Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đỗ Bá nghiêm nghị nói: “Chỉ cần cháu gia nhập Võ Tông, trong thế hệ trẻ của Võ Tông, thiên phú của cháu sẽ cao nhất, không cần ta chỉ định, cháu vẫn có thể nhận được suất bước vào từ đường Võ Tông”.

“Còn ta chỉ cần giao suất mà ta nắm giữ cho Đỗ Trọng, chỉ định Đỗ Trọng là hai người sẽ có thể cùng bước vào từ đường”.

Đỗ Minh Viễn cũng vội gật đầu, nói: “Cậu Thanh, gia nhập Võ Tông đi!”

Lần này, Dương Thanh cũng không vội từ chối mà nhìn về phía Đỗ Trọng, Đỗ Trọng nhìn Dương Thanh với vẻ mặt phức tạp: “Tôi mong cậu có thể vào từ đường Võ Tông, tuy thiên phú của cậu vô cùng xuất chúng, nhưng nếu đạt được truyền thừa Võ Thần, tốc độ tu luyện của cậu sẽ càng nhanh hơn”.

“Mặt khác, cậu cũng không cần nghĩ cho tôi, tôi lớn tuổi rồi, các khía cạnh đều kém xa thanh niên, cho dù tôi tiến vào từ đường thì cũng chỉ lãng phí cơ hội, kể cả cậu không gia nhập Võ Tông thì vẫn có thể nhận được cơ hội bước vào từ đường Võ Tông từ tôi”.

Đỗ Bá nói thêm: “Ta vẫn chưa nói xong, sở dĩ ta muốn cháu và Đỗ Trọng cùng bước vào từ đường Võ Tông cũng vì một nguyên nhân vô cùng quan trọng, không giấu gì cháu, ta cũng có ý đồ riêng, sau khi bước vào từ đường, cháu sẽ có hy vọng đạt được sức mạnh Võ Thần rất lớn”.

“Cháu cũng thấy rồi đấy, ở Võ Tông có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, những người này đều mạnh hơn sau khi bước vào từ đường, không có ngoại lệ, có người nhận được truyền thừa Võ Thần, cũng có người được thần lực gột rửa, tuy họ không nhận được truyền thừa nhưng vẫn hưởng lợi rất nhiều, tốc độ tu luyện của họ về sau đều nhanh gấp mấy lần”.

“Nếu cháu nhận được truyền thừa Võ Thần, cho dù Đỗ Trọng không có được truyền thừa thì vẫn sẽ được thần lực gột rửa, chuyện này có tác dụng rất lớn với việc tu luyện sau này của nó”.

“Ta đã nói xong rồi, bây giờ cháu cứ nghĩ xem có cùng bước vào từ đường Võ Tông với Đỗ Trọng không đi!”

Đỗ Trọng lập tức nổi giận, căm tức nhìn Đỗ Bá: “Đồ khốn, anh đừng hòng dùng thủ đoạn này với minh chủ, cho dù anh chỉ định tôi bước vào từ đường, tôi cũng không chấp nhận đâu, dù sao tôi cũng sẽ giao suất của mình cho Dương Thanh”.

Ông ta nói rồi lại nhìn về phía Dương Thanh: “Nếu cậu không muốn gia nhập Võ Tông thì không cần gia nhập, tôi sẽ nhường suất của mình cho cậu, cậu đừng nghe anh ta nói quá lên, cho dù tôi được thần lực gột rửa thì cũng không nhận được nhiều lợi ích”.

“Tôi quá già rồi, đối với tôi, được thần lực gột rửa hay không cũng không sao hết”.

Dương Thanh không nói gì, đang đấu tranh tư tưởng.

Tuy anh không muốn gia nhập Võ Tông, nhưng vẫn muốn giúp Đỗ Trọng, nếu anh không đồng ý bước vào từ đường, chắc chắn Đỗ Trọng cũng sẽ không đồng ý.

Đối với Đỗ Trọng, chắc chắn việc nhận được truyền thừa Võ Thần hay được thần lực gột rửa đều sẽ mang lại rất nhiều lợi ích.

Rốt cuộc anh có nên gia nhập Võ Tông không đây?

“Cậu Thanh, đừng do dự nữa, hãy gia nhập Võ Tông đi! Chúng tôi có thể cam đoan với cậu rằng sẽ không hạn chế tự do của cậu, nếu Võ Tông cần cậu, cậu quay về là được rồi, những lúc khác cũng không cần làm bất cứ chuyện gì cho Võ Tông đâu”.

Đỗ Minh Viễn vội khuyên.

Đỗ Bá cũng gật đầu: “Minh Viễn nói không sai, nếu cháu đồng ý gia nhập Võ Tông thì cũng không cần làm gì khác, đương nhiên, nếu ngày nào đó Võ Tông cần cháu, cháu chỉ cần về giúp Võ Tông vượt qua khó khăn là đủ rồi”.

“Dĩ nhiên nếu cháu không đồng ý giúp Võ Tông, bọn ta cũng không ép, mọi chuyện đều dựa theo ý muốn của cháu”.

Họ đã nói đến mức này, nếu Dương Thanh vẫn từ chối thì hơi quá đáng đúng không?

Nếu chỉ vì truyền thừa Võ Thần, anh sẽ thẳng thừng từ chối ngay, nhưng sau khi gia nhập Võ Tông, anh sẽ có thể bước vào từ đường cùng Đỗ Trọng, Đỗ Trọng cũng đạt được lợi ích.

Rốt cuộc Dương Thanh cũng quyết định: “Được rồi, cháu sẽ gia nhập Võ Tông!”

Thấy Dương Thanh đồng ý, hai bố con Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn đều có vẻ kích động.

Đỗ Minh Viễn kích động nói: “Tốt quá! Cậu Thanh, rốt cuộc cậu cũng đồng ý gia nhập Võ Tông, cậu cứ yên tâm, sau khi gia nhập Võ Tông, chắc chắn cậu sẽ không hối hận!”

Đỗ Bá cũng cười nói: “Dương Thanh, chào mừng cháu gia nhập Võ Tông!”

Đỗ Trọng có vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng rất mừng rỡ.

Tuy ông ta đã rời khỏi Võ Tông nhiều năm, nhưng ông ta vốn là người của Võ Tông, sống ở đây từ nhỏ, nếu không vì một số ân oán, sao ông ta lại rời Võ Tông chứ?

Việc Dương Thanh gia nhập Võ Tông là thu hoạch lớn của Võ Tông.

Quan trọng nhất chính là, nếu Dương Thanh có thể tiến vào từ đường, ông ta tin chắc anh sẽ lĩnh ngộ được truyền thừa Võ Thần với thiên phú của anh.

Ông ta bỗng thấy hơi mong chờ, liệu thành tựu của Dương Thanh sau này sẽ cao đến đâu chứ?

Sau bữa tiệc, Đỗ Minh Viễn sắp xếp chỗ ở cho Dương Thanh và Đỗ Trọng, ba ngày nữa chính là lúc từ đường mở sau năm năm, Dương Thanh cứ tạm thời ở lại đây, đợi khi ra khỏi từ đường rồi mới tính chuyện khác.

“Cậu Thanh, tôi biết, thật ra cậu cũng không muốn gia nhập Võ Tông, chỉ vì muốn giúp tôi nên cậu mới gia nhập Võ Tông, xin lỗi cậu!”

Sau khi Đỗ Minh Viễn rời đi, Đỗ Trọng nhìn về phía Dương Thanh, nói với vẻ chân thành.

Dương Thanh khẽ lắc đầu: “Ông Đỗ nói quá rồi, ông đã quay về Võ Tông mà mình rời đi mấy chục năm để tìm thuốc cho tôi, còn tôi chỉ gia nhập Võ Tông thôi, hơn nữa còn có cơ hội nhận được truyền thừa Võ Thần, đối với tôi, việc gia nhập Võ Tông không có hại gì hết, sao ông lại xin lỗi tôi?”

Đỗ Trọng cũng không già mồm, tuy rất cảm động nhưng vẫn nghiêm nghị nói: “Tuy tôi và Đỗ Bá có ân oán cá nhân, nhưng nói câu công bằng, nếu anh ta đã đồng ý rằng sẽ không hạn chế tự do của cậu, vậy chắc chắn anh ta sẽ làm như thế”.

“Bây giờ, cảnh giới của cậu ngày càng cao, thực lực cũng ngày càng mạnh, nhưng sau khi cậu đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, tiến độ tu luyện của cậu sẽ giảm đi rất nhiều”.

“Ở Võ Tông có rất nhiều sách võ thuật, còn có cả cảm nhận khi tu luyện do các cao thủ Thiên Cảnh đã rời khỏi Võ Tông để lại, có tác dụng rất lớn khi cậu đột phá Thiên Cảnh”.

“Quan trọng nhất là Võ Tông có nhiều cao thủ đỉnh cao, có thể bảo vệ người nhà và bạn bè cậu tốt hơn”.

Dương Thanh không ngờ Võ Tông có cả ghi chép cảm nhận của một số cao thủ đã đột phá Thiên Cảnh, đây đúng là thứ mà anh cần nhất bây giờ.

Dương Thanh mỉm cười, gật đầu: “Ông nói không sai, việc gia nhập Võ Tông sẽ mang lại cho tôi rất nhiều lợi ích”.

Đỗ Trọng thở dài, nói: “Nhưng khi thiếu cậu, thực lực của Võ Minh sẽ giảm đi rất nhiều”.

Dương Thanh chợt hỏi: “Ông thấy việc sáp nhập Võ Minh vào Võ Tông, để nó trở thành chi nhánh của Võ Tông ở Chiêu Châu thế nào?”

Đỗ Trọng sửng sốt, thoáng trầm tư rồi gật đầu: “Đây là lựa chọn tốt, với thực lực của Võ Tông, Võ Tông cũng không cần Võ Minh làm gì, ngược lại, nếu Võ Minh được Võ Tông che chở, ở Chiêu Châu sẽ có ít thế lực uy hiếp được Võ Minh hơn”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK