Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 320: Có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào




Tần Thanh Tâm không ngốc, cô biết rõ Châu Ngọc Thúy là người thế nào.



Sau khi được Dương Thanh cứu về, Châu Ngọc Thúy đã giải thích rằng trước đó bà ta ra tay với Tần Đại Dũng cũng chỉ vì bị nhà họ Ngụy ép mà thôi.



Nhưng bây giờ, Tần Thanh Tâm lại bắt đầu nghi ngờ.



Với tính cách của Châu Ngọc Thúy, bà ta phải giải thích từ lúc bị phát hiện cơ, nhưng bà ta không hề làm thế.



"Thanh Tâm, ngay cả con cũng nghi ngờ mẹ à?"



Châu Ngọc Thúy thầm bối rối nhưng vẫn tỏ ra không dám tin.



Mắt Tần Thanh Tâm đỏ hoe: "Mẹ, con không muốn nghi ngờ mẹ, nhưng từ đầu tới giờ, mẹ cứ nói dối hết lần này đến lần khác, mẹ bảo con tin mẹ kiểu gì đây?"



Cô nói rồi rơi nước mắt.



Tuy lời giải thích của Châu Ngọc Thúy đầy sơ hở nhưng Tần Thanh Tâm vẫn không vạch trần, vì trong lòng cô, hai người là mẹ con, cô không muốn nghi ngờ bà ta chút nào hết.



Nhưng hết lần này tới lần khác, hành vi của Châu Ngọc Thúy cực kỳ đáng nghi.



Tần Thanh Tâm vốn rất hiếu thảo, có thể tưởng tượng được lúc này cô đang đau khổ cỡ nào.



"Thanh Tâm, mẹ là mẹ con cơ mà! Mẹ đã mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày rồi sinh ra con! Sao con có thể nghi ngờ mẹ chứ? Con khiến trái tim mẹ tan nát rồi!"



Nước mắt của Châu Ngọc Thúy nói rơi là rơi ngay, bà ta ấn ngực mình, khóc lóc: "Con có thể mắng mẹ, đánh mẹ nhưng không thể tổn thương mẹ thế này được!"



"Mẹ lấy bố con mấy chục năm, sinh ra con và Y Y. Tuy trước kia mẹ chưa làm tròn bổn phận của người mẹ, nhưng mẹ vẫn đang thay đổi mà!"



"Bây giờ con lại nghi ngờ mẹ ruột mình chỉ vì một người đàn ông ư? Mẹ phải móc tim gan ra thì con mới biết mẹ không lừa con chắc?"



Châu Ngọc Thúy diễn rất đạt, nắm chắc cả động tác lẫn lời lẽ.



Nhưng lần này Tần Thanh Tâm không mềm lòng, mắt cô đỏ hoe: "Bây giờ con không muốn tranh luận với mẹ xem rốt cuộc mẹ đã làm gì nữa. Chị Lâm nói chị ấy sẽ giúp bố tỉnh lại trong vòng một tuần!"



"Con tin sau khi bố tỉnh lại, mọi việc sẽ rõ ràng. Đến lúc đó, nếu chuyện của bố có liên quan tới mẹ thật thì con sẽ không bao giờ nương tay nữa!"



"Nể tình mẹ con hơn hai mươi năm, con tốt bụng khuyên mẹ một câu, nếu chuyện của bố có liên quan tới mẹ thật, con mong mẹ sẽ đi tự thú!"



Đây là lần đầu tiên Tần Thanh Tâm quyết liệt với Châu Ngọc Thúy như thế, ngay cả Dương Thanh cũng hơi bất ngờ.



Còn Châu Ngọc Thúy thì vô cùng bối rối.



Sau một tuần nữa, Tần Đại Dũng sẽ tỉnh lại thật ư?



Nếu Tần Đại Dũng tỉnh lại thật, chẳng phải những chuyện mà bà ta đã nói trong lúc bạo hành ông ấy sẽ bị lộ ngay à?



Thế thì bà ta sẽ phải đối mặt với cảnh tù tội còn gì nữa?



Châu Ngọc Thúy càng nghĩ càng sợ hãi nhưng vẫn tỏ ra đau lòng, khóc lóc: "Thanh Tâm, mẹ không ngờ con lại thành ra thế này!"



"Do mày, chắc chắn là do mày! Mày đã nói lung tung với Thanh Tâm, vu khống tao nên con bé mới thù hằn tao như thế! Đều do mày!"



Châu Ngọc Thúy bỗng quát Dương Thanh với vẻ hung tợn.



Dương Thanh hơi híp mắt lại: "Bà không cần diễn ở đây nữa đâu, bà biết thừa bố đã gặp chuyện gì, có lẽ bây giờ bà vẫn chưa thừa nhận, nhưng đến ngày bố tỉnh lại thì bà sẽ phải hối hận thôi!"



Lời Dương Thanh nói như đá tảng rơi xuống biển, tạo nên từng đợt sóng trào, không ngừng bao phủ lấy Châu Ngọc Thúy.



Châu Ngọc Thúy lảo đảo, sợ hãi đến cực hạn.



Bà ta không hề nghi ngờ gì về việc một khi những chuyện mà bà ta đã làm bị lộ ra, chắc chắn Dương Thanh sẽ không tha cho bà ta mất.



"Bà nên rời khỏi bệnh viện đi, nếu bà ở đây thì bọn tôi lại phải đề phòng bà hại bố!"



Dương Thanh thẳng thừng đuổi khách.



"Tại sao? Tại sao tao phải đi? Mày là cái thá gì? Mày có tư cách gì để bắt tao đi chứ?"



Châu Ngọc Thúy giận dữ hét: "Tao là vợ hợp pháp của Tần Đại Dũng, bây giờ ông ấy đang hôn mê trong bệnh viện, sao tao phải đi?"



"Nếu phải đi thật thì cũng là chúng mày cút!"



"Chúng mày biến ngay cho tao! Cút ra ngoài! Tao sẽ tự chăm sóc chồng, không cần chúng mày giả vờ giả vịt ở đây nữa!"



Châu Ngọc Thúy vừa gào thét vừa lao tới trước mặt Tần Thanh Tâm, kéo cô dậy rồi khóc lóc: "Mày cũng cút ra ngoài cho tao!"



"Chúng mày nghi ngờ tao cơ à, tao thấy chúng mày đang định tìm người giết Tần Đại Dũng vì tài sản thì có!"



"Cút, chúng mày cút ra ngoài cho tao!"



Châu Ngọc Thúy như phát điên, gào khóc om sòm.



Bà ta biết rõ mình chỉ có bảy ngày, nếu không giết Tần Đại Dũng, e rằng ông ấy sẽ tỉnh lại thật mất.



Một khi Tần Đại Dũng tỉnh lại, tất cả những chuyện mà bà ta làm sẽ bị lộ ngay.



Vậy nên cho dù thế nào, bà ta cũng phải ở lại bên Tần Đại Dũng để có cơ hội ra tay.



"Bốp!"



Đúng lúc này, Dương Thanh bỗng bước lên, đập vào cánh tay đang định đẩy Tần Thanh Tâm của Châu Ngọc Thúy, tức giận nói: "Dám động vào cô ấy, bà muốn chết à?"



Trước ánh mắt của Dương Thanh, Châu Ngọc Thúy đang định la lối om sòm tiếp bỗng cảm thấy mình như rơi xuống hố băng, toàn thân lạnh toát.



Bà ta có cảm giác, chỉ cần bà ta dám ra tay với Tần Thanh Tâm, Dương Thanh sẽ giết bà ta ngay.



"Chồng!"



Tần Thanh Tâm cũng bị Dương Thanh dọa, run rẩy gọi.



"Cô ấy là người phụ nữ của tôi, cho dù bà là mẹ cô ấy thì cũng không thể chạm vào một cọng tóc của cô ấy".



Dương Thanh híp mắt: "Đây là lần cuối tôi cảnh cáo bà, nếu có lần sau, tôi sẽ khiến bà phải trả giá đắt!"



Anh nói rồi thả cổ tay Châu Ngọc Thúy ra.



Đúng lúc này, y tá bước vào tiêm cho Tần Đại Dũng, mọi người mới bình tĩnh lại.



Có câu đe dọa hồi nãy, Châu Ngọc Thúy không dám nói gì nữa, tiu nghỉu ngồi trên ghế sofa trong góc.



Tuy bà ta rất muốn bỏ đi, nhưng nếu làm thế thì bà ta sẽ mất hết cơ hội.



Đương nhiên Dương Thanh cũng biết thừa ý định của Châu Ngọc Thúy nên không cố đuổi bà ta đi.



Trong khoảng thời gian này, anh sẽ ở lại bệnh viện cho đến khi Tần Đại Dũng tỉnh. Có anh rồi, nếu Châu Ngọc Thúy ra tay thì sẽ bị lộ ngay.



Vừa nãy anh cũng cảm nhận được sự quyết tâm của Tần Thanh Tâm, chỉ cần có chứng cứ cho thấy tai nạn mà Tần Đại Dũng gặp là do Châu Ngọc Thúy làm, anh sẽ thẳng thừng tống bà ta vào tù.



Chín giờ tối, Ngải Lâm tới phòng bệnh đúng giờ.



Viện trưởng và các chuyên gia trong bệnh viện cũng kéo tới đây.



Đối với phần lớn nhân tài y học, nếu được tận mắt quan sát chuyên gia y học như Ngải Lâm điều trị cho bệnh nhân thì đúng là một món quà quý giá.



"Không hổ là chuyên gia y học cấp bậc báu vật quốc gia, cách điều trị của cô ấy theo Tây y cũng thuộc hạng nhất trên toàn thế giới!"



"Chứ còn gì nữa, chuyên gia Ngải Lâm là người được hưởng trợ cấp quốc gia, nghe nói ngay cả một số chuyên gia có tuổi nổi tiếng trên thế giới cũng khen cô ấy không ngớt lời đấy".



"Chuyên gia Ngải Lâm nói khoảng bảy ngày nữa Tần Đại Dũng sẽ tỉnh, chắc chắn không có vấn đề gì đâu".



"Chỉ bảy ngày mà đã có thể chữa khỏi cho người thực vật, đúng là kỳ tích!"



Cả đám chuyên gia trong bệnh viện quan sát Ngải Lâm điều trị, khen không ngớt lời.



Sắc mặt của Châu Ngọc Thúy đứng bên cạnh tái nhợt, bà ta cứ tưởng Ngải Lâm chỉ là một bác sĩ tới từ Yến Đô, nào ngờ cô gái trẻ này lại là chuyên gia nổi tiếng thế giới chứ.



Tức là Tần Đại Dũng có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào trong mấy ngày gần đây còn gì?



Nếu Tần Đại Dũng tỉnh lại, bà ta nên làm gì đây?



Châu Ngọc Thúy càng nghĩ càng bối rối, càng muốn giết Tần Đại Dũng hơn.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK