Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 665: Sát thủ đánh lén




Mã Siêu cũng bước xuống xe, đứng sau lưng Dương Thanh, cảnh giác nhìn chằm chằm ông Đường.



Anh ta cảm thấy sự uy hiếp cực lớn từ trên người ông Đường.



Dương Thanh lạnh lùng nhìn đối phương, lặp lại lần nữa: “Giao người!”



“Chàng trai trẻ, làm người phải biết khoan dung độ lượng. Cậu với Vũ Văn Bân vốn là anh em ruột thịt. Cậu giết cậu ấy không thấy có lỗi với bố mình sao?”



Ông Đường không muốn giao người, định giở bài tình cảm.



“Tôi có thể không giết anh ta. Chỉ cần anh ta trả lời tôi một câu hỏi, sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng”, Dương Thanh nói.



Đối với anh, sự sống chết của Vũ Văn Văn chẳng hề quan trọng. Nhưng anh rất muốn biết bí mật về mẹ mình.



Trước đó anh từng thăm dò Vũ Văn Cao Dương, nhìn ra được ông ta cũng biết bí mật này, chỉ là không chịu nói ra.



Vũ Văn Cao Dương là bố anh, anh không thể ra tay, nhưng Vũ Văn Bân thì khác.



Nếu không còn cách nào, Dương Thanh tuyệt đối sẽ không nương tay.



“Tôi không tin cậu”, ông Đường nói thẳng.



Dương Thanh có thực lực mạnh mẽ như vậy, nếu thực sự giao Vũ Văn Bân cho anh, chỉ sợ Vũ Văn Bân sẽ có khả năng bị lấy mạng.



“Anh Thanh nói nhảm nhiều vậy làm gì? Anh cứ giữ chân lão ta, em đi bắt gã kia”, Mã Siêu nhếch miệng nở nụ cười khát máu.



Anh ta cảm giác được ông Đường rất mạnh, sẽ không ngu ngốc đối phó với lão ta, nhưng lại có thể bắt Vũ Văn Bân ở trong xe.



Dương Thanh không đáp, chỉ nhìn ông Đường hỏi lại một lần: “Ông kiên quyết không giao người sao?”



Ông Đường lắc đầu: “Trừ phi tôi chết!”



“Vậy thì đành đắc tội!”



Ánh mắt Dương Thanh trở nên nghiêm túc: “Ra tay đi!”



“Vâng!”



Ngay sau khi Dương Thanh ra lệnh, Mã Siêu đã chạy vọt tới chiếc Bentley có giá trị không nhỏ kia.



“Chết tiệt!”



Ông Đường quát lớn, lập tức nhào về phía Mã Siêu.



“Đối thủ của ông là tôi!”



Nhưng lão ta còn chưa tiếp cận được Mã Siêu đã bị Dương Thanh cản lại. Anh vung đấm ra.



“Uỳnh!”



Ông Đường không chút do dự, lập tức từ bỏ ý định tấn công Mã Siêu, giơ tay ngăn trước ngực.



Nắm đấm của Dương Thanh đánh thẳng vào cánh tay của ông Đường, khiến lão ta bị đẩy lùi mấy bước.



“Tôi tôn trọng ông là tiền bối, không muốn ra tay nên ông đừng ép tôi. Ông biết mà, ông không phải đối thủ của tôi”.



Dương Thanh không thừa thắng xông lên mà tiếp tục thuyết phục.



Sắc mặt ông Đường trở nên nghiêm trọng. Lão ta đã biết Dương Thanh rất mạnh, nhưng lão ta có sứ mệnh quan trọng. Nếu Vũ Văn Bân xảy ra chuyện, lão ta khó lòng thoát tội.



“Với thực lực của ông, bảo vệ một thằng vô dụng như vậy đúng là lãng phí. Nếu ông đồng ý đi theo tôi, nhà họ Tào cho ông cái gì tôi sẽ đền ông gấp bội”.



Dương Thanh nói tiếp.



Thực lực của ông Đường mạnh hơn cả Mã Siêu. Nếu dưới tay anh có cao thủ cấp bậc này chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh.



Bây giờ anh đã quyết định dẫn cả nhà về Yến Đô ở, kẻ địch sẽ ngày càng mạnh hơn.



Nếu có ông Đường bảo vệ, áp lực của anh sẽ giảm bớt không ít.



Nhưng ông Đường không thể đi theo Dương Thanh, lắc đầu nói: “Nhà họ Tào có ơn với tôi. Mạng của tôi được nhà họ Tào cho, dù có chết vì nhà họ Tào tôi cũng phải trả ơn!”



Rốt cuộc Dương Thanh đã hiểu không có hi vọng thuyết phục ông Đường đi theo mình.



“Vậy thì tôi đành phải đắc tội!”



Vẻ mặt Dương Thanh nghiêm túc hẳn lên. Trước giờ anh chưa từng nương tay với kẻ thù.



Ông Đường cũng không dám chủ quan, lập tức tập trung toàn bộ sức lực, vọt tới chỗ Dương Thanh.



Thoáng chốc, lão ta đã đối mặt với anh.



“Bịch!”



Dương Thanh không nương tay nữa, đấm mạnh vào ngực lão ta.



Ông Đường như con diều đứt dây bay ngược ra xa mấy mét rồi rơi xuống.



Tốc độ của ông Đường rất nhanh, nhưng thực lực vẫn thua kém Dương Thanh rất nhiều.



Lão ta không thể chống lại một đấm của Dương Thanh, phun máu ra, cả người đau nhức.



Thế nhưng lão ta vẫn giãy giụa bò lên, trong lòng khiếp sợ tột độ.



Trước đó ở club Hoàng Kim, lão ta đã biết Dương Thanh vô cùng mạnh. Nhưng đến tận bây giờ, lão ta mới nhận ra, anh vẫn luôn đánh rất nhẹ nhàng.



Lão ta không đoán được thực lực của Dương Thanh mạnh đến mức nào.



Bởi vì lão ta không đủ khả năng ép Dương Thanh đánh hết sức.



Lúc này, Mã Siêu đã tới gần chiếc Bentley, đấm vỡ cửa kính xe, túm tài xế ra ngoài.



Chỉ khi giải quyết tài xế mới có thể bảo đảm Vũ Văn Vân không thể chạy thoát.



Trong xe.



Vũ Văn Bân thấy Mã Siêu đấm vỡ cửa kính, một tay lôi tài xé ra ngoài đã sợ ngây người.



“Mình nên làm gì bây giờ?”



Vũ Văn Bân khiếp đảm, bỗng thấy hối hận vì khiêu khích Dương Thanh.



Nhưng giờ đây hối hận cũng đã muộn.



“Thằng chết tiệt, mày tự cút ra ngoài hay phải để tao lôi mày ra?”



Mã Siêu cười híp mắt nói.



“Tôi… tôi tự xuống xe!”, cuối cùng Vũ Văn Bân cũng hạ quyết tâm.



Giọng điệu giống như thà tự xuống xe chịu đau ít còn hơn bị Mã Siêu lôi xuống.



Nhưng đúng lúc ấy, một gã sát thủ áo đen đột nhiên xuất hiên, tay cầm một con dao găm sắc nhọn đâm thẳng vào ngực Mã Siêu.



“Roẹt!”



Mã Siêu không kịp tránh, cánh tay bị lưỡi dao rạch một đường.



Nhưng anh ta không có cơ hội phản ứng, lưỡi dao đã lại đâm tới.



Anh ta chỉ có thể từ bỏ tấn công, vội vàng trốn tránh.



Đối phương mặc đồ đen, cả khuôn mặt bị che dưới lớp vải.



Dương Thanh nhướng máy nhìn chằm chằm ông Đường, tức giận hỏi: “Ông thuê sát thủ tới à?”



Gã sát thủ mặc áo đen kia vô cùng nhanh nhẹn, từng đòn đều trí mạng. Chỉ có sát thủ hàng đầu thế giới mới có năng lực giết người mạnh mẽ như vậy.



“Nếu cậu không cứu, chỉ sợ anh em của cậu sẽ phải bỏ mạng!”, ông Đường cười lạnh một tiếng.



Cả tay súng bắn tỉa trước đó cũng do lão ta mời tới để đối phó Dương Thanh.



Nhưng không ngờ Dương Thanh vẫn có thể đuổi kịp lão ta dưới sự truy sát của mấy tay súng bắn tỉa.



“Ông đã muốn chết như vậy, tôi sẽ cho ông toại nguyện!”



Sát khí trong mắt Dương Thanh ngày càng nồng đậm.



Anh vốn không định trở mặt với nhà họ Tào, chỉ muốn tra hỏi Vũ Văn Bân về bí mật của mẹ mình rồi sẽ tha cho anh ta.



Nhưng giờ đây, anh không muốn tha chết cho ông Đường nữa.



“Người ta là sát thủ hàng đầu của tổ chức xếp thứ ba thế giới Bạo Phong Tuyết đấy. Nếu cậu còn không đi cứu, nhất định sẽ phải hối hận”.



Ông Đường cảm nhận được sát khí từ trên người Dương Thanh, vội nói.



Dương Thanh khinh thường cười lạnh: “Nếu tôi nói cho ông biết, sát thủ từng xếp hạng nhất của Bạo Phong Tuyết cũng phải chết trong tay anh em tôi thì sao?”



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK