Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 233: Không thể tha thứ




Lúc này Mục Chấn đâu còn dám phách lối nữa?



Tiền Bưu vừa ra tay đã đánh bay cả hai vệ sĩ của hắn, đến giờ còn chưa bò dậy nổi.



“Bịch!”, Trần Anh Hào và Trịnh Mỹ Linh vẫn chưa hết khiếp sợ, Mục Chấn đã quỳ luôn xuống nói với Dương Thanh: “Vừa nãy tôi nói đùa thôi. Cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám đánh anh!”



Dương Thanh chỉ lạnh lùng liếc hắn rồi nhìn sang Trần Anh Hào.



Trần Anh Hào thấy Mục Chấn quỳ xuống còn chưa kịp phản ứng lại, cảm nhận được ánh mắt của anh quét tới, anh ta mới giật mình tỉnh ngộ.



Trần Anh Hào vội học theo Mục Chấn quỳ xuống run rẩy nói: “Cậu Thanh, tôi biết sai rồi. Xin cậu đừng giết tôi, tôi không dám nữa đâu!”



Trần Anh Hào thực sự hoảng sợ. Tiền Bưu là cơn ác mộng của toàn bộ Châu Thành, đến cả các chủ gia tộc quyền thế ông ta còn dám giết, anh ta chả là cái thá gì.



“Anh Hào biết sợ rồi hả?”



Dương Thanh châm chọc hỏi.



Trần Anh Hào sắp khóc đến nơi. Hôm nay đúng là ngày đen đủi của anh ta, đầu tiên đắc tội Mục Chấn suýt bị tẩn, bây giờ lại đắc tội Dương Thanh.



Nếu anh ta còn nghĩ Dương Thanh chỉ là một thằng ở rể vô dụng, thì anh ta đúng là thằng đần.



Một người khiến Tiền Bưu tin phục sao có thể tầm thường được?



Thậm chí Trần Anh Hào còn hoài nghi chính gia tộc sau lưng Dương Thanh đã ra lệnh tiêu diệt nhà họ Dương kia.



Nhưng anh ta không nghĩ ra được gia tộc lớn nào họ Dương cả.



Tần Thanh Tâm cũng sợ ngây người, không hiểu tại sao Mục Chấn và Trần Anh Hào kiêu căng phách lối lại quỳ xuống cầu xin tha thứ?



Chẳng lẽ người đàn ông trung niên tên Tiền Bưu kia kinh khủng tới vậy sao?



Từ khi Dương Thanh ra lệnh cho Tiền Bưu âm thầm bảo vệ Tần Thanh Tâm, đây là lần đầu tiên cô gặp ông ta.



Tiền Bưu vốn là cao thủ của biên giới phía Bắc, coi như là đàn anh đi trước của Dương Thanh, được mệnh danh là Vua Bóng Đêm.



Nếu ông ta không muốn ra mặt, làm sao Tần Thanh Tâm có thể phát hiện ra được?



Tuy lần này cô tới Châu Thành với Dương Thanh nhưng ông ta vẫn âm thầm theo sau.



Trịnh Mỹ Linh cảm thấy như đang nằm mơ. Đối với cô ta, Trần Anh Hào đã là cậu chủ gia tộc lớn, thân phận của Mục Chấn càng kinh khủng hơn.



Vậy mà hai người họ lại đang quỳ dưới chân Dương Thanh cầu xin tha thứ như con chó.



“Cậu Thanh, tất cả là tại cô ta, chỉ vì một căn biệt thự mà sẵn sàng bán rẻ chị họ mình, đúng là ghê tởm. Trong bữa ăn hôm nay, cô ta định chuốc say hai người rồi đưa vợ cậu lên giường tôi”.



Trần Anh Hào hoảng sợ khai ra toàn bộ kế hoạch tối nay, còn chỉ Trịnh Mỹ Linh mắng: “Cô ta mới là kẻ cầm đầu. Cậu đừng tha cho ả đàn bà đê tiện này!”



Mặc dù Tần Thanh Tâm biết rõ Trịnh Mỹ Linh muốn dâng mình cho người khác chà đạp nhưng không ngờ chuyện tối nay là mưu đồ của cô ta.



“Trịnh Mỹ Linh, khi cô học đại học, ai là người liên tục gửi tiền cho cô? Bây giờ cô báo đáp tôi như vậy sao?”



Tần Thanh Tâm đau đớn khóc rống.



Lúc này Trịnh Mỹ Linh mới bừng tỉnh, vội bò tới chỗ cô rên rỉ: “Chị họ, em sai rồi, em không phải người, em là đồ đáng chết, em có lỗi với chị. Chị tha cho em lần này được không?”



“Cút ra!”



Tần Thanh Tâm lạnh lùng đẩy ra cô ta, trái tim đau đớn khôn xiết.



“Từ hôm nay trở đi, tôi và cô không còn quan hệ gì nữa!”, Tần Thanh Tâm lạnh giọng nói.



Dương Thanh rất muốn lấy mạng Trịnh Mỹ Linh. Nếu tối nay anh không đi cùng Tần Thanh Tâm, chỉ sợ cô đã bị cô ta hãm hại rồi.



Loại người này không thể tha thứ!



Nhưng anh biết, chắc chắn Tần Thanh Tâm sẽ không cho anh giết Trịnh Mỹ Linh.



Quả nhiên, Tần Thanh Tâm quay sang nói với anh: “Chồng ơi, cho nó đi đi!”



Tuy lời nói của cô rất tàn nhẫn nhưng khi thực sự xử tội Trịnh Mỹ Linh, cô không nỡ xuống tay độc ác.



Dương Thanh khẽ gật đầu, nhìn chằm chằm Trịnh Mỹ Linh buông lời cảnh cáo: “Nể mặt Tâm, tôi tha cho cô một mạng. Nếu còn lần sau, cô đừng mong sống sót!”



Ánh mắt Dương Thanh tràn đầy ý muốn giết người. Trịnh Mỹ Linh sợ hãi gật đầu lia lịa: “Anh rể yên tâm, em không dám nữa đâu!”



“Cút!”



Dương Thanh quát một tiếng, Trịnh Mỹ Linh vội bỏ chạy.



Trong phòng chỉ còn lại Trần Anh Hào và Mục Chấn.



Mục Chấn sốt ruột thầm nghĩ, sao bố vẫn chưa tới.



Từ khi còn nhỏ Mục Đông Phong đã dạy hắn.



Không được coi trọng thể diện, nếu gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, dập đầu xin tha cũng được.



Chỉ cần sống sót sẽ luôn có cơ hội báo thù.



Hiện giờ hắn đang chờ, chỉ cần bố hắn biết tin nhất định sẽ không tha cho Dương Thanh và Tiền Bưu.



Dù Tiền Bưu lợi hại nhưng vệ sĩ của Mục Đông Phong chính là những người mạnh nhất của nhà họ Mục.



Còn Trần Anh Hào chẳng dám nghĩ tới chuyện báo thù. Giây phút trông thấy Tiền Bưu xuất hiện, anh ta chỉ cần được sống.



Đúng lúc ấy, trong phòng VIP bên cạnh.



“Uỳnh!”



Cửa phòng đột nhiên bị phá tan, một cô gái trẻ tuổi đầu tóc rối tung chạy vọt vào.



“Cô là ai?”



Trần Hưng Hải nổi giận quát lên.



Cô ta vội vàng lên tiếng: “Cậu Chấn và anh Hào đang ở phòng bên cạnh, sắp bị người ta đánh chết rồi!”



“Cái gì?”



Nghe vậy, Mục Đông Phong và Trần Hưng Hải đều lập tức đứng lên, vẻ mặt cực kỳ tức giận.



“Cháu là bạn của cậu Chấn và anh Hào. Mọi người mau đi cứu họ đi!”



Trịnh Mỹ Linh sốt ruột giục, ánh mắt dữ tợn.



“Dám động vào cậu Chấn đúng là tự tìm đường chết!”



Trần Hưng Hải lập tức tỏ thái độ, dẫn người xông ra ngoài.



Sắc mặt Mục Đông Phong tối sầm lại. Chỉ một Châu Thành nho nhỏ mà con trai ông ta đã bị đánh hai lần chỉ trong mấy chục phút ngắn ngủi.



Điều này không đơn giản là đánh con ông ta mà là đang khiêu khích nhà họ Mục!



Thấy các ông lớn đều đi vào căn phòng kia, Trịnh Mỹ Linh nhe răng cười đắc ý: “Thằng vô dụng, anh tưởng có Tiền Bưu bên cạnh là có thể an toàn sao?”



Dứt lời, cô ta cũng vội vàng đuổi theo bọn họ.



Cô ta muốn được tận mắt chứng kiến Dương Thanh bị đập chết, Tần Thanh Tâm bị bắt đi.



Nhưng chắc chắn cô ta sẽ phải thất vọng.



“Tiền Bưu!”



Trần Hưng Hải vừa vọt vào phòng đã kinh ngạc nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.



“Bố ơi, thằng chó này dám ép con quỳ xuống xin tha, còn muốn đánh chết con!”



Mục Chấn thấy Mục Đông Phong tới, vội vàng hét lên.



“Bộp!”



Hắn đang định chạy tới chỗ bố mình thì bị một người lao tới đá thẳng vào bụng, khiến hắn lăn tới dưới chân Dương Thanh.



“Con trai!”



Mục Đông Phong thấy con trai bị Tiền Bưu đá bay, nổi giận đùng đùng.



Dám đánh con trai ngay trước mặt ông ta là tội chết không thể tha!



“Ai còn dám tiến lên một bước, cậu ta sẽ chết!”



Mục Đông Phong định tiến lên, Dương Thanh chợt lên tiếng.



Dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, anh giơ chân đạp lên đầu Mục Chấn.



Còn Tiền Bưu tựa như Thần Chết đứng cạnh Dương Thanh, con dao trong tay lóe sáng, lạnh lùng nhìn đám người trong phòng.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK