Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 478: Tôi sẽ lấy mạng của ông




Đúng là Dương Thanh rất hận gia tộc Vũ Văn nhưng sao anh lại phải liên thủ với gia tộc khác để trả thù?



Ngày đầu tiên anh trở về Giang Hải từ biên giới phía Bắc, quản gia của gia tộc Vũ Văn đã tới thuyết phục anh về tiếp quản gia tộc.



Nếu anh thực sự muốn làm chủ nhà Vũ Văn, anh còn cần phải dùng thủ đoạn gì nữa sao?



Đến khi bóng lưng của Dương Thanh hoàn toàn biến mất, Cao Hùng mới giật mình lấy lại tinh thần.



“Không ngờ cậu ta dám từ chối. Chẳng lẽ cậu ta nghĩ có thể tự mình đấu lại gia tộc Vũ Văn sao?”



Cao Hùng nhíu mày, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.



Tối qua sau khi nói kế hoạch cho chủ nhà họ Hoàng biết, ông ta đã chạy suốt đêm tới Giang Hải. Nếu không phải quá muộn, ông ta đã tới tìm Dương Thanh từ đêm qua rồi.



Ông ta định lấy lòng Dương Thanh trước rồi dụ dỗ anh hợp tác đối phó gia tộc Vũ Văn, chắc hẳn anh sẽ không từ chối.



Đến lúc đó, hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương sẽ thuộc về nhà họ Hoàng.



Còn việc liên thủ đối phó gia tộc Vũ Văn chỉ là lời nói gió bay, dù thực sự muốn lật đổ nhà Vũ Văn cũng không phải bây giờ.



“Ông chủ, kế hoạch thất bại rồi!”



Cao Hùng lập tức gọi điện báo cho Hoàng Thiên Hành.



Lão ta cũng rất kinh ngạc, cả giận nói: “Thằng nhóc này thật ngông cuồng, chuyển sang kế hoạch thứ hai đi!”



Hôm qua Cao Hùng không chỉ đưa ra một kế hoạch duy nhất.



“Vâng!”



Cao Hùng vội đáp, ánh mắt tràn đầy ác độc, híp mắt nhìn tòa trụ sở tập đoàn Nhạn Thanh, lạnh lùng nói: “Rượu mời không uống thì uống rượu phạt đi!”



Dứt lời, ông ta quay người rời đi.



Dương Thanh ngồi ngây người trong phòng chủ tịch suốt buổi sáng, chỉ riêng ký tên cũng phải ký hơn trăm lần.



Mặc dù anh đã chuyển một phần quyền hạn cho người khác nhưng dù sao anh vẫn là chủ tịch, có một số việc bắt buộc phải tự xử lý.



“Chủ tịch!”



Sắp đến giờ nghỉ trưa, Tần Y đẩy cửa vào, vẻ mặt hơi nghiêm nghị.



“Xảy ra chuyện gì à?”, Dương Thanh hỏi.



“Có tin nói mảnh đất bên bờ sông Lão Long đã bắt đầu khởi công”.



Tần Y lo lắng nói: “Nhà họ Hoàng tung tin nói muốn xây dựng nghĩa trang công cộng lớn nhất Nam Châu ở đó!”



Chiêu Châu được chia theo phương hướng, gồm năm khu vực Đông Châu, Tây Châu, Nam Châu, Bắc Châu và Trung Châu.



Hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương đều thuộc Nam Châu.



Nếu nhà họ Hoàng xây dựng nghĩa trang công cộng này sẽ tạo ra chấn động cực lớn.



Sức ảnh hưởng của nó càng lớn, giá trị của trang viên Hoa Hồng càng thấp.



Đến lúc đó chỉ sợ không chỉ giá trị của trang viên Hoa Hồng sụt giảm mà cả tập đoàn Nhạn Thanh cũng bị ảnh hưởng.



Dương Thanh cau mày: “Nhanh tay phết đấy!”



Đương nhiên anh hiểu tại sao nhà họ Hoàng lại hành động nhanh như vậy.



Sáng nay quản gia Cao Hùng của nhà họ Hoàng tìm tới muốn liên thủ với anh đối phó gia tộc Vũ Văn, sao anh không nhìn ra được mục đích thực sự của đối phương là hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương?



“Muốn ép tôi thỏa hiệp sao?”, Dương Thanh cười lạnh nói, ánh mắt tràn đầy sát khí.



“Ý của anh là nhà họ Hoàng cố ý làm vậy sao?”, Tần Y kinh ngạc hỏi.



Dương Thanh không muốn Tần Y dính líu vào, chỉ nói: “Để anh tự xử lý chuyện này. Em cứ đợi tin của anh đi”.



“Anh rể phải cẩn thận đấy!”



Tần Y lo lắng dặn dò.



Dương Thanh mỉm cười gật đầu: “Yên tâm đi”.



Ba giờ chiều, một mình Dương Thanh đi tới cao ốc Trung Ích.



Cao ốc Trung Ích là tòa nhà mới xây dựng vào năm ngoài, nằm trong khu quy hoạch đô thị mới, được coi là công trình kiến trúc tiêu biểu của Giang Hải.



Công ty hữu hạn Hoàng Hôn Phúc Thọ Viên ở trong này.



Đây cũng là công ty xây dựng phụ trách dự án nghĩa trang công cộng ở bờ sông Lão Long lần này, đã bị nhà họ Hoàng mua lại.



Tốn một tỷ rưỡi mua mảnh đất này để xây biệt thự cũng lỗ nặng chứ đừng nói là xây nghĩa trang công cộng.



Để ép Dương Thanh thỏa hiệp, nhà họ Hoàng thật sự bỏ ra rất nhiều công sức.



Dương Thanh đi thang máy lên tầng mười sáu. Bên trái thang máy chính là phòng họp của công ty hữu hạn Hoàng Hôn Phúc Thọ Viên.



“Tôi đợi cậu lâu lắm rồi!”



Thấy Dương Thanh bước vào, người đàn ông trung niên ngồi ở vị trí đầu tiên trầm giọng nói.



Hiện giờ phòng họp đã kín người.



Người vừa lên tiếng chính là người thừa kế nhà họ Hoàng, Hoàng Chính.



Đông Tà, cao thủ hàng đầu nhà họ Hoàng đứng sừng sững sau lưng ông ta.



Khi trông thấy Dương Thanh, Đông Tà bất giác run rẩy, nghĩ tới hôm qua mình suýt bỏ mạng dưới tay chàng trai trẻ tuổi tay, lão ta vẫn chưa hết sợ hãi.



Ngay dưới bên trái Hoàng Chính là một ông già mặc vest đi giày da, chính là quản gia nhà họ Hoàng mới tới tập đoàn Nhạn Thanh tìm Dương Thanh lúc sáng, Cao Hùng.



Về phần những người còn lại, Dương Thanh đều không quen.



“Cậu Thanh đã quyết định bắt tay với nhà họ Hoàng rồi sao?”



Cao Hùng híp mắt cười hỏi, ánh mắt khiêu khích.



Ông ta muốn nhìn thấy sự hoảng sợ và hối hận trên mặt Dương Thanh. Thế nhưng thật đáng tiếc, Dương Thanh vẫn bình tĩnh không thèm để ý tới ông ta, bước thẳng tới trước mặt người ngồi đối diện Hoàng Chính, nắm lấy cà vạt của đối phương.



“Chết tiệt, cậu muốn làm gì?”



Hoàng Chính sợ hãi hét lên.



“Uỳnh!”



Dương Thanh không muốn nói nhảm với loại kiến hôi, ung dung nhấc ông ta lên ném sang một bên.



“Ranh con, đây là văn phòng của công ty thuộc sản nghiệp nhà họ Hoàng, cậu đừng quá đáng!”



Hoàng Chính nổi giận quát. Dương Thanh đánh người của ông ta ngay trước mặt mọi người, chẳng khác nào đang đánh vào mặt ông ta.



Hôm qua Dương Thanh đã tát Hoàng Chính mấy cái ở buổi đấu giá. Đến tận bây giờ mặt ông ta vẫn sưng vù như cái đầu heo.



Nếu không phải muốn chứng kiến Dương Thanh trả giá đắt, ông ta đã không xuất hiện ở đây.



“Có phải ông chê tôi hôm qua đánh chưa đủ mạnh không?”



Dương Thanh mỉa mai nhìn Hoàng Chính.



Sắc mặt ông ta lập tức cứng đờ, đáy mắt hiện lên tia hoảng sợ.



“Tôi cứ tưởng cậu Thanh nhất định sẽ tới tìm tôi thỏa hiệp, nhưng hình như cậu đang muốn chống lại chúng tôi?”



Cao Hùng híp mắt hỏi, không hề e ngại Dương Thanh.



Anh khinh thường nhìn ông ta: “Tôi đang nói chuyện với chủ của ông, con chó như ông chen vào làm gì?”



Nghe vậy, tất cả đều sợ ngây người!



“Khốn kiếp, con mẹ nhà mày mau câm miệng lại! Mày dám sỉ nhục ông ấy, tin tao đánh mày tàn phế không?”



Cao Hùng chưa kịp lên tiếng, một tên lãnh đạo công ty bên cạnh đã đứng bật dậy, giơ tay định tát Dương Thanh.



“Dừng tay!”



Cao Hùng rống lên định ngăn cản, nhưng đã quá muộn.



“Chết mẹ mày đi!”



Tên lãnh đạo kia vọt tới trước mặt Dương Thanh tát một cái.



“Bốp!”



Tiếng động chói tai vang vọng khắp phòng họp.



Tên lãnh đạo kia như quả bóng da bị đá lên trời, mấy chiếc răng nhuốm máu đỏ văng ra ngoài.



“Rầm!”



Tên lãnh đạo kia ngã lăn ra đất, lập tức hôn mê.



Từ đầu tới cuối Dương Thanh vẫn ngồi im chỗ cũ, tựa như kẻ vừa ra tay đánh người không phải anh.



Mùa thu ở Giang Hải hơi lạnh lẽo.



Một cơn gió thu thổi qua cửa sổ. Mọi người không khỏi rùng mình, sắc mặt khó coi nhìn người trẻ tuổi đang ung dung ngồi.



“Hôm nay tôi tới chỉ để đòi nợ, không muốn giết người. Đương nhiên nếu có kẻ nào muốn chết thì đừng trách tôi!”



Dương Thanh đột nhiên lên tiếng, nhìn chằm chằm người đang thấp thỏm ngồi ở vị trí đầu.



“Đòi nợ? Đòi nợ gì?”



Hoàng Chính đứng ngồi không yên, cố giả vờ trấn tĩnh.



“Ông quên trong buổi đấu giá hôm qua, chính miệng ông đã nói sẽ tặng lại mảnh đất bên bờ sống Lão Long cho tôi vô điều kiện rồi à?”



Dương Thanh châm chọc hỏi.



Hoàng Chính hoảng hốt phủ nhận: “Tôi nói vậy bao giờ? Cậu đừng nói bậy!”



“Sự thật rành rành, ông Hoàng Chính định trợn mắt nói dối sao? Hôm qua có rất nhiều người ở buổi đấu giá nghe thấy ông hứa sẽ tặng lại miếng đất đó cho tôi đấy”.



Dương Thanh híp mắt cười, giọng mỉa mai.



Nhiệt độ trong phòng họp dường như cũng hạ xuống vài độ.



Hoàng Chính đột nhiên nhớ ra gì đó, sợ hãi nhìn anh.



Hôm qua Dương Thanh tát ông ta mấy cái liên tiếp, răng đều rơi sạch, cuối cùng không nói nên lời.



Dương Thanh hỏi một câu, ông ta ú ớ đáp lại. Sau đó anh tự bịa ra ý nghĩa của mấy tiếng ú ớ này.



“Chính cậu, chính cậu tự nói vậy. Tôi chưa từng hứa tặng mảnh đất kia cho cậu”.



Tuy rất sợ hãi nhưng nếu miếng đất này bị Dương Thanh cướp đi, nhà họ Hoàng chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ông ta.



“Xem ra ông Hoàng Chính định nuốt lời”.



Dương Thanh chợt đứng lên, cười híp mắt bước từng bước tới chỗ Hoàng Chính, vừa đi vừa nói: “Đã vậy, tôi đành phải hỏi lại một lần, ông Hoàng có chịu tặng mảnh đất kia cho tôi không?”



Trong mắt Hoàng Chính chỉ còn lại sợ hãi. Hôm qua Dương Thanh đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn trong lòng ông ta.



Theo từng bước chân của Dương Thanh, Hoàng Chính cảm thấy trái tim mình sắp nổ tung.



“Cậu, cậu đừng qua đây!”



Hoàng Chính hốt hoảng, toàn thân run rẩy, bỗng nhiên hét lớn: “Đông Tà, mau cản cậu ta lại cho tôi!”



Đông Tà biết mình không phải đối thủ của anh nhưng nhiệm vụ của ông ta là phải bảo vệ Hoàng Chính, dù không đánh lại cũng phải kiên trì xông lên.



“Ông mà ra tay, tôi sẽ lấy mạng của ông!”



Dương Thanh lạnh lùng phun ra một câu.



Đông Tà đứng khựng lại, do dự hồi lâu.



Hôm qua lão ta đã đánh với Dương Thanh một trận, cũng biết rõ sự chênh lệch giữa hai người. Dương Thanh thực sự có năng lực giết lão ta.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK