Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng trông thấy bên cạnh Tần Thanh Tâm còn có một người thanh niên, Dương Thanh hơi khó chịu.





Người đó khoảng chừng ba mươi tuổi, mặc vest lịch lãm, gương mặt điển trai.





Hai người cách nhau rất gần. Không biết người thanh niên nói gì khiến Tần Thanh Tâm mỉm cười.





Thấy cảnh này, trong anh nổi lên lửa giận.





“Mẹ ơi!”





Tiêu Tiêu cũng trông thấy Tần Thanh Tâm, hô lên một tiếng rồi chạy vọt tới.





Nghe thấy tiếng con gái, Tần Thanh Tâm mới phát hiện ra Tiêu Tiêu. Nhưng khi trông thấy Dương Thanh, nụ cười trên mặt cô lập tức biến mất.





“Anh là ai?”





Dương Thanh không để ý tới cô, lạnh lùng hỏi người thanh niên bên cạnh, giọng nói tràn đầy tức giận.





Đối phương lịch sự mỉm cười với Dương Thanh: “Tôi là…”





“Anh ấy là bạn tôi”.





Anh ta chưa kịp nói xong đã bị Tần Thanh Tâm chen ngang.





Dương Thanh không ngờ cô lại kéo tay anh ta ngay trước mặt mình.





Vẻ mặt của anh lập tức cứng đờ, không dám tin vào mắt mình.





Anh không bao giờ nghĩ cô sẽ kéo tay của người đàn ông khác.





Tức giận khiến anh gần như mất kiểm soát.





“Bịch!”





Dương Thanh không nói năng gì, xông lên tung đấm. Người thanh niên chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị đánh ngã.





“Dương Thanh, anh đang làm cái gì vậy?”





Tần Thanh Tâm thấy thế lập tức hoảng sợ, đẩy Dương Thanh ra, giận dữ nói: “Cút! Anh mau cút đi!”





Sau đó, cô vội vàng chạy tới đỡ người thanh niên kia đứng dậy.





“Anh có sao không? Để tôi đưa anh tới bệnh viện kiểm tra”.





Dương Thanh có thể nhìn ra được, Tần Thanh Tâm thật sự lo lắng cho người kia.





Thấy dáng vẻ thân mật của hai người họ, ánh mắt Dương Thanh như tóe ra tia lửa.





“Tần Thanh Tâm, rốt cuộc em làm sao vậy?”





Dương Thanh cả giận nói: “Anh biết anh lừa em là anh sai. Nhưng em không thể vì trả thù anh mà lãng phí chính mình chứ?”





Nào ngờ, lời nói này càng khiến Tần Thanh Tâm tức giận hơn: “Phải! Tôi lãng phí chính mình đấy. Lúc anh làm mấy chuyện bẩn thỉu kia sau lưng tôi, sao anh không nghĩ đến tôi?”





“Sao anh không nghĩ đến con gái? Bây giờ anh còn tư cách nói những lời này không?”





“Anh cút đi, tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa! Mau cút đi cho tôi!”





Tần Thanh Tâm tức giận rít gào, nước mắt tuôn rơi.





Mỗi một câu nói của cô như mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào tim Dương Thanh.





“Em không thể cho anh cơ hội giải thích sao?”





Dương Thanh nhìn chằm chằm cô, lên tiếng hỏi.





“Giải thích? Anh còn có thể giải thích cái gì?”





Tần Thanh Tâm châm chọc nói: “Anh định nói người đàn bà kia ngã trẹo chân trong phòng tắm, bảo anh vào giúp. Lúc anh đi vào cô ta đã mặc xong quần áo rồi hả?”





“Hay là nói tối hôm đó, cả đêm anh không về nhà chỉ vì chơi bài với cô ta ở khách sạn, không hề làm gì khác?”





“Tôi không phải đồ ngu, cũng không cần nghe mấy lời giải thích giả dối kia của anh”.





Nghe thấy thế, Dương Thanh lập tức sững sờ.





Chuyện đêm đó ở khách sạn chỉ có anh và Hạ Hà biết, sao Tần Thanh Tâm lại biết được?





Hạ Hà không phải loại phụ nữ đi nói xấu người khác. Anh lo Tần Thanh Tâm nghĩ ngợi lung tung nên mới giấu diếm cô, đương nhiên không thể nói cho cô biết chuyện này.





Vậy thì làm sao cô biết?





“Anh có sao không? Để tôi đưa anh tới bệnh viện kiểm tra”.





Dương Thanh có thể nhìn ra được, Tần Thanh Tâm thật sự lo lắng cho người kia.





Thấy dáng vẻ thân mật của hai người họ, ánh mắt Dương Thanh như tóe ra tia lửa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK