Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đúng lúc trường kiếm của Khương Nham sắp đâm trúng kiếm khách Ảnh Tử, một bóng đen bỗng lao đến, chắn trước kiếm khách Ảnh Tử.

“Phập!”

Trường kiếm đâm vào cơ thể đối phương, đối phương nhìn Khương Nham với vẻ mặt dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi: “Có đội hộ vệ Ảnh Tử ở đây, đừng ai hòng động tới ông ấy!”

Rõ ràng đây lại là một cao thủ của đội hộ vệ Ảnh Tử.

Khương Nham sắp tức điên, kiếm khách Ảnh Tử đang ở trước mặt ông ta, nhưng ông ta không thể giết đối phương, còn bị cao thủ của đội hộ vệ Ảnh Tử ngăn cản liên tục nữa.

“Giết giết giết!”

Lúc này, lại có mấy cao thủ của đội hộ vệ Ảnh Tử xông tới, không hề e dè, lao đến chỗ Khương Nham.

Trong mắt Khương Nham lóe lên sát khí, ông ta bỗng rút trường kiếm ra khỏi người cao thủ của Mục phủ kia, tiện tay vung lên, giết chết một cao thủ của Mục phủ.

Dù sao ông ta cũng đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, sức chiến đấu sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cao thủ của đội hộ vệ Ảnh Tử vốn không phải đối thủ của ông ta, liên tục bị ông ta giết chết.

Chỉ trong mấy chục giây ngắn ngủi, trên mặt đất đã có thêm bảy tám cái xác của cao thủ đội hộ vệ Ảnh Tử.

Nhưng lúc này, lại có thêm cao thủ của đội hộ vệ Ảnh Tử xông tới, họ như không sợ chết, liên tục xông tới chỗ Khương Nham, họ biết rõ một khi cho Khương Nham cơ hội, chắc chắn Khương Nham sẽ giết kiếm khách Ảnh Tử.

Đối với đội hộ vệ Ảnh Tử, kiếm khách Ảnh Tử chính là trời của họ, chỉ cần đội hộ vệ Ảnh Tử còn một người sống sót thì chắc chắn sẽ không để kiếm khách Ảnh Tử gặp chuyện.

Trận chiến vô cùng thảm khốc!

Ngay cả Khương Nham cũng nảy lòng sợ hãi, tuy ông ta rất mạnh nhưng cũng không thể cam đoan rằng mình đủ khả năng giết sạch cao thủ của đội hộ vệ Ảnh Tử.

“Chết đi!”

Khương Nham tức giận quát, bỗng giơ trường kiếm lên, khí thế khủng khiếp bất chợt bùng nổ từ trường kiếm.

Ngay sau đó, trường kiếm lao thẳng đến chỗ mấy cao thủ của đội hộ vệ Ảnh Tử.

Nhát kiếm này là tuyệt chiêu của nhà họ Khương, một khi sử dụng thì sẽ khiến người dùng kiếm tiêu hao rất nhiều, nhưng Khương Nham bắt buộc phải vận dụng nó. Hơi thở của kiếm khách Ảnh Tử ngày càng mạnh mẽ, sắp đột phá đến nơi, nếu ông ta vẫn không thể giải quyết những cao thủ này của Mục phủ, có lẽ kiếm khách Ảnh Tử sẽ đột phá xong mất.

Khi thấy chiêu kiếm này của Khương Nham, sắc mặt cao thủ Mục phủ trắng bệch, nhưng không ai có vẻ sợ hãi. Trong mắt họ chỉ có sự cứng cỏi, thấy chết không sờn, khiến Khương Nham khiếp sợ.

Trường kiếm trong tay ông ta sắp đâm trúng người cao thủ Mục phủ.

“Keng!”

Đúng vào giây phút nghìn cân treo sợi tóc này, một thanh trường kiếm bỗng lao đến, trường kiếm trong tay Khương Nham nặng nề đập trúng thanh kiếm này.

Khương Nham lập tức biến sắc, thanh kiếm trong tay ông ta là linh kiếm, có thể đỡ được nhát kiếm đó, tức là thanh kiếm kia cũng là linh kiếm ư?

Mà ở Mục phủ chỉ có một thanh linh kiếm, đó chính là bội kiếm của kiếm khách Ảnh Tử.

Chẳng phải kiếm khách Ảnh Tử vẫn đang đột phá ư? Sao bội kiếm của ông ta lại xuất hiện chứ?

Chẳng lẽ ông ta đột phá rồi à?

Nghĩ tới đây, trên mặt Khương Nham tràn ngập vẻ sợ hãi.

“Đại nhân Ảnh Tử!”

Sau khi được thanh trường kiếm kia cứu, cao thủ của Mục phủ đều có vẻ kinh ngạc. Họ bỗng thấy một bóng người đứng sau lưng Khương Nham, lập tức kích động nói.

Sau khi nghe thấy cao thủ của Mục phủ gọi đại nhân Ảnh Tử, Khương Nham rùng mình, chậm rãi quay người lại, trông thấy một cao thủ mặc đồ đen đang đứng sau lưng ông ta.

“Giết người của tôi sướng tay lắm à?”

Kiếm khách Ảnh Tử nhìn chằm chằm vào Khương Nham, lạnh lùng nói, trong giọng ông ta chứa đựng sát khí mãnh liệt.

Khi nhìn vào mắt kiếm khách Ảnh Tử, Khương Nham chỉ thấy sợ hãi từ tận đáy lòng, cơ thể không ngừng run lên.

Kiếm khách Ảnh Tử vốn là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, rõ ràng bây giờ ông ta đã đột phá đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, còn có thêm linh kiếm, sao ông ta có thể là đối thủ của kiếm khách Ảnh Tử chứ?

Chẳng lẽ hôm nay ông ta phải chết ở đây ư?

“Chết đi!”

Kiếm khách Ảnh Tử bỗng tức giận quát, trường kiếm của ông ta bay lên, lơ lửng trên đầu Khương Nham.

Ngay sau đó, trường kiếm hóa thành một luồng sáng, đâm về phía Khương Nham.

“Keng!”

Nhưng đúng lúc này, một thanh đại đao bỗng bay đến, ngăn cản trường kiếm của kiếm khách Ảnh Tử, hai món vũ khí va vào nhau, phát ra tiếng vang giòn giã.

Rõ ràng đây cũng là linh khí.

Linh đao và linh kiếm va vào nhau, tạo thành khí thế khủng khiếp, hất bay Khương Nham ra xa.

“Ai đấy?”

Sắc mặt kiếm khách Ảnh Tử lạnh lùng đến cực hạn, ông ta nói bằng giọng tràn ngập sát khí.

“Mục phủ oai thật, dám giết cả người của gia tộc Cổ Võ họ Khương!”

Một giọng nói đầy trêu ngươi bỗng vang lên.

Ngay sau đó, một lão già mặc trang phục truyền thống bước đến, còn cầm một thanh đại đao, đây chính là thanh đao vừa cứu Khương Nham.

“Thành chủ Hoài Thành!”

Sau khi thấy thành chủ Hoài Thành, sắc mặt kiếm khách Ảnh Tử u ám đến cực điểm.

Khương Nham bò dậy, cũng nhìn về phía thành chủ Hoài Thành, hết sức vui mừng vì thoát chết, vội chắp tay với thành chủ Hoài Thành: “Cảm ơn tiền bối đã cứu mạng!”

Thành chủ Hoài Thành mỉm cười, lắc đầu, nhìn về phía Khương Nham: “Cậu khách sáo rồi, cậu cứ nghỉ ngơi đi, để tôi xử lý lão già này!”

Đương nhiên Khương Nham không dám khinh thường nữa, vội bước tới một góc, tiện tay lấy thuốc chữa thương ra uống.

Thành chủ Hoài Thành nhìn về phía kiếm khách Ảnh Tử, cười ha hả: “Mạng ông lớn thật, lần trước đột phá bị Dược Vương cắt ngang, còn sống đã là kỳ tích rồi, không ngờ nhanh như thế ông đã đột phá tiếp, hơn nữa còn thành công bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Kiếm khách Ảnh Tử lạnh lùng nhìn về phía thành chủ Hoài Thành: “Thành chủ Hoài Thành, đây là ân oán giữa Mục phủ và nhà họ Khương, ông định nhúng tay vào à?”

Thành chủ Hoài Thành cười nói: “Sao nào? Ông định thuyết phục tôi đừng nhúng tay vào ư? Ân oán giữa phủ Hoài Thành và Mục phủ sâu sắc như thế, ông nghĩ tôi sẽ bỏ qua cơ hội tiêu diệt Mục phủ lần này à?”

Kiếm khách Ảnh Tử lạnh lùng nói: “Vậy thì vừa hay,lấy ông để thử kiếm của tôi!”

Sau khi kiếm khách Ảnh Tử dứt lời, khí thế mạnh mẽ lập tức bùng nổ từ người ông ta.

Thành chủ Hoài Thành không cười nữa, nét mặt cũng trở nên nghiêm nghị.

Không ngờ lão ta lại cảm nhận được áp lực từ kiếm khách Ảnh Tử.

Phải biết rằng lão ta là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm, nếu tiến thêm bước nữa thì sẽ bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm, còn kiếm khách Ảnh Tử mới đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mà thôi, cho dù ông ta có linh kiếm, nhưng lão ta cũng có linh đao mà!

“Đi!”

Kiếm khách Ảnh Tử bỗng khoát tay, trường kiếm lao thẳng đến chỗ thành chủ Hoài Thành.

Thành chủ Hoài Thành không dám lơ là, vội cầm linh đao ngăn cản.

Cùng lúc đó, sau khi tiêu hao hết lực tinh thần và sức mạnh nguyên tố Thủy trong người, khí thế của Dương Thanh đang nằm trên giường bệnh bỗng tăng vọt.

Trong lúc nhất thời, sấm sét rền vang trên bầu trời Mục phủ, còn có cả hào quang bảy sắc.

“Anh Thanh sắp đột phá rồi!”

Hoài Lam đang trông chừng Dương Thanh bên giường bệnh bỗng hô lên kinh ngạc.

Phùng Tiểu Uyển cũng sững sờ: “Chẳng phải anh Thanh còn chưa tỉnh lại ư? Thế cũng đột phá được á?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK