Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 337: Thân thế của Tần Thanh Tâm




Đúng lúc này, mấy cảnh sát tuần tra súng ống đầy đủ vọt vào, người dẫn đầu đi tới trước mặt Dương Thanh cúi chào nghiêm chỉnh.



Hai cảnh sát đi tới bên cạnh Châu Ngọc Thúy kéo bà ta đi.



Đến tận lúc này, Châu Ngọc Thúy mới hoảng hốt nhận ra mình sắp phải đối mặt với cái gì.



“Tại sao chứ?”



“Sao mày dám gọi người dẫn tao đi?”



“Mày có tư cách gì?”



“Tao là mẹ của Thanh Tâm, nếu mày cho người dẫn tao đi, con bé sẽ hận mày cả đời!”



Châu Ngọc Thúy điên cuồng giãy giụa nhưng lại bị hai cảnh sát võ trang đầy đủ giữ chặt, không thể trốn thoát.



“Đến lúc này bà vẫn không chịu tỉnh ngộ sao?”



Tần Thanh Tâm đỏ mắt nói: “Tôi sẽ không hận Dương Thanh. Tất cả đều tại bà gieo gió gặt bão. Tôi đã nhắc nhở rồi, nếu bà thực sự có liên quan đến chuyện của bố thì hãy tự đi đầu thú, như vậy còn có cơ hội được khoan hồng. Nhưng bà không làm!”



“Đã vậy bà còn đưa Tiêu Tiêu vào tay kẻ khác. Nếu Dương Thanh không chuẩn bị từ trước, không biết Tiêu Tiêu sẽ gặp phải chuyện gì!”



“Con bé mới bốn tuổi thôi! Bà là bà ngoại Tiêu Tiêu, sao lại nhẫn tâm đẩy con bé vào hố lửa?”



“Bà không chỉ làm hại bố mà còn muốn hại cả Tiêu Tiêu, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho bà! Tôi hận bà!”



Tần Thanh Tâm không kìm được bật khóc nức nở, đau đớn gào lên.



Cô vô cùng đau lòng, lần đầu tiên cảm thấy thù ghét Châu Ngọc Thúy.



“Mẹ nói rồi, chuyện của bố con đều do nhà họ Ngụy ép mẹ làm, không liên quan gì đến mẹ. Vậy mà các con cứ nhất quyết đổ tội cho mẹ, có chứng cứ gì không hả? Không có chứng cứ ai dám gán tội cho mẹ?”



Châu Ngọc Thúy cũng gào ầm ĩ.



Dương Thanh vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt bỗng lên tiếng: “Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Đã vậy tôi sẽ cho bà xem chứng cứ!”



Anh vừa dứt lời, hai cảnh sát liền dẫn một người trẻ tuổi đi tới.



Khi nhìn thấy cô ta, sắc mặt của Châu Ngọc Thúy lập tức tái mét.



“Trịnh Mỹ Linh, nếu bây giờ cô khai ra toàn bộ sẽ được coi là tình tiết giảm nhẹ hình phạt”.



Cảnh sát dẫn đầu đột nhiên nói.



Trước đó Trịnh Mỹ Linh bị Trần Hưng Hải giam cầm. Cô ta đã phải chịu rất nhiều tra tấn theo chỉ thị của Dương Thanh.



Đối với cô ta, ngồi tù không hề đáng sợ, nó còn là sự giải thoát.



Cô ta nào dám giấu giếm, lập tức chỉ vào Châu Ngọc Thúy, giận dữ hét: “Tất cả là tại người đàn bà độc ác này. Bà bảo tôi cho bà tám trăm nghìn, nói muốn góp đủ một triệu để thuê người giết Tần Đại Dũng”.



“Sau khi Tần Đại Dũng chết, bà sẽ được trở lại sống trong dinh thự Vân Phong. Đến lúc đó được ở gần Dương Thanh, bà sẽ tìm cơ hội giết anh ta cho tôi!”



“Nếu không phải tại bà, sao tôi lại đến bước đường như ngày hôm nay?”



Trịnh Mỹ Linh vừa thấy Châu Ngọc Thúy, lập tức nổi giận chỉ muốn tự tay giết chết bà ta cho hả dạ.



Đương nhiên Châu Ngọc Thúy sẽ không thừa nhận, chối đây đẩy: “Con ranh chết tiệt, tao xin tiền mày lúc nào? Mày đang vu oan cho tao! Mày muốn hãm hại tao!”



“Vu oan cho bà?”



Trịnh Mỹ Linh cười lạnh nói: “Bà tưởng tôi ngu xuẩn giống bà sao? Tôi đã dùng điện thoại ghi âm lại toàn bộ cuộc nói chuyện với bà vào ngày hôm đó, chứng cứ vô cùng xác thực, bà định chối cãi kiểu gì?”



Dương Thanh nhìn sang Châu Ngọc Thúy: “Bà đúng là lòng tham không đáy. Xin Trịnh Mỹ Linh tám trăm nghìn, nói là phải góp đủ một triệu nhưng bà chỉ mất năm trăm để thuê Hồ Siêu tông bố!”



“Cái gì? Mụ đàn bà khốn kiếp này còn muốn nuốt cả số tiền kia sao?”, Trịnh Mỹ Linh nghe thấy Dương Thanh nói vậy lại càng giận dữ.



Châu Ngọc Thúy nghe Trịnh Mỹ Linh nói đã ghi âm lại, tự biết không thể thoát tội, tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất.



Tần Thanh Tâm và Tần Y thấy mẹ mình như vậy đều rất đau lòng.



Không phải bọn họ không thể tiếp nhận sự thật Châu Ngọc Thúy sắp phải vào tù mà là vì bà ta đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với bọn họ.



“Tần Thanh Tâm, mày có biết tại sao đến cả con gái của mày tao cũng không tha không?”



Bỗng Châu Ngọc Thúy hung dữ nhìn Tần Thanh Tâm.



Cô không hiểu hỏi lại: “Rốt cuộc bà muốn nói cái gì?”



Dường như Tần Đại Dũng cũng ý thức được điều gì đó, mặt mày biến sắc nổi giận quát: “Châu Ngọc Thúy, bà câm miệng lại cho tôi!”



“Tần Đại Dũng, chuyện đã đến nước này tôi còn phải giấu diếm làm gì?”



Châu Ngọc Thúy như người điên, há miệng cười lớn, vẻ mặt méo mó.



Nhìn thấy dáng vẻ này của bà ta, Tần Thanh Tâm và Tần Y đều cảm thấy lạ lẫm, giống như chưa từng quen biết người phụ nữ này.



Cười đủ rồi, Châu Ngọc Thúy mới hét lên: “Bởi vì tao không phải là mẹ ruột của mày! Còn mày chỉ là một vật thay thế, đến cả tên mày đang dùng cũng chẳng phải là của mày!”



“Thực ra đối với Tần Đại Dũng, mày cũng chỉ là vật thay thế mà thôi!”



“Bây giờ mày đã biết tại sao tao lại đối xử với mày như vậy rồi chứ? Biết tại sao tao nhẫn tâm đưa Tiêu Tiêu đi rồi chứ?”



“Bởi vì tao không phải mẹ mày! Cũng không phải bà ngoại của Tiêu Tiêu!”



“Vậy nên sự sống chết của hai mẹ con nhà mày liên quan quái gì đến tao?”



“Bị lừa cả một đời, đến tận bây giờ mới biết tao không phải mẹ ruột của mày, tuyệt vọng lắm đúng không? Ha ha ha…”



Châu Ngọc Thúy điên cuồng cười phá lên.



Tần Thanh Tâm chết sững người, ngơ ngác nhìn bà ta.



Tần Đại Dũng giận tới mức cả người đều run rẩy, gào ầm lên: “Câm miệng! Bà câm miệng lại cho tôi! Đồ đàn bà ghê tởm!”



Tần Thanh Tâm chẳng nói chẳng rằng, nước mắt ào ào tuôn rơi.



“Tâm!”



Dương Thanh nhanh tay lẹ mắt vội chạy tới đỡ cô.



Hiện giờ cả người Tần Thanh Tâm mềm nhũn, cạn kiệt sức lực, Dương Thanh mà không đỡ kịp thì cô đã ngã nhào ra đất.



Trái tim đau đớn khiến cô không thở nổi.



“Ha ha ha ha…”



Châu Ngọc Thúy sảng khoái cười lớn: “Tần Thanh Tâm, mày chỉ là một con sâu bọ đáng thương! Đến cả bố mẹ ruột của mình là ai cũng không biết! Thật là tội nghiệp!”



“Tao chưa từng coi mày là con gái ruột. Đối với tao mày chỉ là cây hái ra tiền thôi! Ha ha ha…”



“Mau dẫn mụ điên này ra ngoài cho tôi!”



Dương Thanh rống lên, ra lệnh cho cảnh sát đứng gần đó: “Xử phạt thật nặng vào!”



“Dẫn đi!”



Cảnh sát dẫn đầu ra lệnh một tiếng, cả Châu Ngọc Thúy và Trịnh Mỹ Linh đều bị đưa đi.



Thế nhưng những lời Châu Ngọc Thúy vừa nói vẫn còn văng vẳng bên tai mọi người.



Tần Y òa khóc, nước mắt rơi lã chã.



Cô ta nhìn Tần Đại Dũng, nức nở nói: “Bố ơi, con và chị không phải chị em ruột sao?”



“Bố nói cho con biết đi, lời mẹ vừa nói đều là lừa gạt chúng con đúng không? Bố mau trả lời đi, mẹ đang nói dối phải không?”



Tần Thanh Tâm đau khổ đến chết đi sống lại.



Tần Đại Dũng ôm đầu, vẻ mặt đau lòng khôn tả.



Một lúc lâu sau, ông ta mới ngẩng đầu nhìn Tần Thanh Tâm và Tần Y, lên tiếng nói: “Chuyện đã đến nước này, đúng là nên nói sự thật cho các con biết!”



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK