Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chưa đến năm giờ chiều, Tần Đại Dũng đã tới nhà trẻ Anh Tài.



Hôm nay là ngày đầu tiên Tiêu Tiêu đi học ở nhà trẻ mới, cũng là ngày Tần Đại Dũng chính thức bắt đầu cuộc sống chăm cháu sau khi về hưu.



“Ông ngoại!”



Tiêu Tiêu chưa ra khỏi nhà trẻ thì đã trông thấy Tần Đại Dũng từ xa, bèn vui vẻ huơ tay chào.



Tần Đại Dũng cũng vội giơ tay chào lại với vẻ trìu mến.



“Tiêu Tiêu, hôm nay đi học có ai bắt nạt cháu không thế?”



Trên đường về, Tần Đại Dũng dắt tay Tiêu Tiêu, cười hỏi.



Tiêu Tiêu lắc đầu: “Tiêu Tiêu siêu siêu siêu đáng yêu thế này, sao lại bị ai bắt nạt được!”



Lời Tiêu Tiêu nói khiến Tần Đại Dũng bật cười: “Cũng đúng nhỉ, Tiêu Tiêu rất đáng yêu!”



“Ông ngoại nói nhầm rồi, phải là siêu siêu siêu đáng yêu mới đúng!”



“Được rồi được rồi, siêu đáng yêu!”



“Ông ngoại, ông ngốc thật đấy, Tiêu Tiêu đã dạy ông hai lần rồi mà ông vẫn nói sai, phải là siêu siêu siêu đáng yêu cơ mà!”



“Tiêu Tiêu siêu siêu đáng yêu!”



“Lại sai rồi ạ!”







Hai ông cháu vừa đi vừa cười nói.



Dinh thự Vân Phong ở Giang Hải nằm trên đỉnh núi, còn dinh thự Vân Phong ở Yến Đô thì không. Trừ việc có sân riêng ra, nó cũng khá gần các biệt thự khác, chỉ cách mấy trăm mét.



Nhà trẻ Anh Tài cũng nằm trong khu biệt thự này, Tần Đại Dũng cũng dễ đưa đón Tiêu Tiêu, không cần lái xe, chỉ cần đi bộ là được.



“Ông ơi, cháu chưa muốn về nhà, cháu muốn vào kia chơi ạ!”



Khi đi ngang qua một công viên nhỏ, Tiêu Tiêu vui vẻ nói.
















Tần Đại Dũng nhìn đồng hồ, mới năm giờ hơn, chắc đám Dương Thanh vẫn chưa về, ông ấy đã nấu xong cơm tối, chỉ cần xào lại đồ sau khi về là ăn được ngay.



Tần Đại Dũng nói: “Chỉ được chơi nửa tiếng thôi nhé, bằng không ông không kịp nấu cơm cho bố mẹ và dì út của cháu đâu”.



Tiêu Tiêu vội đồng ý: “Vâng ạ!”



Không hổ là khu biệt thự xa hoa nhất Yến Đô, ngay cả công viên trong này cũng rất đẹp.



Lúc này, trong công viên khá đông, phần lớn là người già.



Có người đang chơi cờ, có người đang thổi sáo, tập thể dục, cũng có người đang cầm cọ lớn nhúng nước, viết thư pháp trên mặt đất.



Ngoài ra còn có một số người dẫn cháu tới đây chơi.



Tần Đại Dũng mỉm cười: “Ông phát hiện chỗ này vui thật đấy, sáng mai ông sẽ tới đây”.



Tần Đại Dũng mới đến đây, tuy công viên này cách nhà họ không xa nhưng đúng là ông ấy không biết thật.



“Ông ngoại, mau lên! Mau lên!”



Tần Đại Dũng tò mò nhìn xung quanh, còn Tiêu Tiêu thì kéo tay ông ấy với vẻ hơi nôn nóng, chạy tới chỗ có trẻ con ở cách đó không xa.



Ở đó có cầu trượt và xích đu, khó trách cô bé lại muốn tới nơi này.



“Ông ngoại, cho cháu chơi nửa tiếng nhé!”



Tiêu Tiêu nói rồi để cặp sách lại, tung tăng chạy đi như một chú chim nhỏ vui sướng.



Từ khi Dương Thanh quay về, Tiêu Tiêu có bố, tính cách cũng hoạt bát hẳn lên.



Cô bé nhanh chóng hòa nhập với các bạn, cùng nhau chạy nhảy chơi đùa.



Tần Đại Dũng ngồi ở ghế đá, nhìn theo Tiêu Tiêu với nụ cười hiền hòa.



Từng giây từng phút trôi đi, nhoằng cái đã hết nửa tiếng.



“Tiêu Tiêu à, chúng ta về thôi!”
















Tần Đại Dũng mỉm cười bước tới.



“Ông ơi, Tiểu Quân gây họa rồi!”



Tần Đại Dũng vừa đến gần, Tiêu Tiêu đã ủ rũ nói.



“Gây họa gì cơ?”



Tần Đại Dũng hỏi với vẻ khó hiểu.



Lúc này ông ấy mới phát hiện, trừ một bé trai ra, những đứa trẻ vừa chơi cùng Tiêu Tiêu đã đi hết.



Nào ngờ Tiêu Tiêu vừa dứt lời, Tiểu Quân đã tức tối nói: “Tớ không gây họa, rõ ràng là cậu làm cơ mà!”



“Cậu đã bẻ gãy tượng! Cậu mới gây họa ấy!”



Tiêu Tiêu rất tức giận, rõ ràng Tiểu Quân sai, không ngờ Tiểu Quân lại đổ oan cho cô bé.



Lúc này Tần Đại Dũng mới phát hiện, bức tượng ở đầu chiếc xe Rolls-Royce đắt đỏ đỗ bên cạnh đã bị bẻ gãy, Tiểu Quân vẫn đang cầm bức tượng kia.



“Chẳng phải tượng đang ở trong tay cháu ư? Sao cháu lại nói oan cho Tiêu Tiêu thế?”



Tần Đại Dũng biết rõ Tiêu Tiêu sẽ không bao giờ nói dối, bức tượng đang nằm trong tay Tiểu Quân, chỉ có thể là do Tiểu Quân làm.



“Hu hu!”



Tiểu Quân bị Tần Đại Dũng dọa, lập tức nhét tượng vào tay Tiêu Tiêu rồi bất chợt khóc rống lên.



“Tiểu Quân, con sao thế? Ai bắt nạt con à?”



Nhưng câu “con ranh” của đối phương khiến Tần Đại Dũng rất tức giận: “Cô nói năng cho tử tế vào! Bằng không cô sẽ hối hận đấy!”



“Ôi chao! Ông còn dám mạnh miệng à?”



Mẹ Tiểu Quân tức giận bật cười: “Giỏi lắm, tôi không nói với ông nữa, giờ tôi sẽ gọi chồng tới xử lý chuyện này, nói cho ông biết, chồng tôi không tốt tính lắm, sẽ không dễ dàng tha cho ông đâu!”



Mẹ Tiểu Quân nói rồi gọi điện thoại luôn: “Chồng ơi, con bị đánh ở công viên này, anh mau dẫn người tới đây đi!”



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK