Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 294: Mẹ vợ đã chết




Nghe thấy tay sai nói con trai mình đã bị giết, sắc mặt Ngụy Thành Châu lập tức trở nên cực kì u ám.



Tuy lão ta đã sớm dự đoán được kết quả này nhưng khi xác nhận tin dữ, lão ta vẫn cảm thấy thật khó lòng tiếp nhận.



"Dù đã chết, tao cũng phải nhìn thấy xác!", Ngụy Thành Châu gầm lên, vẻ mặt dữ tợn.



Sa Lang vội nói: "Sếp Ngụy đang ở ngoài kia ạ!"



Ngụy Thành Châu loạng choạng đi theo Sa Lang ra khỏi phòng, thấy một thi thể được đặt nằm ngay cửa.



Quả đúng là Ngụy Tường, ngay giữa hai hàng mày gã là một lỗ máu ghê người.



Tuy đã chết nhưng đôi mắt gã vẫn mở to trừng trừng.



"Thông báo cho mọi người, điều động tất cả các lực lượng có thể điều động của nhà họ Ngụy, mang thằng Dương Thanh về đây cho tao".



Ngụy Thành Châu hít mạnh mấy hơi, đột ngột mở bừng mắt, ý muốn giết người gần như hóa thành thực thể bắn ra mãnh liệt: "Tao muốn bắt sống! Dám giết con trai của Ngụy Thành Châu này, tao muốn cho nó sống không bằng chết!"



Ngụy Thành Châu nghiến răng ken két nói những lời này, có thể hình dung lúc này lòng lão ta phẫn nộ cỡ nào.



Ở Giang Hải này, nhà họ Ngụy chính là chúa tể!



Tuy luôn bị xếp cùng hàng với ba gia tộc khác tạo thành nhóm bốn gia tộc lớn của Giang Hải nhưng lão ta tự tin cho rằng ba gia tộc kia không bên nào xứng là đối thủ của gia tộc lão.



Ấy thế mà hôm nay, một gã thanh niên chưa đầy ba mươi lại dám giết con trai lão.



Bố trí mọi việc nhà họ Ngụy đâu vào đấy rồi, Ngụy Thành Châu lại gọi một cuộc điện thoại: "Ông chủ Trang này, nếu tôi nhớ không nhầm thì cháu cậu là Trang Tất Phàm cũng đã bị một gã thanh niên tên là Dương Thanh giết chết phải không?"



"Ông chủ Ngụy có ý gì cứ nói thẳng đi!", Trang Thánh lạnh nhạt nói.



Lần trước, chủ gia tộc cũ của nhà họ Trang là Trang Kiến Thiết đã sơ sẩy thả cho Tiền Bưu chạy mất khi ông ta tìm tới tận cửa nhà họ Trang. Thế nên Mạnh Huy đã giết chết lão ta.



Sau đó, con trai nhỏ tuổi nhất của Trang Kiến Thiết là Trang Thánh được Mạnh Huy chỉ định lên làm chủ gia tộc mới của gia tộc họ Trang.



Khi Trang Kiến Thiết còn sống, Trang Thánh đã là người thừa kế của nhà họ Trang, bởi vậy có thể thấy tài trí của ông ta cũng không phải dạng tầm thường.



"Ngay vừa nãy, thằng Tường nhà tôi đã bị Dương Thanh giết chết! Tôi tính dốc toàn lực của gia tộc để đuổi giết Dương Thanh, đồng thời muốn nhờ nhà họ Trang góp sức, không biết ông chủ Trang có hứng thú tham gia không?", Ngụy Thành Châu nói thẳng.



Trang Thánh nghe vậy bèn vờ như kinh ngạc lắm, hỏi: "Cái gì? Ngay cả sếp Ngụy Tường mà nó cũng dám giết! Thằng ranh này quả thực không biết trời cao đất dày là gì!"



"Có điều, ông chủ Ngụy này, chuyện kia đã qua rất lâu rồi, hơn nữa, chúng tôi cũng không có chứng cứ xác thực để chứng minh Dương Thanh chính là người đã giết cháu tôi!"



"Chuyện này còn chưa điều tra rõ, đợi khi nào điều tra xong xuôi, kết quả cho thấy Dương Thanh đúng là hung thủ thì nhà họ Trang chúng tôi chắc chắn sẽ không buông tha nó".



Ngoài miệng nói thế, trong lòng Trang Thánh lại cười nhạt: "Muốn kéo nhà họ Trang chúng tôi vào cuộc cùng à, không dễ thế đâu!"



Trước đây, khi Tiền Bưu tới tận cửa, một mình đánh chết bao nhiêu cao thủ do nhà họ Mạnh phái tới ngay trước mắt vô số cao thủ nhà họ Trang.



Một tay Tiền Bưu đã có thể khiến cho nhà họ Trang lao đao như thế rồi, ông ta không muốn nhảy vào vũng nước đục này.



Hơn nữa, Trang Tất Phàm chỉ là cháu của ông ta, bố Trang Tất Phàm là Trang Mặc còn là đối thủ cạnh tranh với ông ta, ông ta chẳng có lý do gì phải báo thù giúp đối thủ cạnh tranh.



"Nếu ông chủ Trang đã không có hứng thú với việc này thì thôi vậy!"



Ngụy Thành Châu nói xong liền cúp điện thoại, không dây dưa nhiều.



Ngay sau đó, Ngụy Thành Châu lại gọi gọi điện cho Tô Thành Vũ và Quan Chính Sơn.



Nội dung cuộc gọi cũng như trên, đều là muốn tìm kiếm sự giúp đỡ từ phía nhà họ Tô và nhà họ Quan.



Kết quả đương nhiên vẫn là bị từ chối.



"Xem ra, địa vị của nhà họ Ngụy chúng ta vẫn còn quá thấp!"



Ngụy Thành Châu nheo mắt, trong sâu thẳm con ngươi ẩn chứa những đốm lửa giận.



Sở dĩ lão ta đích thân liên hệ với người đứng đầu của ba gia tộc lớn kia chỉ là muốn thông qua chuyện này để quan sát thái độ của bọn họ chứ không phải thực sự cần giúp đỡ.



"Đã thế, đợi khi nào xử lí xong thằng khốn Dương Thanh thì cũng nên tiện thể chỉnh đốn lại cục diện của Giang Hải này!"



Ngụy Thành Châu đứng chắp tay, hùng hồn nói.



Khí thế của lão như dời non lấp biển, cuốn trôi tất cả.



Là người đứng đầu của nhà họ Ngụy, đúng là lão ta có tư cách nói câu này.



Cùng lúc đó, đang trên đường đến tỉnh lỵ, Dương Thanh lần lượt nhận được điện thoại của Quan Chính Sơn và Tô Thành Vũ.



Nội dung các cuộc gọi đều giống nhau, Ngụy Thành Châu tìm đến bọn họ, mục đích là muốn bắt tay đối phó với anh.



Câu trả lời Dương Thanh dành cho bọn họ cũng chỉ là một câu: "Chuẩn bị sẵn sàng tấn công đánh sụp nhà họ Ngụy!"



Chỉ một câu đã khiến Quan Chính Sơn và Tô Thành Vũ đột nhiên thấy cực kì hưng phấn.



Những năm gần đây, sản nghiệp của nhà họ Ngụy đã vươn tới các ngành nghề mũi nhọn, khiến cho vị thế của nhà họ Ngụy đã đè ép và vượt xa ba gia tộc còn lại.



Nếu có một ngày nhà họ Ngụy sụp đổ thì đó cũng chính là ngày nhà họ Quan và nhà họ Tô chia đôi Giang Hải này.



Khi xe của Dương Thanh sắp rời khỏi địa giới Giang Hải, bỗng một chiếc Mercedes - Benz lướt tới, chắn ngang đầu xe anh.



Một gã thanh niên có mái tóc màu trắng bạc bước xuống xe, trên ngón tay trái còn kẹp dao chữ T, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Dương Thanh.



Dương Thanh hơi nhíu mày, anh cảm nhận được một loại hơi thở làm người ta cực kỳ khó chịu từ gã thanh niên tóc bạc này.



Anh hoàn toàn có thể khẳng định, gã thanh niên trước mắt kia từng giết không ít người đâu.



Mái tóc ngắn ngủn màu trắng bạc, thậm chí cả lông mi cũng màu trắng, khí thế hết sức đặc biệt.



"Cùng về nhà họ Ngụy với tao thì tao sẽ không làm mày bị thương!"



Gương mặt của thanh niên tóc bạc vô cảm, giọng điệu lạnh lẽo băng giá, thờ ơ như đang nói đến một chuyện đương nhiên.



"Cút!"



Dương Thanh quát một tiếng, khí thế trên người đột nhiên bùng nổ, quanh người như cuộn lên một cơn sóng dữ, cuồn cuộn cuốn về phía thanh niên tóc trắng kia.



"Những kẻ bị Thiếu Bạch tao để mắt tới không chết thì cũng bị thương! Tao chính là bất bại! Mày sẽ phải trả một cái giá cực đắt cho sự cuồng vọng của bản thân!"



Thanh niên tự xưng là Thiếu Bạch không hề sợ hãi trước khí thế của Dương Thanh, trái lại, ý chí chiến đấu của gã càng thêm nồng đậm.



"Nếu thế thì để tao kết thúc huyền thoại bất bại của mày!"



Dương Thanh nở nụ cười, khóe miệng thoáng nhếch lên, vẽ thành một đường cong nguy hiểm: "Nếu mày là bất bại, tao chính là ông tổ của bất bại!"



"Tao đã thấy nhiều kẻ cuồng vọng, nhưng cuồng vọng cỡ như mày thì vẫn là lần đầu tiên thấy đấy!"



Thiếu Bạch không hề dao động, thờ ơ nói: "Tao sẽ cho mày biết, dám cuồng vọng trước mặt Thiếu Bạch tao sẽ phải trả một cái giá lớn cỡ nào!"



Lời vừa thốt ra, thân thể gã đã hóa thành một bóng trắng mờ, lao thẳng về phía Dương Thanh.



Cùng lúc đó, nắm tay trái mang theo dao găm chữ T công kích trực diện với Dương Thanh.



Dương Thanh vẫn đứng bất động tại chỗ, như thể không hề cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của đối phương.



Tốc độ của Thiếu Bạch cực nhanh, hệt như một tia chớp trắng lóa, thoáng cái đã tới trước mặt Dương Thanh.



"Đi chết đi!"



Thiếu Bạch hung tợn tung một quyền trái đánh về phía cằm Dương Thanh.



Lưỡi dao găm chữ T trên nắm tay trái lóe lên ánh kim loại lạnh lẽo, có thể đoán được, nếu trúng quyền này, cằm của Dương Thanh sẽ bị xuyên thủng ngay lập tức.



"Bịch!"



Ngay trước khi lưỡi dao găm kia chạm tới cằm mình, Dương Thanh khuỵu gối xuống, vung chân đá thẳng vào bụng Thiếu Bạch.



Một tiếng nện trầm đục vang lên, sắc mặt Thiếu Bạch đông cứng lại trong nháy mắt, ngay sau đó là vẻ đau đớn.



"Rầm... Rắc rắc!"



Gã thanh niên Thiếu Bạch bay ngược ra sau như một quả bóng, nặng nề đập vào kính trước của chiếc xe Mercedes - Benz.



Gã Thiếu Bạch mới giây trước còn huênh hoang cuồng vọng không ai bì nổi, tự tin tuyên bố mình là bất bại, giờ đã chết ngất ra rồi.



Đúng lúc này, di động của Dương Thanh đột ngột reo vang, anh nheo mắt liếc nhìn về phía Thiếu Bạch một cái rồi nhận cuộc gọi.



"Xin chào, tôi là Mạnh Huy!"



Đầu bên kia vang lên một giọng nói rất trẻ tuổi.



Dương Thanh đã rất quen thuộc với cái tên này, chỉ có điều, đến giờ anh vẫn chưa được gặp người thật.



Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng nghe tiếp.



"Tôi biết cậu muốn tới nhà họ Mạnh tìm tôi, vốn tôi cũng có dự tính chờ cậu đến tìm cái chết, nhưng suy đi tính lại, tôi thấy hay là thôi!"



"Có nói gì thì trong người cậu cũng đang chảy dòng máu của gia tộc Vũ Văn. Nếu cậu chết trong tay tôi, dù cậu chỉ là thứ vô dụng bị gia tộc vứt bỏ thì cũng sẽ mang đến phiền toái không nhỏ cho nhà họ Mạnh chúng tôi".



"Sau khi cân nhắc, cuối cùng tôi vẫn quyết định tặng không cho cậu một tin xấu".



Mạnh Huy ngạo nghễ nói một tràng, đột nhiên lại dừng một chút, sau đó mới nói tiếp: "Châu Ngọc Thúy mà cậu muốn tìm đã chết rồi!"



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK