Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vừa rồi cô chỉ muốn giữ Diệp Phàm lại, cố ý chọc giận Dương Thanh.





Nào ngờ Dương Thanh thực sự hiểu lầm, xông lên đấm Diệp Phàm. May mà Dương Thanh còn có chừng mực, một đấm vừa rồi cũng không dùng nhiều sức.





Nhưng dù vậy, anh vẫn đánh Diệp Phàm chảy máu mũi.





“Xin lỗi, vừa rồi tôi quá xốc nổi. Anh không sao chứ?”





Dương Thanh ngượng ngùng nhìn Diệp Phàm.





Diệp Phàm lắc đầu cười: “Tôi không sao, cậu Thanh cũng không cần tự trách. Trong tình huống vừa rồi, cậu đánh người mới bình thường”.





“Mấy ngày nay trạng thái của Thanh Tâm vẫn không tốt, thì ra là có hiểu lầm với cậu”.





“Đã là hiểu lầm thì nên giải thích rõ ràng”.





Diệp Phàm có ý tốt nhắc nhở rồi vỗ vai Dương Thanh.





Hai người đàn ông nhìn nhau cười một cái, coi như xóa bỏ thù oán.





Nhưng trông Diệp Phàm khá thê thảm, vừa rồi bị Dương Thanh đấm trúng mặt, chảy cả máu mũi.





Áo sơ mi trắng tinh cũng bị máu nhiễm đỏ, nhìn rất chật vật.





“Được rồi, tôi không làm kỳ đà cản mũi nữa, cả nhà mọi người trò chuyện đi!”





Dứt lời, Diệp Phàm quay người rời đi.





Bởi vì Tiêu Tiêu bật khóc, Tần Thanh Tâm cũng không xua đuổi Dương Thanh nữa.





Trên đường trở về, anh liên tục xin lỗi: “Tâm à, xin lỗi em, anh sai rồi”.





“Thực ra chuyện đêm đó đều là hiểu lầm. Em có nhớ ân nhân cứu mạng của Tiêu Tiêu, Hạ Hà không?”





“Giọng nói em nghe thấy trong điện thoại chính là của Hạ Hà”.





Nghe thấy cái tên này, Tần Thanh Tâm mới lên tiếng: “Ý anh là, người phóng túng với anh trong khách sạn đêm đó chính là Hạ Hà sao?”





“Đúng vậy! Ơ không, không đúng, sao lại là phóng túng?”





Dương Thanh bất đắc dĩ nói: “Em thử nghĩ kĩ lại xem, có phải giọng nói trong điện thoại hôm đó là của Hạ Hà không?”





Tần Thanh Tâm nghĩ một lúc, lập tức bừng tỉnh.





Cô vẫn luôn cảm thấy giọng nói đó rất quen thuộc, chỉ là nghĩ không ra.





Bây giờ nghe Dương Thanh nói thế, cô mới nhớ ra người nhờ anh giúp đỡ hôm đó chính là Hạ Hà.





Tần Thanh Tâm từng gặp Hạ Hà, cũng biết tính cách của cô ta, tâm trạng lập tức thả lỏng không ít.





Nhưng nghĩ tới Dương Thanh ở khách sạn với Hạ Hà suốt cả đêm, cô vẫn vô cùng tức giận. Dù là ân nhân cứu mạng của con gái cũng đâu thể qua lại với chồng cô được?





“Đêm hôm đó Hạ Hà gặp chút chuyện, bị dọa hết hồn. Anh phải đưa cô ấy về khách sạn”.





“Anh chỉ định xem cô ấy một lúc, đợi cô ấy bình tĩnh lại sẽ rời đi”.





“Nào ngờ cô ấy đang tắm thì trượt chân ngã”.





“Nhưng anh thề, anh không nhìn thấy gì cả. Lúc anh đi vào phòng tắm, cô ấy đã quấn khăn tám lên người rồi”.





Dương Thanh vội vàng giải thích, trừ câu cuối cùng là lừa gạt.





Nếu để Tần Thanh Tâm biết Dương Thanh đã nhìn thấy cơ thể Hạ Hà, chắc chắn cô sẽ không tha thứ cho anh.





“Hừ! Ai biết được?”





Tần Thanh Tâm lạnh lùng noi.





Thoạt nhìn cô vẫn rất khó chịu nhưng ít nhất đã đáp lại Dương Thanh, khiến anh dễ chịu hơn nhiều.





Dương Thanh mỉm cười nói tiếp: “Phải rồi, hiện giờ cô ấy là nghệ sĩ của công ty giải trí Ngôi Sao, dạo gần đây đang đóng một bộ phim chiếu mạng, hình như tên là Chiến Thần Bất Bại gì đó, khá nổi đấy”.





“Bởi vì bị trẹo chân nên mấy ngày nay cô ấy không đi quay phim được. Em không tin có thể tới đoàn phim hỏi thử”.





“Với cả cô ấy đang ở khách sạn Đế Đô. Em có thể tới đó hỏi cô ấy tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì. Anh tin cô ấy sẽ giải thích rõ ràng cho em nghe”.





Để Tần Thanh Tâm chịu tin mình, Dương Thanh thực sự đã dùng hết vốn liếng.





Nhưng hiệu quả rất tốt, ít nhất cô không xua đuổi anh nữa.





“Vợ ơi, anh thực sự biết sai rồi. Sau này trừ em ra, anh không giúp bất kỳ người phụ nữ nào nữa”.





Dương Thanh năn nỉ.





Tần Thanh Tâm không chịu lên tiếng, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng khóe miệng đã hơi nhếch lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK