Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ông ta vốn dĩ còn lo lắng Dương Thanh sẽ quy thuận Tào Trí, sau đó bảo Tào Trí giết ông ta.





Nhưng không ngờ Dương Thanh xé nát hợp đồng là vì muốn tạm thời giữ lại tài sản nhà họ Tôn, để bọn họ bồi thường cho anh trước. Sau đó nhà họ Tôn và nhà họ Tào muốn giao dịch thế nào cũng không liên quan đến anh.





Nụ cười trên mặt Tào Trí hoàn toàn biến mất, trong mắt lóe lên hai vệt sáng lạnh lẽo, híp mắt nói: “Yến Đô, sẽ không cho phép một nhân vật lợi hại như mày tồn tại!”





“Nếu mày lợi hại như vậy thì chỉ có nước diệt vong!”





“Tao cho mày cơ hội cuối cùng, một là quy thuận, hai là chết!”





Dương Thanh không thèm nhìn Tào Trí, chỉ nhìn chằm chằm Tôn Húc: “Cho ông mười giây suy nghĩ. Nếu sau mười giây, qua một phút sẽ tính mười tỷ!”





Tôn Húc chỉ cảm thấy hai vai nặng như bị núi đè.





Lúc này khí thế của Dương Thanh quá mạnh, khiến ông ta không dám phản bác.





Nhưng mà Tào Trí cũng là một nhân vật mà ông ta không trêu chọc nổi.





Cho dù là ai, ông cũng không muốn đối mặt.





Nhưng bây giờ ông ta lại phải đối mặt với hai nhân vật lợi hại này.





“Đã hết mười giây, nói cho tôi biết câu trả lời của ông”, Dương Thanh bỗng nói.





Lúc này Tôn Húc mới lấy lại tinh thần, giận dữ nói: “Dương Thanh, cậu đừng được đằng chân lân đằng đầu. Tôi không hề thiếu cậu một đồng một cắc nào, còn về khoản bồi thường hai mươi tỷ kia, cũng là do lão già ngu xuẩn Long Đằng kia tự nói mà thôi”.





“Lão ta kêu tôi bồi thường cho cậu hai mươi tỷ thì tôi phải bồi thường sao?”





“Dựa vào cái gì? Lão ta là ai chứ? Còn cậu là cái thá gì? Các người có tư cách gì mà bắt tôi bồi thường?”





“Bây giờ tôi là người của cậu Tào, dù cậu có xé bỏ hợp đồng của chúng tôi, nhưng hết thảy mọi thứ của nhà họ Tôn cũng vẫn thuộc về cậu Tào”.





“Cậu muốn đụng đến tôi thì phải hỏi cậu Tào có đồng ý hay không trước đã!”











Tôn Húc nghiến răng nghiến lợi nói, vẻ mặt tràn ngập căm tức.





Bây giờ ông ta đã không còn cơ hội lựa chọn nữa rồi nên đành tiếp tục đi theo Tào Trí, có lẽ vẫn còn đường sống.





“Lại qua một phút, bây giờ nhà họ Tôn nợ tôi sáu chục tỷ”.





Dương Thanh hờ hững nhìn đồng hồ nói.





“Thằng nhóc, mày thật sự xem tao không tồn tại sao?”





“Ầm”, Tào Trí đấm mạnh lên bàn trà, cú đấm mạnh đến nỗi mặt bàn trà bằng gỗ gụ cứng chắc cũng để lại dấu nắm tay.





Không ngờ Tào Trí này cũng biết võ.





“Sao thế? Chẳng lẽ anh Tào muốn trả nợ thay nhà họ Tôn sao?”





Dương Thanh cười hờ hững.





“Nếu mày muốn chết, tao sẽ cho mày toại nguyện!”





Tào Trí hoàn toàn bị chọc giận, vung tay lên, hai tên vệ sĩ sau lưng lập tức đánh về phía Dương Thanh.





“Ầm!”





Dương Thanh đạp lên bàn trà bằng gỗ gụ, ầm một tiếng, bàn trà bay thẳng lên không trung.





“Ầm ầm!”





Sau khi bàn trà bằng gỗ gụ mấy trăm cân bay lơ lửng trên không thì nặng nề ngã xuống đất, đập lên người hai tên vệ sĩ nhà họ Tào kia.





Sắc mặt Tào Trí lập tức thay đổi. Hắn ta biết Dương Thanh rất mạnh, nhưng không ngờ, chỉ một cú đá bay bàn trà bằng gỗ gụ lại có thể đánh bay hai cao thủ nhà họ Tào bên cạnh hắn ta.





Tôn Húc sửng sốt nhìn hai tên vệ sĩ nhà họ Tào bị bàn trà đánh bay nôn ra máu.





“Bốp!”





Trong chớp mắt, Dương Thanh đã xuất hiện trước mặt Tào Trí, vung tay lên tát vào mặt hắn ta.





“Muốn tôi quy thuận?”





“Bốp!”





“Không quy thuận sẽ giết chết tôi?”





“Bốp!”





“Anh là cái thá gì mà dám vênh váo trước mặt tôi?”





Dương Thanh tát liên tiếp năm, sáu cái vào mặt Tào Trí. Hắn ta bị tát đến ngu người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK