Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bên trong biệt thự, Tôn Húc cũng biết được chuyện xảy ra bên ngoài.





Khi biết tay súng áo trắng chĩa súng vào đầu Dương Thanh lại bị anh bẻ gãy hai tay, ông ta sợ ngây người.





Sau đó Dương Thanh khiến ba tay súng bắn tỉa siêu giỏi không thể khóa chặt mục tiêu, ông ta càng hoảng loạn.





“Cậu chủ Tào! Cậu ta tới rồi! Cậu ta sẽ giết tôi mất! Cậu nhất định phải cứu tôi đấy!”





“Cậu ta có thể tránh cả súng đạn, ba tay súng bắn tỉa cũng không làm gì được”.





“Cậu ta không phải người, thực sự không phải người. Nếu cậu ta vào đây, chắc chắn chúng ta sẽ phải chết. Cậu chủ Tào, chúng ta mau trốn đi!”





Thấy Dương Thanh sắp xông vào biệt thự, Tôn Húc sợ sệt quỳ dưới chân Tào Trí đau khổ cầu xin.





Tào Trí nhíu mày, lạnh giọng nói: “Còn chưa nhìn thấy người ông đã sợ mất mật rồi à?”





“Tôn Húc, ông quá nhát gan, tôi rất thất vọng!”





Nghe thấy thế, Tôn Húc run lên, giật mình nhớ ra người thừa kế của nhánh ba nhà họ Tào vẫn đang ở đây.





Tào Trí cũng dẫn theo hai cao thủ nhà họ Tào. Có lẽ Dương Thanh không đánh lại họ đâu nhỉ?





Nghĩ vậy, Tôn Húc mới thở phào một hơi.





Nhưng chuyện vừa xảy ra ở ngoài trang viên đã khiến ông ta quá khiếp sợ, dù có Tào Trí che chở vẫn không hết sợ hãi.





“Cậu chủ Tào, Dương Thanh thực sự rất mạnh, chúng ta phải cẩn thận!”





Tôn Húc bình tĩnh lại, nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.





Tào Trí nở nụ cười nghiền ngẫm: “Biểu hiện vừa rồi của cậu ta rất đáng kinh ngạc, nhưng có mạnh đến đâu cũng sẽ phải cúi đầu trước mặt tôi!”





“Rầm!”





Đúng lúc này, cửa biệt thự đổ sập xuống.





Dương Thanh tới rồi!





Tôn Húc kinh hãi toát mồ hôi lạnh, Tào Trí vẫn bình tĩnh ngồi trên sofa, ung dung lắc nhẹ một ly rượu vang đắt đỏ trong tay.





“Ranh con, tao đợi mày lâu lắm rồi!”





Tào Trí cười híp mắt nói, hứng thú nhìn Dương Thanh.





Dương Thanh thấy hắn ta không lớn hơn mình bao nhiêu tuổi, vẻ mặt kiêu ngạo hống hách.





Sau lưng hắn ta có hai tên vệ sĩ mặc áo đen đang nhìn anh chằm chằm.





Dương Thanh lạnh nhạt nhìn Tào Trí, không thèm quan tâm quay sang nhìn Tôn Húc.





Tôn Húc không khỏi run bần bần, ánh mắt trốn tránh.





“Ông chủ Tôn nợ tôi hai mươi tỷ, ông định quỵt nợ à?”





Dương Thanh híp mắt hỏi.





Vừa nói anh vừa ngồi xuống ghế sofa đối diện Tào Trí.





Anh tự nhiên như ở nhà mình, lấy một chiếc ly bên cạnh rót đầy rượu từ chai Lafite đã mở nắp.





Anh nhấp thử một ngụm, cau mày nói: “Hương vị không đủ thuần khiết, chắc chắn đã ủ rượu vào mùa mưa to”.





Thấy bộ dạng bình thản của Dương Thanh, Tôn Húc thấy chân mình nhũn ra. Nếu không có Tào Trí, có lẽ ông ta đã ngồi bệt xuống đất.





“Ranh con, rượu của tao quý lắm đấy, mày dám uống sao?”, Tào Trí cười híp mắt hỏi, ánh mắt khát máu.





Dương Thanh lạnh lùng nhìn Tào Trí, lấy một đồng xu trong túi ném xuống chân hắn ta.





“Keng”, đồng tiền rơi xuống đất, lăn một vòng về dưới chân Tào Trí.





Nụ cười trên mặt hắn ta lập tức biến mất, trong mắt tràn ngập sát khí.





Tôn Húc vô cùng hoảng sợ. Mặc dù cả Dương Thanh và Tào Trí đều không nói gì, cũng không đánh nhau nhưng bầu không khí cực kỳ căng thẳng.





Khiến ông ta không dám thở mạnh, chân không ngừng run rẩy.





“Không biết một đồng đủ chưa? Không đủ thì tôi có thể cho anh thêm một đồng”.





Dương Thanh cười híp mắt nhìn chằm chằm Tào Trí.





“Ha ha!”





Tào Trí cười lớn, bỗng nâng ly với anh: “Mày có tư cách uống rượu của tao. Tao mời!”





“Tí tách!”





Dứt lời, hắn ta chậm rãi đổ rượu xuống đất như đang mời rượu người chết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK