Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Mạnh quá! Chú Thất sắp đột phá Thiên Cảnh à?”

Các cao thủ Võ Tông đều có vẻ kinh hãi.

Sắc mặt Đỗ Bá nghiêm nghị tới cực điểm, lão ta nhìn chằm chằm vào Đỗ Thất, nếu Đỗ Thất đột phá Thiên Cảnh thật, chắc chắn Dương Thanh sẽ chết.

“Hừ!”

Lúc này, Lệ Trần bỗng hừ lạnh: “Ngụy Thiên Cảnh thôi, tưởng mình là cao thủ Thiên Cảnh thật à?”

Mã Siêu bên cạnh Lệ Trần đang hết sức lo lắng, nghe thấy thế thì vội hỏi: “Sư phụ, Ngụy Thiên Cảnh là gì?”

Rất nhiều cao thủ Võ Tông đang không hiểu lắm cũng thi nhau nhìn về phía Lệ Trần.

Lệ Trần nhìn chằm chằm vào Đỗ Thất, giải thích: “Ngụy Thiên Cảnh, tên như ý nghĩa, chính là Thiên Cảnh giả vờ, Đỗ Thất vẫn chưa bước vào Thiên Cảnh, mà dùng cách không chính thống để tăng thực lực tới gần Thiên Cảnh”.

“Theo ta được biết, nếu muốn đạt tới Ngụy Thiên Cảnh, nhất định phải tu luyện Huyết Công, sau khi tu luyện Huyết Công, thực lực sẽ tăng vọt trong thời gian ngắn, rõ ràng khí thế của Đỗ Thất lúc này có mùi máu tươi nồng nặc, chắc chắn ông ta đã tu luyện Huyết Công”.

Nghe thấy thế, mọi người đều kinh hãi.

“Không ngờ Đỗ Thất lại tu luyện Huyết Công! Nếu muốn tu luyện Huyết Công, nhất định phải tu luyện trong ao máu, hơn nữa máu ở đó còn phải là máu của người luyện võ”.

Một cao thủ biết rõ về Huyết Công sững sờ nói.

Nghe thấy thế, các cao thủ Võ Tông càng khiếp sợ hơn.

Nếu Đỗ Thất tu luyện Huyết Công, tức là Đỗ Thất đã âm thầm làm rất nhiều chuyện ác đáng lên án à?

Bằng không, ao máu mà Đỗ Thất cần khi tu luyện từ đâu ra chứ?

“Đỗ Thất!”

Đỗ Bá tức giận chất vấn: “Chú hãy thành thật khai báo, có phải công pháp mà chú tu luyện là Huyết Công không?”

Ngay cả nơi như Ma Sơn cũng vô cùng bài xích Huyết Công.

Đỗ Thất hết sức ngạo nghễ, lúc này khí thế của lão ta đã mạnh tới cực điểm, có lẽ đã có thể sánh ngang với cao thủ mới bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Lão ta lạnh lùng nhìn Đỗ Bá: “Tôi tu luyện công pháp nào, cũng không cần giải thích với anh đúng không?”

Tuy lão ta không trả lời, nhưng bản thân câu nói này đã là đáp án rồi.

Đỗ Bá sầm mặt, khí thế mạnh mẽ lan ra từ người lão ta.

Lão ta lạnh lùng nói: “Đã vậy, tôi không thể làm gì khác ngoài việc đích thân thanh lý môn hộ cho Võ Tông!”

Lão ta nói rồi nhìn xung quanh, nói lớn: “Kể từ hôm nay, Võ Tông không còn Đỗ Thất nữa!”

Với tư cách là chủ Võ Tông, Đỗ Bá hoàn toàn có quyền trục xuất Đỗ Thất khỏi Võ Tông.

Đỗ Thất cười lạnh: “Anh là cái thá gì? Cũng có tư cách trục xuất tôi khỏi Võ Tông á? Cho dù bây giờ tôi chỉ là Ngụy Thiên Cảnh, anh vẫn không phải đối thủ của tôi, sau khi giết thằng nhãi kia, tôi sẽ giết anh! Giết anh xong, tôi chính là chủ Võ Tông, ai có thể đuổi tôi khỏi Võ Tông chứ?”

Trên mặt Đỗ Thất tràn ngập vẻ điên cuồng, toàn thân đầy sức mạnh, thấy mình như trẻ lại ba mấy tuổi, lão ta rất hưởng thụ cảm giác này.

Nếu được, lão ta mong mình có thể giữ trạng thái này mãi.

Sắc mặt của Dương Thanh ở phía đối diện lão ta vô cùng nghiêm nghị, anh cứ tưởng Đỗ Thất chỉ có thực lực bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nhưng bây giờ, rõ ràng khí thế của Đỗ Thất đã vượt qua bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Nếu dốc toàn lực, Dương Thanh chỉ có thể phát huy thực lực sánh ngang với bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ là cùng, chứ không thể giết người đã đạt đến Ngụy Thiên Cảnh như Đỗ Thất.

Tuy không giết được Đỗ Thất, nhưng chưa chắc anh đã không có sức đánh một trận.

Chỉ trong trận chiến sống còn thì mới có thể mau chóng tiến bộ hơn.

Bây giờ anh vừa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nếu muốn nhanh chóng củng cố cảnh giới này thì phải dùng một trận chiến để rèn luyện bản thân!

Nhưng nếu đánh trận này thì sẽ phải trả cái giá hơi lớn, nhỡ thua, rất có thể anh sẽ bị Đỗ Thất giết.

“Cháu không phải đối thủ của ông ta đâu”.

Đúng lúc này, Đỗ Bá bước đến sân đấu võ, chắn trước mặt Dương Thanh, trầm giọng nói.

Lão ta nói rồi lấy một cái lệnh bài ra, trên lệnh bài có hai chữ “tông chủ” lớn, đây là lệnh bài của tông chủ Võ Tông.

“Nếu ta chết, cháu sẽ đánh tiếp, nếu cháu chết, Võ Tông cũng xong, nếu cháu thắng, cháu chính là chủ của Võ Tông!”

Đỗ Bá trầm giọng nói, rõ ràng lão ta cũng không có chút phần thắng nào, giờ lão ta đi tới chỉ vì muốn liều mạng đánh một trận, cho dù lão ta không phải đối thủ của Đỗ Thất thì cũng phải tiêu hao thực lực của Đỗ Thất thật nhiều, để Dương Thanh có phần thắng cao hơn khi đánh tiếp.

“Tông chủ!”

Lời Đỗ Bá nói khiến các cao thủ Võ Tông biến sắc.

Lúc này, họ không quan tâm đến việc Đỗ Bá định giao chức tông chủ Võ Tông cho ai nữa, mà chỉ quan tâm đến sống chết của Đỗ Bá thôi.

“Sư phụ, sư phụ giúp họ với!”

Cách đó không xa, Mã Siêu nhìn về phía Lệ Trần, nói với vẻ cầu khẩn.

Lệ Trần thản nhiên nói: “Con yên tâm, Đỗ Bá cũng không đơn giản như bề ngoài, với tư cách là chủ Võ Tông, ông ta luôn có chiêu khác mạnh hơn, nếu ông ta đánh với Đỗ Thất, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào”.

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Mã Siêu mới thở phào.

Anh ta không quan tâm đến sự tồn tại của Võ Tông, mà lo Đỗ Thất sẽ giết Dương Thanh.

“Đỗ Thất, chú làm trái với lời dạy của tổ tiên Võ Tông, tự tu luyện Huyết Công, đây là tội chết!”

Sau khi giao lệnh bài tông chủ cho Dương Thanh, Đỗ Bá nhìn về phía Đỗ Thất, nói lớn: “Hôm nay, tôi sẽ thanh lý môn hộ cho Võ Tông!”

Ầm!

Sau khi lão ta dứt lời, khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ người lão ta.

“Mời Võ Thần Thương!”

Đỗ Bá bỗng hô lớn.

“Ầm!”

Sau tiếng nổ vang trời, một cây thương bạc bỗng xông lên trời từ từ đường của Võ Tông, cắm thẳng bên cạnh Đỗ Bá.

Thân Võ Thần Thương sáng loáng, sức mạnh khổng lồ lan ra từ Võ Thần Thương.

Vào lúc này, cả Võ Tông đều bị sức mạnh này bao trùm.

“Linh khí cấp cao, Võ Thần Thương!”

Lệ Trần hơi híp mắt, nhìn về phía Võ Thần Thương, nói nhỏ.

“Linh khí cũng có cấp bậc ạ?”

Đây là lần đầu tiên Mã Siêu bên cạnh Lệ Trần nghe nói về linh khí cấp cao.

Anh ta cảm nhận được áp lực hết sức khủng khiếp từ Võ Thần Thương, đây là lần đầu tiên anh ta cảm nhận được áp lực mạnh mẽ đến thế từ một món vũ khí.

Lệ Trần gật đầu, giải thích: “Đương nhiên linh khí cũng có cấp bậc, thông thường, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể khống chế linh khí, mà bây giờ ở thế tục, hầu hết những linh khí mà con có thể thấy đều là linh khí cấp thấp thôi”.

“Về phần linh khí cấp trung và cấp cao, có lẽ chỉ giới Cổ Võ mới có, nhưng cho dù là ở giới Cổ Võ, sở hữu một món linh khí cấp trung đã là hiếm có lắm rồi, về phần linh khí cấp cao, chắc chỉ thế lực hàng đầu giới Cổ Võ mới có, hơn nữa còn là bảo vật trấn giữ gia tộc!”

“Không ngờ Võ Tông lại có một món linh khí cấp cao!”

“Với thực lực của Đỗ Bá, cộng thêm linh khí cấp cao, trừ khi Đỗ Thất đạt đến Thiên Cảnh thực thụ, bằng không thì không thể đánh bại Đỗ Bá”.

Nghe thấy thế, Mã Siêu thầm thở phào nhẹ nhõm, nói: “Chỉ cần anh Thanh không gặp nguy hiểm là được rồi!”

Nhưng anh ta vừa dứt lời, Dương Thanh đang đứng sau lưng Đỗ Bá bỗng bước lên trước, nói: “Bác, hay cứ để cháu thử đi, nếu cháu thua, bác lại ra tay, được không ạ?”

Đây là cơ hội rèn luyện sống còn tuyệt hảo, Dương Thanh cân nhắc liên tục, vẫn quyết định thử xem sao.

Bây giờ, gần như không còn cao thủ nào dưới Thiên Cảnh có thể uy hiếp được anh nữa.

Sau khi bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, anh đã cảm nhận được sự khó khăn khi đột phá, nếu không có kỳ ngộ, có lẽ rất khó đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Nếu đã không có kỳ ngộ, tự tạo ra một cái là được.

Dương Thanh vừa lên tiếng, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Đỗ Bá nhìn về phía Dương Thanh: “Cho dù thực lực của Đỗ Thất chưa đạt tới Thiên Cảnh, nhưng chắc chắn sức chiến đấu đã sánh ngang với người vừa bước vào Thiên Cảnh rồi, cháu chắc rằng muốn đánh một trận với ông ta chứ?”

Dương Thanh gật đầu một cách dứt khoát: “Cháu muốn thử xem sao!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK