Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai anh em họ Tống vừa nói đến đó, một tiếng "Uỳnh" vang lên, cửa chính của dinh thự Vân Phong đã bị tông nát, hai bóng người trung niên vọt vào.

Trên người bọn họ tràn ngập hơi thở võ thuật của cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

"Thì ra các người trốn đến chỗ này".

Một tên cao thủ trong số đó cười lạnh nói.

Hai tên cao thủ khoanh tay trước ngực, nheo mắt cười, nhìn chằm chằm vào anh em nhà họ Tống như thể mèo trêu chuột, ánh mắt tràn đầy châm chọc.

Anh em họ Tống nhìn nhau, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nếu các người đã muốn mang chúng tôi trở về đó thì chúng tôi đi với các người là được".

Nói xong, bọn họ nhấc chân đi về phía hai tên cao thủ kia.

Bọn họ không muốn làm liên lụy đến Dương Thanh và người khác, cho nên mới nhanh chóng thỏa hiệp như vậy.

"Biết điều đấy! Hai ông yên tâm, dù tới Hoài Thành, dựa vào thực lực của hai ông, thành chủ cũng sẽ không bạc đãi hai ông đâu!"

Hai tên cao thủ kia cười ha hả nói, thậm chí bọn họ còn không thèm nhìn đến những người khác, đối với bọn họ, đó chẳng qua chỉ là mấy con sâu cái kiến mà thôi.

"Khoan đã!"

Đúng lúc này, Dương Thanh bỗng lên tiếng.

"Hử?"

Hai tên cao thủ của Hoài Thành chợt quay phắt lại, nheo mắt nhìn Dương Thanh chằm chằm, nói: "Ranh con, mày còn chuyện gì nữa?"

Dương Thanh lạnh nhạt nói: "Các ông muốn dẫn bọn họ đi, nhưng đã hỏi ý kiến của tôi chưa?"

Anh vừa thốt ra những lời này, đáy mắt hai tên cao thủ của Hoài Thành lập tức lóe lên sát khí.

Một tên nhìn chăm chú vào Dương Thanh, ánh mắt chứa đầy ý muốn giết chóc, nói: "Này ranh con, mày đang muốn chết đúng không?"

Dương Thanh lạnh lùng nói với ông ta: "Xem ra, người của gia tộc Cổ Võ lánh đời quá lâu, thật sự cho rằng người ngoài trần thế đều là con sâu cái kiến".

Vừa dứt lời, một khí thế mênh mang từ trên người anh tràn ra ngoài.

"Ầm!"

Khí thế này quá khủng khiếp, khiến cho hai tên cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh của Hoài Thành đều bị đẩy lùi vài bước.

Hai người đều biến sắc, mặt lộ vẻ sợ hãi, lẩm bẩm: "Sao, sao lại thế được? Cậu là cao thủ trên cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh?"

Bản thân bọn họ đều là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng hiện tại lại cảm nhận được một hơi thở võ thuật vượt xa Siêu Phàm Ngũ Cảnh từ trên người Dương Thanh, điều đó có nghĩa là, thực lực của Dương Thanh ít nhất cũng phải đạt tới Siêu Phàm Lục Cảnh, thậm chí còn có thể mạnh hơn.

Dương Thanh lạnh lẽo nói: "Võ thuật của hai vị tiền bối Tống Tả Tống Hữu là do các ông phế mất?"

Một tên cao thủ trong đó vội vã nói ngay: "Bọn họ tự tiện xông vào Dược Vương Cốc của Hoài Thành chúng tôi để trộm thuốc, cốc chủ của chúng tôi ra lệnh nhất định phải đem bọn họ về".

"Nhưng bọn họ lại phản kháng không chịu đi theo chúng tôi, cho nên đành phải phế bỏ võ thuật của họ".

Tống Hữu cả giận nói: "Chúng tôi không hề trộm thuốc, chỉ không biết nơi chúng tôi hái thuốc là Dược Vương Cốc của các người thôi, hơn nữa, những dược liệu mà chúng tôi hái được ở Dược Vương Cốc đã bị các người cướp hết rồi, nay võ thuật của chúng tôi bị phế bỏ, các người còn muốn thế nào?"

Cao thủ của Hoài Thành lên tiếng: "Các ông hoàn toàn không biết mình đã gây họa lớn thế nào, mấy vị thuốc các ông hái đều là dược liệu do Dược Vương Cốc chúng tôi mất mấy chục năm nuôi trồng mới có, còn chưa đủ tuổi hái đã bị các ông ngắt mất".

Nghe vậy, sắc mặt anh em nhà họ Tống trở nên hết sức khó coi.

Dương Thanh lạnh lùng nói: "Dù là dược liệu quý hiếm đến đâu thì nhất định cũng phải có một cái giá để trao đổi, cần gì nói thẳng ra đi!"

Hai anh em nhà họ Tống đúng là đã vào nhầm đất của người ta, còn hái mất dược liệu, có lỗi với người ta trước.

Bất kể thế nào, Hoài Thành cũng là một thành phố Cổ Võ, Dương Thanh không muốn động đến họ.

Một điểm quan trọng hơn nữa là, trước đây, khi anh tới Hoàng tộc họ Long, từng giết một kẻ tên là Long Dược, mà gã Long Dược này lại chính là con rể của phủ thành chủ Hoài Thành.

Cuối cùng, phải nhờ sư phụ Vô Danh đứng ra mới giải quyết được chuyện đó, nếu không, Hoài Thành nhất định sẽ không bỏ qua cho anh.

Vậy nên, chuyện gì có thể dàn xếp, anh sẽ cố gắng dàn xếp ổn thỏa.

Nghe Dương Thanh nói thế, hai cao thủ của Hoài Thành đều kinh ngạc ra mặt, lập tức một người lên tiếng: "Này cậu, cậu thực sự cho rằng, đồ trong Dược Vương Cốc của chúng tôi, muốn đổi là đổi được à?"

Dương Thanh cau mày: "Nếu dược liệu đã bị hái thì cũng đã không còn cách nào thay đổi hiện trạng, hiện giờ tôi chỉ muốn đưa ra phương án bồi thường, nhưng ý các vị là không muốn nhận bồi thường?"

"Ranh con, tôi khuyên cậu chớ nên xen vào việc của người khác, dù cậu là cao thủ trên Siêu Phàm Ngũ Cảnh thì đã sao? Chúng tôi từ Hoài Thành tới, cậu biết Hoài Thành là nơi nào không?"

Cao thủ của Hoài Thành nheo mắt nhìn Dương Thanh, lạnh giọng bảo: "Dược Vương Cốc có địa vị cực cao ở Hoài Thành, động đến Dược Vương Cốc không phải chuyện hay ho gì đâu, tôi khuyên cậu chớ có xen vào việc này, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!"

Dương Thanh cười nhạt: "Ngay cả con rể của thành chủ Hoài Thành tôi còn giết được, chẳng lẽ còn sợ động đến một thế lực ở Hoài Thành?"

Anh vừa dứt lời, hai tên cao thủ của Hoài Thành lập tức biến sắc.

Bọn họ là người của Dược Vương Cốc trong Hoài Thành, đương nhiên đã từng nghe nói con rể của thành chủ bị giết ở ngoài thế tục.

Nếu không phải đã cảm nhận được khí thế khủng bố của Dương Thanh, nhất định bọn họ sẽ không tin, nhưng hiện tại, bọn họ đều đã biết sức mạnh của Dương Thanh, cho nên Dương Thanh nói như vậy, bọn họ lập tức tin ngay.

Mặt hai cao thủ kia đã trắng nhợt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Tống Tả, Tống Hữu đứng bên cạnh, lòng cũng đã tràn đầy khiếp sợ, không phải khiếp sợ trước tin Dương Thanh giết con rể của thành chủ Hoài Thành mà là kinh ngạc vì thực lực của Dương Thanh đã tăng mạnh như vậy.

Lần trước, bọn họ rời đi là vì Phùng Tiểu Uyển cần cứu Dương Thanh nhưng còn thiếu mấy vị thuốc, mà nay, bọn họ còn chưa lấy được dược liệu cần thiết trở về cứu Dương Thanh, thực lực của anh đã mạnh đến mức này.

Ngay cả hai tên cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh của Hoài Thành cũng không dám làm bừa trước mặt anh.

Một tên cao thủ của Hoài Thành nói: "Nếu cậu đây có ý muốn bảo vệ anh em họ Tống thì chúng tôi đành phải ra về, chỉ có điều, lần này cậu không chịu giao người, lần sau sẽ có cao thủ đứng đầu Dược Vương Cốc tới tìm cậu đòi người".

Dương Thanh cau mày: "Ông đang đe dọa tôi đấy à?"

Tên cao thủ của Hoài Thành vội nói: "Không phải tôi đe dọa cậu mà chỉ trình bày sự thật, sức mạnh của Dược Vương Cốc vượt xa tưởng tưởng của cậu nhiều lắm, nếu cậu biết điều thì tốt nhất là không nên nhúng tay vào việc này, để chúng tôi đưa anh em họ Tống về Hoài Thành báo cáo kết quả công việc".

Dương Thanh quát lớn: "Cút!"

Hai cao thủ của Hoài Thành bèn nói: "Nếu đã thế thì xin từ biệt ở đây!"

Nói xong, hai người quay đầu định rời khỏi đây.

"Đứng lại!"

Nhưng khi bọn họ mới đi tới cửa, Dương Thanh bỗng lên tiếng gọi giật lại.

Hai người nghi hoặc quay lại nhìn Dương Thanh, Dương Thanh chỉ vào cánh cửa bị bọn họ làm hỏng, lạnh lùng nói: "Chưa gì đã muốn chuồn rồi, trước tiên phải sửa lại cửa nhà tôi đi đã, bằng không, hôm nay các ông đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi dinh thự Vân Phong này".

Nghe anh nói thế, hai tên cao thủ của Hoài Thành đều sa sầm mặt lại.

"Bao nhiêu tiền, chúng tôi bồi thường cho cậu!"

Bọn họ nghiến răng nghiến lợi nói.

Dương Thanh lạnh nhạt bảo: "Nếu các ông đã muốn để tôi ra giá thì bỏ ra đây mười tỷ coi như bồi thường đi".

"Đừng có nằm mơ!"

Hai cao thủ của Hoài Thành đã phẫn nộ đến tột đỉnh, một người nghiến răng nói: "Dù thực lực của cậu đã vượt qua Siêu Phàm Ngũ Cảnh thì đã sao? Nếu ép chúng tôi quá đáng, hai anh em chúng tôi liên hợp với nhau, chưa chắc đã thua cậu!"

Nói xong, hơi thở võ thuật trên người bọn họ lập tức tăng vọt lên.

Ban đầu, tu vi võ thuật của hai người vốn chỉ mới tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng lúc này đây, một hơi thở vượt trên Siêu Phàm Ngũ Cảnh, gần chạm tới Siêu Phàm Lục Cảnh đang tràn ra từ trên người bọn họ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK