, chán sống rồi à?”





Anh vẫn luôn cảm thấy mình nợ con, thương con gái như mạng sống.





Chỉ cần Tiêu Tiêu chịu chút ấm ức, anh cũng thấy tim mình như sắp vỡ đến nơi, bây giờ cô bé lại bị tát, có thể tưởng tượng được Dương Thanh tức giận tới mức nào.





“Bố, bây giờ con qua đó ngay, cho dù thế nào, bố cũng đừng làm căng với họ, cứ đảm bảo cho Tiêu Tiêu được an toàn, chờ con tới rồi tính sau!”





Tuy Dương Thanh tức giận nhưng cũng biết tình hình hiện giờ, vội dặn dò.





“Con cứ yên tâm, bố đang ôm Tiêu Tiêu rồi, cho dù có chết, bố cũng không để bất cứ ai tổn thương Tiêu Tiêu đâu!”





Tần Đại Dũng cam đoan.





“Thế là tốt rồi!”





Dương Thanh vừa gọi điện với Tần Đại Dũng vừa rời khỏi tập đoàn Nhạn Thanh.





Anh lái xe như bay, chỉ hận mình không thể bay qua đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK