Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cả Ma Sơn nhanh chóng sôi trào, bởi vì Võ Tông và Thần Hành Tông thuộc năm thế lực đỉnh cao của Ma Sơn đều bắt đầu tìm kiếm cùng một người.

Hơn nữa, phần thưởng mà hai thế lực lớn đưa ra cũng vô cùng phong phú, nếu cung cấp manh mối về Nhiếp Thu, Thần Hành Tông sẽ thưởng cho người cung cấp một viên đan dược cực phẩm, nếu giết được Nhiếp Thu thì sẽ nhận được mười viên đan dược cực phẩm.

Thông tin của Nhiếp Thu đã bị Thần Hành Tông công bố, có thể nói bây giờ, phần lớn cao thủ ở Ma Sơn đều đã nắm giữ một bản thông tin về Nhiếp Thu.

Hầu hết các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ở Ma Sơn đều đang tìm kiếm tung tích của Nhiếp Thu, thậm chí có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã lập đội với một mục tiêu duy nhất, đó là giết Nhiếp Thu.

Cùng lúc đó, trong một hang động ở Ma Sơn.

Mã Siêu đang ngồi đối diện một lão già có mái tóc dài màu bạc, trong mắt Mã Siêu tràn ngập vẻ tức giận, còn lão già tóc bạc lại có thái độ khinh thường.

Lão già có mái tóc dài màu bạc này không phải ai khác, chính là Nhiếp Thu đang bị Thần Hành Tông và Võ Tông đuổi giết.

Mã Siêu tức giận nói: “Tôi khuyên ông nên thả tôi ra, nếu anh Thanh biết ông dám đối xử với tôi như vậy, anh ấy sẽ không tha cho ông đâu”.

Nhiếp Thu cười khẩy: “Chắc anh em của cậu cũng tầm tuổi cậu nhỉ? Cậu ta lợi hại lắm à?”

Mã Siêu nói với vẻ rất tự tin: “Vô cùng lợi hại! Anh ấy đủ thực lực giết ông đấy!”

Nhiếp Thu bỗng mỉm cười: “Cậu biết tôi có cảnh giới gì không?”

Mã Siêu lạnh lùng nói: “Nếu anh Thanh đã tìm cao thủ nắm giữ sức mạnh Phong Ấn cho tôi, chắc chắn đó sẽ là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Nhiếp Thu vui vẻ nói: “Cậu đã biết tôi là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mà vẫn nghĩ cậu ta có thể giết tôi à?”

Mã Siêu cười lạnh: “Ông không biết anh Thanh của tôi lợi hại đến mức nào đâu”.

Nhiếp Thu lập tức thấy hứng thú, cười ha hả: “Cậu nói tôi nghe xem, cậu ta lợi hại đến mức nào? Nếu cậu dám nói dối tôi nửa chữ, tôi sẽ bẻ gãy cổ cậu ngay”.

Mã Siêu nói: “Anh Thanh mới 28 tuổi mà đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng khi còn ở Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, anh ấy đã thoát được khỏi tay cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

“Tuy anh ấy chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng đã có thực lực đánh một trận với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong bình thường cũng không phải đối thủ của anh ấy”.

Nhiếp Thu hơi híp mắt, nhìn chằm chằm vào Mã Siêu: “Cậu vội chết đến thế à?”

Mã Siêu không hề sợ hãi, ngạo nghễ nói: “Tất cả những gì mà tôi nói đều là thật, ông tin hay không là việc của ông, nếu ông nghĩ tôi đang khoác lác, muốn giết tôi thì cứ việc!”

Nhiếp Thu không nói gì, trong mắt lão ta lóe lên ánh sáng sắc bén.

Lão ta vẫn giữ Mã Siêu lại cũng vì kiêng dè thế lực phía sau Mã Siêu.

Đương nhiên lão ta có thể cảm nhận được, Mã Siêu mới 26, 27 tuổi mà đã đạt đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong rồi.

Đây là lần đầu tiên lão ta thấy một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong trẻ đến thế.

Quan trọng là Mã Siêu lại mang theo tận 30 viên đan dược cực phẩm.

Sao phía sau loại yêu nghiệt này lại không có thế lực mạnh mẽ nào đây?

Nếu lão ta muốn giết Mã Siêu thì dễ lắm, không khác gì giẫm chết một con kiến, nhưng giết Mã Siêu xong thì sao? Người đứng sau Mã Siêu sẽ bỏ qua cho lão ta à?

Chính vì kiêng dè thế lực đứng sau Mã Siêu nên lão ta mãi vẫn không ra tay với Mã Siêu.

Bây giờ Mã Siêu lại nói, anh ta còn một người anh em có thiên phú mạnh hơn, đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ trước 30 tuổi.

Trông Mã Siêu không giống nói dối, chẳng lẽ trên đời này có thiên tài yêu nghiệt đến thế thật ư?

Chắc chắn loại yêu nghiệt này sẽ đến từ thế lực Cổ Võ, hơn nữa còn là thế lực Cổ Võ hàng đầu.

Mã Siêu như nhận thấy sự kiêng dè của Nhiếp Thu, vội nói: “Nếu bây giờ ông thả tôi đi, ân oán giữa chúng ta sẽ bị xóa bỏ, về số đan dược mà ông cướp của tôi, cứ cho là tôi tặng ông, được không nào?”

Tuy Mã Siêu không sợ nhưng cũng không muốn chết, Ngải Lâm và bé Tĩnh An vẫn đang chờ anh ta ở nhà.

Chuyến đi đến Ma Sơn lần này vừa bắt đầu, anh ta đã gặp phải rắc rối lớn như thế, nếu gặp chuyện thật thì đúng là quá uất ức!

Anh ta biết sau khi nhận được tin tức, chắc chắn Dương Thanh sẽ tìm anh ta, cũng sẽ tìm thấy anh ta, nhưng anh ta không muốn dựa dẫm vào Dương Thanh suốt.

Anh ta muốn tự thoát thân bằng bản lĩnh của mình, bằng không, anh ta còn tư cách gì để tiếp tục rèn luyện ở Ma Sơn?

Đến khi đó, cho dù anh ta muốn rèn luyện ở Ma Sơn tiếp, có lẽ Dương Thanh cũng sẽ không đồng ý nhỉ?

Nghe thấy Mã Siêu nói thế, Nhiếp Thu hơi híp mắt: “Cậu nghĩ tôi sẽ tin lời cậu à?”

Mã Siêu giả vờ bình tĩnh: “Tin hay không tùy ông! Nếu bây giờ ông thả tôi đi, còn giúp tôi phong ấn sức mạnh trong cơ thể, chẳng những tôi không ghi hận ông mà còn cảm ơn ông nữa”.

“Tôi nghĩ đây là một lựa chọn rất đơn giản, chỉ xem ông muốn chọn gì thôi”.

“Đương nhiên, nếu ông muốn giết tôi thì cũng không sao, nhưng sau khi giết tôi xong, ông được lợi gì? Chẳng những ông không thu được lợi lộc gì, mà còn bị vô số cao thủ hàng đầu đuổi giết, chắc ông cũng không muốn sống nốt quãng đời còn lại trong cảnh trốn chạy đúng không?”

“Ông đã chủ động ngắt liên lạc với app Thần Hành Tông vì 30 viên đan dược, nếu tôi không đoán sai, chắc Thần Hành Tông đã bắt đầu đuổi giết ông rồi nhỉ?”

“Nếu ông đồng ý thả tôi đi, tôi có thể phối hợp với ông, nói với app rằng đó là lỗi của máy, ông không hề làm hại tôi, cũng không cướp đan dược của tôi, mà cố tình tìm một nơi kín đáo để giúp tôi phong ấn sức mạnh trong cơ thể, giải quyết phiền phức trong người”.

Mã Siêu nói rồi bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Nhiếp Thu.

Lần này, Nhiếp Thu cũng không vội phản bác lời Mã Siêu, mà như đang suy nghĩ điều gì đó.

Sở dĩ lão ta chủ động ngắt liên lạc với Thần Hành Tông cũng vì nhòm ngó số đan dược trên người Mã Siêu.

Nếu Mã Siêu đồng ý đưa 30 viên đan dược kia cho lão ta thật, còn bằng lòng giải thích với Thần Hành Tông giúp lão ta, đối với lão ta, đây đúng là lựa chọn cực tốt.

Nhưng điều quan trọng nhất là Mã Siêu có định giúp lão ta thật không?

Nếu sau khi gặp cao thủ Thần Hành Tông, Mã Siêu báo lại mọi chuyện thì sao nào?

Khi đó, lão ta còn đường sống chắc?

Phải biết rằng ở Ma Sơn, Thần Hành Tông là một trong năm thế lực hàng đầu, chỗ nào trên Ma Sơn cũng có người của Thần Hành Tông, trừ khi lão ta mai danh ẩn tích, không xuất hiện suốt quãng đời còn lại, bằng không, chắc chắn Thần Hành Tông sẽ không tha cho lão ta.

Đến khi đó, không riêng gì Thần Hành Tông, thế lực phía sau Mã Siêu cũng sẽ không bỏ qua cho lão ta.

Nghĩ đến đây, trên mặt Nhiếp Thu tràn ngập vẻ đấu tranh, lão ta đang rất do dự, không biết nên lựa chọn thế nào.

Một lúc lâu sau, Nhiếp Thu mới nhìn Mã Siêu, bỗng lấy một đồng xu ra, lạnh lùng nói: “Tôi biết thả cậu mới là lựa chọn tốt nhất, nhưng phải với tiền đề là cậu thực sự muốn giúp tôi, vấn đề là tôi không tin được cậu”.

“Đã vậy, tôi sẽ nhờ đồng xu này giúp tôi lựa chọn, nếu ra mặt ngửa, tôi sẽ tin cậu, còn nếu là mặt sấp, tôi sẽ giết cậu luôn”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK