Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dương Thanh bỗng lên tiếng, sau đó nhìn Tôn Chí Kiều lạnh lùng nói: “Tội chết có thể tha nhưng tội sống thì khó thoát!”





Dương Thanh nói xong, một luồng khí mạnh mẽ toát ra từ người anh.





Tôn Chí Kiều cảm thấy rõ ràng nhất. Cô ta bỗng thấy một biển máu che ngợp trời cuốn lấy cô ta, khiến cô ta nghẹt thở.





Tôn Húc nhất thời sốt ruột nói: “Cậu Thanh, cậu muốn thế nào?”





“Tôi muốn một tay và một chân của cô ta được không?”





Dương Thanh hỏi Tôn Húc.





Tôn Húc gật đầu lia lịa: “Không thành vấn đề! Không thành vấn đề! Cảm ơn cậu Thanh!”





Dứt lời, ông ta lại nhìn Tôn Chí Kiều giục: “Còn không mau cảm ơn cậu Thanh?”





Trong lòng Tôn Chí Kiều tràn đầy nhục nhã. Dương Thanh muốn phế một chân và một tay của cô ta, thế mà cô ta vẫn phải cảm ơn anh, nực cười cỡ nào?





Nhưng cô ta không dám phản kháng: “Cảm ơn anh Thanh!”





“Ông tự ra tay đi!”





Dương Thanh nói với Tôn Húc.





“Pằng!”





“Pằng!”





Tôn Húc không hề do dự, rút ngay khẩu súng từ trong áo vest ra bắn hai phát vào người Tôn Chí Kiều.





Tôn Chí Kiều đau đến cả khuôn mặt trở nên vặn vẹo, nhịn không nổi kêu rên.





Chỗ trúng đạn trên cánh tay và bắp đùi khiến cô ta đau đến gần như bất tỉnh.





Nhưng cô ta không hề biết ơn vì Dương Thanh đã tha mạng cho mình, ngược lại còn đổ hết mối hận bị phế bỏ tay chân lên người Dương Thanh.





Dương Thanh cảm thấy rất rõ sự thù hận từ đáy mắt Tôn Chí Kiều.





Hạ Hà tận mắt thấy Tôn Chí Kiều bị Tôn Húc bắn liên tiếp hai phát vào người, sắc mặt trắng như tờ giấy, hai tay nắm chặt áo Dương Thanh.





“Cậu Thanh, tôi làm vậy cậu đã hài lòng chưa?”





Tôn Húc hỏi.





Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Tôn Húc, tôi mong đây là lần cuối cùng, nếu lần sau còn có người của nhà họ Tôn đụng đến người thân của tôi nữa, thì nhà họ Tôn cũng không cần thiết tồn tại nữa đâu”.





“Đừng tưởng rằng dựa vào nhà họ Tào thì có thể đạp tôi dưới chân”.





“Nếu đúng vậy, ông tưởng với ân oán giữa tôi và nhà họ Tào, tôi có thể sống tới bây giờ sao?”





Sắc mặt Tôn Húc hết sức khó coi, ông ta biết Dương Thanh nói không sai.





Ngay cả Tào Trí cũng chịu thiệt trong tay anh, huống chi là ông ta.





“Sao cậu Thanh lại nói vậy? Tôi nào dám làm gì cậu chứ?”





Tôn Húc cười giả lả: “Cậu cứ yên tâm, tôi bảo đảm đây là lần cuối cùng, sau này người nhà họ Tôn tuyệt đối sẽ không dám đụng đến bất kỳ người thân nào của cậu nữa”.





“Đúng rồi, có chuyện này tôi thấy nhất định phải nói cho ông biết”.





Dương Thanh bỗng nói, sau đó ghé sát tai Tôn Húc thì thầm: “Ông có biết tại sao Tam vương tử Tiết Nguyên Bá của Vương tộc họ Tiết rời đi không?”





Thân thể Tôn Húc bỗng run lên, vẻ mặt khó tìn nhìn Dương Thanh, trong lòng đột nhiên xuất hiện một suy đoán táo bạo.





Lần trước Tiết Nguyên Bá mời các gia tộc đến khách sạn Đế Đô tham dự tiệc chúc mừng.





Nhưng kết quả Tiết Nguyên Bá không hề đến mà Dương Thanh lại xuất hiện.





Nếu không phải người nhà họ Tào đến Yến Đô kịp thời sợ là toàn bộ Yến Đô đã do Dương Thanh làm chủ rồi.





Lẽ nào lần trước Tiết Nguyên Bá rời đi không phải vì nhà họ Tiết xảy ra việc đột xuất mà là vì Dương Thanh?





Tôn Húc càng nghĩ càng thấy sợ.





Nếu đúng vậy chứng tỏ ông ta đã xem thường Dương Thanh, toàn bộ ông lớn đứng đầu Yến Đô đều xem thường Dương Thanh.





Một người có thể ép buộc người thừa kế Vương tộc rời đi, còn chưa đủ giải thích mọi việc sao?





Tuy Tôn Húc nhát gan sợ phiền phức, là kẻ gió chiều nào theo chiều đó nhưng có thể làm chủ nhà họ Tôn thì không phải là kẻ ngốc.





Qua mấy lời vừa rồi của Dương Thanh, ông ta đã hiểu rõ rất nhiều chuyện.





“Chúng ta đi!”





Dương Thanh không nói tiếp nữa, chỉ một câu hỏi ngược cũng đủ khiến Tôn Húc không ngừng suy đoán.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK