Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiêu Tiêu vội vàng lắc đầu: “Bố, bố chỉ có một mình, còn họ rất đông và xấu xa, Tiêu Tiêu sợ bố bị thương mất”.





Nhìn đứa con gái hiểu chuyện, Dương Thanh vô cùng đau lòng.





“Tiêu Tiêu, chẳng phải con nói bố là siêu anh hùng của con à? Con đã thấy kẻ xấu nào có thể làm hại đến siêu anh hùng chưa?”, Dương Thanh dịu dàng nói.





Tiêu Tiêu lắc đầu: “Chưa ạ!”





“Nếu chưa thì con phải tin tưởng bố chứ, con cứ về nhà với ông đi, lát nữa bố sẽ về chơi với con!”





Dương Thanh nói tiếp.





“Vâng ạ!”





Lúc này Tiêu Tiêu mới đồng ý: “Nhưng bố phải cẩn thận nha, đừng để thua người xấu đấy!”





“Được, bố cam đoan với con, chắc chắn bố sẽ đánh bại người xấu!”, Dương Thanh nói một cách chắc chắn.





“Định đi đấy à? Đã hỏi tao chưa thế?”





Tần Đại Dũng đang định dẫn Tiêu Tiêu rời đi, Lê Chí Khuê chợt nói.





“Bố, hai ông cháu cứ đi đi, có con ở đây rồi, không ai ngăn cản hai người được!”, Dương Thanh nói.





Tuy Tần Đại Dũng căng thẳng nhưng cũng biết, nếu họ ở lại thì chỉ thêm gánh nặng cho Dương Thanh, do đó ông ấy dặn Dương Thanh phải cẩn thận rồi dắt Tiêu Tiêu về nhà.





“Ngăn họ lại cho tôi!”





Sắc mặt của Lê Chí Khuê hết sức khó coi, gã ra lệnh một tiếng, tên vệ sĩ còn lại lập tức lao về phía Tần Đại Dũng.





Nhưng đối phương còn chưa tới nơi thì đã bị Dương Thanh chắn đường.





“Nếu mày không muốn chết, tốt nhất là ngoan ngoãn cút ra chỗ khác đi!”





Dương Thanh híp mắt, nhìn chằm chằm vào tên vệ sĩ.





Đến giờ tên vệ sĩ đã bị Dương Thanh đá bay lúc nãy vẫn chưa tỉnh lại.





Sau khi nghe thấy Dương Thanh nói thế, tên vệ sĩ còn lại lập tức hiểu ngay, đối phương chính là người luyện võ. Gã chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Đại Dũng dẫn Tiêu Tiêu rời đi.





Sắc mặt Lê Chí Khuê vô cùng u ám, gã là cậu cả của nhà họ Lê, làm gì có ai dám chống đối gã đâu cơ chứ?





Bây giờ, một thanh niên trẻ măng lại dám đánh người của gã ngay trước mặt gã, đúng là sự sỉ nhục lớn lao.





“Anh vừa bảo tôi bồi thường nhỉ? Đúng rồi, bao nhiêu tiền thế?”





Dương Thanh chợt hỏi.





“Một tỷ! Nếu hôm nay mày không lấy ra được một tỷ thì đừng hòng sống sót rời khỏi đây”.





Lê Chí Khuê còn chưa đáp lời, mẹ Tiểu Quân đã hống hách nói.





“Hai người chắc chắn rằng muốn tôi bồi thường một tỷ à?”, trong mắt Dương Thanh lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.





“Thằng oắt kia, tao chỉ cho mày một tiếng thôi, trong vòng một tiếng, nếu chưa có một tỷ, tao sẽ khiến mày sống không bằng chết”.





Trong mắt Lê Chí Khuê tràn ngập vẻ trêu ngươi: “Tao thấy con gái mày xinh xắn thế kia, chắc vợ mày cũng đẹp lắm nhỉ?”





“Nếu mày không bồi thường nổi thì để vợ mày ngủ với tao một đêm đi, tao sẽ miễn cưỡng đồng ý”.





Dương Thanh bỗng bật cười.





Nếu Mã Siêu đang ở đây, chắc chắn anh ta cũng biết, nếu Dương Thanh cười trong tình huống này thì sẽ xảy ra chuyện đáng sợ tới mức nào.





“Được, nếu anh muốn một tỷ, tôi sẽ cho anh”.





Dương Thanh nói rồi gọi điện thoại: “Chuyển cho nhà họ Lê một tỷ ngay nhé!”





Sau khi cúp máy, Dương Thanh nói: “Không cần đến một tiếng, chắc chưa đầy năm phút nữa, một tỷ sẽ được chuyển vào tài khoản của nhà họ Lê”.





“Mày đang đùa tao đấy à?”





Sắc mặt của Lê Chí Khuê u ám đến mức đáng sợ, gã nghiến răng ken két.





“Đùa anh á? Sao tôi phải đùa với anh?”, Dương Thanh hỏi.





“Mày tưởng mày nói đã chuyển một tỷ vào tài khoản của nhà họ Lê thì sẽ có ngay à?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK