Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 68: Mẹ vợ chột dạ




Dương Thanh thờ ơ hệt như không hề nhìn thấy những tên côn đồ kia, từng bước tiến về phía trước.



Tên côn đồ đầu tiên vừa xông tới, vẫn chưa kịp đánh anh thì đã cảm thấy ngực mình đau nhói.



"Bịch!"



Một tiếng động cực lớn vang lên, tên côn đồ bay ra ngoài, kéo theo mấy tên đằng sau hăn bay theo.



Có thể thấy cú đạp này của Dương Thanh mạnh đến mức nào.



Trương Quảng hoảng hốt, lần đầu tiên ông ta gặp Dương Thanh cũng bị đá bay bằng một cú đạp, nhưng lúc đó chỉ mình ông ta bị đá bay thôi!



Bây giờ ông ta dẫn theo mười mấy tên côn đồ, thế mà không ai có thể chạm được vào cái lông tơ của Dương Thanh.



Lý Bạch có câu thơ: Cách mười bước giết một người, nghìn dặm không chùn bước.



Tuy Dương Thanh không giết người nhưng dường như đi một bước đá bay một người, tất cả những người chủ động tấn công anh đều bị lãnh một cú nặng nề.



Thậm chí một bước đá bay một tên, tiện thể tông ngã thêm vài tên.



Chỉ trong vòng mấy giây ngắn ngủi, mười mấy tên côn đồ Trương Quảng dẫn tới đều ngã rạp xuống đất, tên nào tên nấy đều nhăn nhó đau đớn.



Chỉ còn lại duy nhất Trương Quảng và Vương Lộ Dao đang hoảng sợ nhìn quanh quất.



Tần Y được Dương Thanh dắt đi, trong lòng bỗng thấy hạnh phúc, dường như đi theo anh, cho dù đích tới có là núi đao biển lửa cũng chẳng nề hà.



Tim Trương Quảng thót lại, vốn tưởng Mã Siêu xuất hiện hôm đó đã rất mạnh rồi, nhưng hôm nay mới phát hiện, chàng trai này càng mạnh hơn.



"Vừa nãy ông nói là muốn em gái tôi ngủ với em một đêm?", Dương Thanh đi ra sau lưng Trương Quảng rồi đột nhiên dừng bước lại.



Trương Quảng đã sợ đến ngơ người, làm gì còn dám đòi hỏi thế này?



Ông ta lắc đầu nguầy nguậy: "Không dám, tôi tuyệt đối không dám đâu ạ, sao tôi có thể làm ra chuyện cầm thú như vậy được chứ? Chắc chắn cậu đã nghe lầm rồi ạ".



"Ông còn nói nếu không để em gái tôi lại thì sẽ đánh gãy tay tôi?", Dương Thanh bỡn cợt.



Trương Quảng sợ đến nỗi run lẩy bẩy, lau mồ hôi lạnh túa ra trên tráng, vội vã lắc đầu: "Không có, cho tôi thêm mười lá gan nữa tôi cũng không dám đâu cậu ơi!"



"Vợ ông vừa đánh mẹ vợ tôi, còn cướp đồ của bà ấy nữa, tính thế nào đây?", Dương Thanh vẫn cười cợt.



Tuy anh đang cười nhưng Trương Quảng lại thấy sởn gai ốc.



"Bốp!", Trương Quảng giáng cho Vương Lộ Dao một bạt tai, tức giận quát: "Con khốn này, ngày nào cũng rước chuyện cho tao, còn không mau quỳ xuống nhận lỗi với cậu đây đi".



Không có Trương Quảng làm chỗ dựa, Vương Lộ Dao chẳng là cái thá gì cả. Bà ta sợ hãi quỳ thụp xuống: "Cậu ơi, tôi biết sai rồi, tôi chua ngoa độc mồm, không nên đánh mẹ vợ của cậu".



"Bốp! Bốp! Bốp!"



Vương Lộ Dao vừa nói vừa tự vả mình.



Bà ta thật sự thấy sợ hãi, tự tát rất mạnh tay, còn tát liên tục mấy cái, hai bên má đã sưng phồng.



"Tôi cũng không phải là người ỷ thế hiếp đáp kẻ khác, chỉ cần cần bà nói thật cho tôi biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ tha cho bà", đột nhiên Dương Thanh nói.



Nghe vậy, Vương Lộ Dao kể thật lại mọi sự việc.



Mọi người nghe xong thì thấy thổn thức.



Thì ra Vương Lộ Dao thấy thích chiếc vòng ngọc của Châu Ngọc Thúy nên cố ý tông vào người Châu Ngọc Thúy làm chiếc vòng ngọc của mình bị vỡ. Sau đó mượn chuyện ép Châu Ngọc Thúy đền lại vòng ngọc cho mình, sau đó hai người nhào vào đánh nhau.



Trương Quảng sầm mặt xuống, Vương Lộ Dao là vợ của ông ta, là dâu cả của nhà họ Trương, muốn gì mà không được? Nhưng bà ta lại vì một cái vòng ngọc của người khác mà làm ra chuyện mất mặt thế này.



Dương Thanh cũng lấy làm kinh ngạc, anh biết nhà họ Trương là gia tộc hàng đầu ở Giang Hải này, thế mà người đàn bà này lại có phẩm chất kém như vậy, miệng lưỡi thì chua ngoa thô tục, làm việc gì cũng bôi tro trát trấu vào mặt nhà họ Trương.



"Mày cần gì thì có thể nói với tao, sao lại đi cướp đồ của người khác như thế này?", Trương Quảng tức giận bừng bừng, xông tới đánh cho bà ta một trận tơi bời.



Vốn dĩ mặt Vương Lộ Dao đã sưng phồng, bây giờ bị Trương Quảng tát nữa nên khóe miệng tướm máu.



"Mình ơi, tôi biết sai rồi, tôi không dám nữa đâu, xin ông đừng đánh tôi nữa, đừng đánh tôi nữa mà", Vương Lộ Dao bị Trương Quảng ấn trên đất, tát liên lục, bà ta chỉ có thể cầu xin.



"Đủ rồi!", Dương Thanh đột nhiên quát lên, Trương Quảng mới chịu dừng tay.



Anh đánh bà già này là vì bà ta mắng Tần Y.



Nhưng Trương Quảng là chồng của bà ta, cho dù vợ mình có làm sai chuyện gì cũng không nên đánh vợ ở chốn đông người thế này. Không sống được với nhau nữa có thể ly hôn, người đàn ông đánh vợ là thằng vô dụng khiến người ta khinh thường nhất.



"Thưa cậu, Trương Quảng tôi nhận lỗi do con đàn bà thối tha này gây ra rồi, bây giờ tôi đưa bà ta đi xin lỗi với mẹ vợ của cậu nhé?", Trương Quảng vội vàng nói.



Dương Thanh cười khẩy, dẫn Tần Y đi về phía phòng riêng, Trương Quảng vội dẫn Vương Lộ Dao đi theo.



Lại nói về Châu Ngọc Thúy, nhìn thấy Trương Quảng dẫn theo một đám côn đồ thì một mình trốn về phòng riêng.



"Mẹ, sao mẹ lại về một mình? Dương Thanh với Y Y đâu ạ?", Tần Thanh Tâm nghi ngờ hỏi.



Châu Ngọc Thúy không hề tự nhiên, chột dạ đáp: "Hai đứa nó đi thanh toán rồi, nói chúng ta ra bãi đỗ xe đợi".



"Hả? Mới ăn có mấy miếng mà? Còn chưa ăn no nữa", Tần Thanh Tâm thấy kỳ quái.



"Hai đứa nó nói no rồi! Nhanh lên, đừng để hai đứa nó đợi lâu", Châu Ngọc Thúy nói mà ánh mắt cứ liếc nhìn cửa ra vào mãi, chỉ sợ Trương Quảng đột ngột dẫn người xông vào.



Tần Thanh Tâm cứ cảm thấy là lạ, nhưng Châu Ngọc Thúy đã nói vậy rồi, chắc cũng sẽ không lừa cô.



"Tiêu Tiêu, chúng ta đi thôi!", Tần Thanh Tâm sửa soạn xong thì dẫn Tiêu Tiêu chuẩn bị rời đi.



Châu Ngọc Thúy vừa đi tới trước cửa phòng, đột nhiên nhìn thấy Dương Thanh và Tần Y quay về, sau lưng bọn họ còn có Trương Quảng và Vương Lộ Dao nữa khiến bà ta sợ đến nỗi hồn vía lên mây.



"Mấy... mấy... mấy người đừng có qua đây".



Châu Ngọc Thúy sợ hãi vội vã lùi về trong phòng, giơ tay chỉ vào Dương Thanh, ánh mắt lại nhìn vào Trương Quảng: "Là thằng khốn đó đánh vợ của ông, không có liên quan gì đến tôi hết, đừng có qua đây".



"Mẹ, mẹ sao thế?", lúc này Tần Thanh Tâm dắt theo Tiêu Tiêu tới, khó hiểu khi nhìn thấy vẻ hoảng hốt sợ hãi của Châu Ngọc Thúy.



Tần Y thất vọng, cười tự mỉa: "Anh rể, mẹ em là loại người như thế này đấy, không đáng để anh giúp đâu".



Phản ứng của mẹ, lời nói của em gái đều khiến Tần Thanh Tâm cảm thấy có chuyện gì đó lạ thường.



Trương Quảng đẩy Vương Lộ Dao, tức giận quát: "Còn không mau tới xin lỗi bà ấy đi!"



Vương Lộ Dao vội vã tháo vòng ngọc ra, hai tay dâng vòng ngọc trả lại cho Châu Ngọc Thúy trong ánh mắt kinh ngạc của bà ta: "Chị ơi, vừa nãy là em sai, bị lòng tham che mờ mắt nên mới ham muốn vòng ngọc của chị. Bây giờ em trả nó lại cho chị, xin chị tha cho em".



Châu Ngọc Thúy ngơ ngác, không tài nào hiểu nổi. Đối phương là dâu của nhà họ Trương, sao lại xin lỗi mình? Thậm chí còn trả lại vòng ngọc cho mình nữa.



Sắc mặt Tần Thanh Tâm dần dần u ám lại, tức giận hỏi Châu Ngọc Thúy: "Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì?"



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK