Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tần Thanh Tâm vốn đang tuyệt vọng nghe thấy giọng nói của Dương Thanh lập tức sững người.



Lê Triết cũng kinh hãi nói: “Sao cậu biết chúng tôi ở đây?”



Ông ta chọn nơi hoang vu này vì xung quanh không hề có camera giám sát.



Dù Dương Thanh có thể tìm tới đấy cũng phải tốn ít nhất hai tiếng. Nhưng lúc này mới trôi qua được nửa tiếng ngắn ngủi.



“Chồng ơi!”



Tần Thanh Tâm hét lên, nước mắt rơi lã chã.



Cô đã quyết định thà chết, thế nhưng trông thấy Dương Thanh, cảm xúc hoàn toàn vỡ òa.



Hai mắt Dương Thanh đỏ sậm, cố gắng dịu giọng nói: “Vợ ơi, có anh ở đây rồi. Không ai có thể làm hại em được!”



Hai cao thủ mặc áo vải sau lưng Lê Triết nghiêm túc nhìn Dương Thanh.



Bọn họ cảm thấy một luồng sát khí mãnh liệt tỏa ra từ người anh.



Trước khi đi theo Lê Triết, bọn họ đã biết lần này phải đối phó với một cao thủ rất mạnh.



Nhưng đến khi gặp được Dương Thanh, bọn họ vẫn không khỏi kinh ngạc.



Một người trẻ tuổi có khí thế đáng sợ như vậy, quả thực rất dọa người.



“Lê Triết, ông mau thả vợ tôi ra, tôi có thể tha cho ông và nhà họ Lê một con đường sống!”



Dương Thanh nén giận nhìn chằm chằm Lê Triết.



Anh không ngờ người bắt cóc Tần Thanh Tâm lại là ông ta.



“Vợ cậu đang nằm trong tay tôi, sao cậu còn dám phách lối như vậy?”



Lê Triết châm chọc nói, dí họng súng Colt vào huyệt Thái Dương của Tần Thanh Tâm.



Tần Thanh Tâm hoảng sợ run lẩy bẩy.



Thấy vợ mình sợ hãi, Dương Thanh thấy lòng mình tan nát.



Anh cố giữ bình tĩnh nói: “Coi như là vì nhà họ Lê, hi vọng ông đừng làm gì xúc động!”



“Con mẹ nó sao mày còn dám uy hiếp tao? Tao đã dám bắt cóc vợ mày nghĩa là không màng sống chết. Mày dùng nhà họ Lê để uy hiếp tao có tác dụng gì?”



Nào ngờ Lê Triết lại càng xúc động, giận dữ hét: “Quỳ xuống! Mày lập tức quỳ xuống cho tao!”



“Quỳ xuống dập đầu xin lỗi, cầu xin tao tha cho vợ mày!”



Tần Thanh Tâm hốt hoảng giãy giụa: “Chồng ơi, anh đừng nghe theo ông ta!”
















“Ông ta điên rồi. Dù anh quỳ xuống cầu xin, ông ta cũng không bỏ qua cho chúng ta đâu”.



“Nếu em chết đi, anh nhất định phải bảo vệ con gái chúng ta thật tốt”.



“Vì con gái, anh phải sống bình an!”



Tần Thanh Tâm điên cuồng giãy giụa.



“Câm miệng! Cô câm ngay cho tôi!”



Lê Triết bóp cổ Tần Thanh Tâm, quát lớn.



Ầm ầm ầm!



Đúng lúc này, tiếng động cơ xe gầm thét lại vang lên, từng chiếc xe hơi xông thẳng vào.



Mười chiếc!



Ba mươi chiếc!



Năm mươi chiếc!



Một trăm chiếc!



Vậy mà vẫn chưa kết thúc, xe vẫn không ngừng xông vào.



Mỗi chiếc xe đều có bốn năm gã cao to lực lưỡng bước xuống.



Lê Triết thấy vậy sợ chết khiếp, toàn thân run bần bật.



Ông ta biết Dương Thanh không đơn giản nhưng không ngờ chỉ trong vòng nửa tiếng anh đã có thể huy động được nhiều người tới vậy.



Vù vù vù…



Trên bầu trời chợt truyền ra tiếng quạt xé gió.



Lê Triết ngẩng đầu trông thấy ba chiếc trực thăng bao vây ở phía trên.



Đến tận lúc này, Lê Triết mới biết cái gì gọi là tuyệt vọng.



Ông ta cứ nghĩ bắt được Tần Thanh Tâm, Dương Thanh sẽ phải ngoan ngoãn chịu trói.



Nhưng bây giờ có nhiều người đến vậy.



Quan trọng là chắc chắn có cả tay súng bắn tỉa.



Chỉ cần lơ là sẽ bị bắn nổ đầu ngay lập tức.
















Ông ta cứ nghĩ sau khi giết được Dương Thanh, mình có thể an toàn trở ra. Nhưng hiện giờ dù có diệt được Dương Thanh, ông ta cũng không có khả năng sống sót rời đi.



Hai cao thủ áo vải sau lưng Lê Triết cũng đang hoảng sợ. Nhiệm vụ của bọn họ là giúp Lê Triết lấy mạng Dương Thanh, sau đó giết Lê Triết diệt khẩu.



Chuyện này không được liên lụy tới nhà họ Tiết.



Nhưng ở đây có nhiều người như vậy, chỉ e bọn họ sẽ phải thất bại.



“Lùi lại! Mau bảo bọn họ lùi lại hết đi!”



Lê Triết biết mình không thoát được, kích động hét lên: “Cút hết đi cho tao!”



“Dương Thanh, mày mau bảo bọn họ cút đi, nếu không tao sẽ giết vợ mày! Mau đuổi bọn họ đi!”



Lê Triết vừa khống chế Tần Thanh Tâm lùi lại tìm kiếm sự che chắn vừa gào lên.



“Đoàng!”



Đúng lúc này, tiếng súng bỗng vang lên.



Lê Triết đang ép Tần Thanh Tâm lùi về sau chợt ngừng bước, giữa trán xuất hiện một lỗ máu.



“Á…”



Tần Thanh Tâm hoảng sợ hét lên rồi ngất xỉu.



“Lên!”



Hai cao thủ áo vải sau lưng Lê Triết đồng loạt vọt tới chỗ cô.



Nhiệm vụ của bọn họ là giết Dương Thanh. Lê Triết đã chết, vậy thì bọn họ chỉ có thể tự ra tay.



“Cút!”



Từ lúc tiếng súng bắn tỉa vang lên, Dương Thanh đã biến mất tại chỗ.



Tần Thanh Tâm sợ quá ngất xỉu, chưa kịp ngã xuống đất đã được anh kịp thời đỡ lấy.



“Dương Thanh, con yên tâm, mọi người đều sẽ bảo vệ Thanh Tâm!”



Vũ Văn Cao Dương cũng dẫn cao thủ tới, nghiêm giọng nói.



Dương Thanh khẽ gật đầu, cất bước đi tới chiến trường.



“Cậu không phải đối thủ của bọn họ, tránh ra đi!”



Dương Thanh từng bước tới gần, cả người tỏa ra sát khí dày đặc như ác ma đến từ địa ngục.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK