Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 237: Quán quân đối kháng




Lúc này, xung quanh còn có rất nhiều người.



Từ những chiếc xe thể thao trị giá mấy triệu tới mấy chục triệu này, có thể đoán được thân phận của những người này chắc chắn không tầm thường.



Trong những người này, Dương Thanh còn nhìn thấy hai bóng người quen thuộc.



Một người là Trần Anh Tuấn, người còn lại là Viên Thiệu.



Thật ra anh mới gặp Trần Anh Tuấn vào sáng sớm, cũng có chút ấn tượng về Viên Thiệu.



Lần trước ở Giang Hải, bọn họ đi cùng với nhau, hình như còn có một người nữa tên là Viên Mộc. Chẳng qua hôm nay vẫn chưa thấy Viên Mộc xuất hiện.



"Dương Thanh!"



Trần Anh Tuấn rất tức giận khi nhìn thấy Tô San thân thiết khoác tay Dương Thanh.



Mọi người xung quanh cũng kinh ngạc. Rõ ràng những người ở đây đều biết rõ về mối quan hệ giữa Trần Anh Tuấn và Tô San.



Nhưng bây giờ, Tô San lại kéo một người đàn ông khác tới đây.



Đây chính là vả mặt Trần Anh Tuấn một cái thật đau rồi.



"Thằng nhóc này là ai? Không ngờ lại dám cướp phụ nữ với anh Tuấn!"



"Chắc anh ta không phải là cậu chủ con nhà quyền quý nào, nếu không sao lại lái một chiếc Audi A8”.



"Anh ta dám khiêu khích anh Tuấn ở Châu Thành, đúng là chán sống rồi”.



...



Mọi người xung quanh đều đang bàn tán xôn xao, cũng có nhiều người muốn xem kịch hay.



"Tô San, em biết mình đang làm gì không?"



Trần Anh Tuấn nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói với Tô San.



Mọi người ở đây đều biết chuyện nhà họ Trần ở Châu Thành và nhà họ Tô ở Giang Hải sắp thành thông gia.



Trần Anh Tuấn có cảm giác trên đầu đã nhú sừng.



"Trần Anh Tuấn, vừa rồi anh đã nói, nếu tôi có thể tìm được người thắng anh thì anh sẽ không dây dưa với tôi nữa. Sao vậy? Bây giờ tôi tìm được người đến đây, anh lại muốn chối à?"



Tô San lạnh lùng nói. Cho dù cô ta cũng không có ý để Dương Thanh đóng giả bạn trai mình, nhưng cô ta ôm chặt lấy cánh tay anh đã nói rõ tất cả.



Cho tới bây giờ, Dương Thanh mới vỡ lẽ.



Anh sắp xếp lại mọi manh mối.



Chắc là Trần Anh Tuấn cứ quấn lấy Tô San, tuyên bố nếu cô ta có thể tìm được người thắng anh ta, sau này anh ta sẽ không dây dưa nữa.



Nhưng phải thi cái gì vậy?



Đua xe à?



Bên cạnh mỗi người đều có một chiếc xe thể thao đắt đỏ. Ở đây lại là ở dưới Ngũ Hành Sơn, phía trước có một con đường chạy thẳng. Đi lên trước nữa chính là con đường vòng quanh núi.



Hai bên con đường vòng quanh núi này vẫn còn đèn đường.



Nơi đây thật sự là một địa điểm đua xe tuyệt vời.



Nhưng Dương Thanh luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.



"Mẹ kiếp! Thằng dế nhũi ở đâu ra đây? Không ngờ cũng dám cướp phụ nữ với anh Tuấn? Nếu không muốn chết thì mau cút đi!"



Lúc này, một gã đô con đi tới bên cạnh Trần Anh Tuấn, vẻ mặt dữ tợn nói.



Sau khi gã bước tới, lại có mấy người theo sát phía sau, vây quanh Dương Thanh.



Sâu trong mắt Trần Anh Tuấn ánh lên sự tàn nhẫn.



Hình như Tô San hơi căng thẳng nên ôm thật chặt lấy cánh tay Dương Thanh, tức giận nói với Trần Anh Tuấn: "Trần Anh Tuấn, anh ỷ đông người, muốn ra tay với Dương Thanh sao?"



Trần Anh Tuấn đột nhiên nhếch môi cười gian xảo và nhún vai bất cần: "Anh là anh, bọn họ là bọn họ. Bản thân thằng vô dụng này đã khiến người ta ghét, người ta nhìn chướng mắt muốn đánh, có liên quan gì đến anh?"



"Trần Anh Tuấn! Anh gài bẫy tôi à?"



Tô San cực kỳ thông minh, cô ta lập tức hiểu rõ lý do Trần Anh Tuấn bảo cô ta gọi người qua.



Bởi vì Trần Anh Tuấn hiểu rõ Tô San không có bạn bè gì ở Châu Thành, chỉ có thể tìm Dương Thanh tới.



Dương Thanh trước sau không nói gì, chỉ cảm thấy buồn cười.



Xem ra, tất cả mọi chuyện tối nay đều là do Trần Anh Tuấn nhằm vào mình.



Trần Anh Tuấn bảo Tô San gọi người tới đánh cược với mình chẳng qua chỉ là mượn cớ thôi.



Đặc biệt là gã đô con vừa đi ra kia, rõ ràng là người học võ, có lẽ đây mới chỉ là mở màn.



Rất nhiều người nhìn mình với vẻ trêu tức.



"San San, sao anh lại gài bẫy em được chứ? Là em tự mình đồng ý tìm người tới đánh cược với anh, anh cũng đâu có miễn cưỡng, cũng không ép em, đúng không?"



Trần Anh Tuấn chợt cười. Anh ta vui mừng khi thấy Tô San sốt ruột.



Nghĩ đến tất cả những gì mình đã chuẩn bị, sâu trong mắt anh ta lộ vẻ hưng phấn.



Theo Trần Anh Tuấn thấy, bất kể Tô San có bằng lòng lấy anh ta hay không, cô ta đều là người phụ nữ của anh ta.



Nhưng chuyện khiến anh ta giận lâu nhất là trong chuyến đi tới Giang Hải lần trước, anh ta đã bị đuổi ra khỏi nhà đấu giá Mạnh Ký ngay trước mặt nhiều nhân vật quyền quý.



Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với anh ta.



Anh ta đã nén giận quá lâu rồi. Sáng sớm hôm nay, khi anh ta nhìn thấy Dương Thanh xuất hiện ở Châu Thành, anh ta đã vô cùng hưng phấn vì biết cuối cũng cơ hội báo thù đã tới.



"Được rồi, bớt nói nhảm đi, muốn thi gì? Tôi theo tới cùng!"



Dương Thanh lười nghe bọn họ đứng đây lải nhải, anh lạnh lùng ngắt lời.



"Dương Thanh, thiên đường có đường mày không đi, địa ngục không cửa mày lại chui vào. Ngũ Hành Sơn chính là địa ngục của mày!"



Trần Anh Tuấn cười dữ tợn, nghiến răng nói: "Tối nay, tao sẽ cho mày biết ai mới là tình yêu đích thực của Tô San!"



"Nói nhảm nhiều quá!"



Dương Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, hỏi Tô San: "Rốt cuộc bố cô nghĩ thế nào mà nỡ gả cô cho một kẻ ngu xuẩn như thế chứ?"



"Phì!"



Tô San vốn đang tức giận. Sau khi nghe thấy Dương Thanh nói vậy, cô ta không nhịn được bật cười thành tiếng, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều. Cô ta không hề để ý tới Trần Anh Tuấn đã giận tím mặt, vừa cười vừa nói: "Có thể là do mắt bố tôi quá kém!"



Trần Anh Tuấn nhìn bọn họ chuyện trò vui vẻ, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ, lộ vẻ dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Dương Thanh, mày muốn chết!"



Mọi người xung quanh cũng ngạc nhiên. Hình như bọn họ không ngờ được một thằng lái chiếc Audi A8 cũng dám trêu chọc Trần Anh Tuấn ở Châu Thành.



"Anh Tuấn, đừng phí lời với thằng đó làm gì!"



Viên Thiệu có phần không nhịn được nữa, lên tiếng nhắc nhở.



Hôm nay hắn ta tới đây không chỉ để nhìn Trần Anh Tuấn báo thù, còn báo thù cho bản thân nữa.



Dù sao trong chuyến tới Giang Hải lần trước, cả hắn ta cũng bị đuổi ra khỏi tổ chức đấu giá Mạnh Ký ngay trước mặt mọi người.



"Nếu mày không muốn sống nữa, vậy tao sẽ giúp mày được toại nguyện!"



Trần Anh Tuấn cố gắng nén cơn giận của mình xuống.



"Đây là anh em tốt của tao, Từ Đào. Mày đua với anh ta. Nếu anh ta thua, sau này tao sẽ không quấy rầy Tô San nữa. Nếu anh ta thắng, vậy mày phải cút thật xa cho tao, không được can thiệp vào chuyện giữa tao và Tô San nữa”.



Trần Anh Tuấn chỉ vào một gã thanh niên khoảng ba mươi tuổi bên cạnh và nói.



"Trần Anh Tuấn, anh không biết xấu hổ!"



Mặt Tô San lập tức biến sắc, cô ta tức giận nói: "Từ Đào là thần xe nhỏ ở Châu Thành, có ai không biết kỹ thuật lái xe của anh ta lợi hại tới mức nào? Cho dù có muốn đua cũng phải là anh đua với Dương Thanh!"



Trần Anh Tuấn cười lạnh: "Tô San, hình như anh chưa từng nói anh sẽ đua với anh ta mà?"



"Dương Thanh, nếu anh ta đã mặt dày như vậy thì chúng ta không cần đua nữa! Chúng ta đi thôi!"



Tô San tức giận nói.



"Còn muốn đi? Đã hỏi qua nắm đấm của tao chưa?"



Gã đô con vừa rồi lạnh lùng nói và chặn ở phía sau Dương Thanh, hoàn toàn khóa chặt đường lui của anh.



Phía sau gã còn có mấy người đàn ông vạm vỡ, rõ ràng bọn họ chẳng phải dạng vừa.



"Trần Anh Tuấn, chắc không phải anh nghĩ tìm mấy thằng ăn hại này về là có thể chặn được tôi thật đấy chứ?", Dương Thanh chợt nói.



"Thằng oắt, mày muốn chết!"



Gã đô con phía sau lập tức nổi giận. Trần Anh Tuấn còn chưa kịp lên tiếng, gã đã xông về phía Dương Thanh.



Quả nhiên là con nhà võ, sức lực gã bộc phát ra cực kỳ mạnh mẽ, chân vừa di chuyển đã xông tới phía sau lưng Dương Thanh và vung đấm tấn công.



"Không phải thằng nhóc này là một thằng đần đấy chứ? Thế mà cũng không biết đường tránh”.



"Không phải là anh ta không muốn tránh, mà anh ta hoàn toàn chẳng có cơ hội. Hắc Hổ chính là quán quân đối kháng tổ thanh niên cấp thành phố đấy. Ai có thể tránh được quả đấm này của Hắc Hổ chứ?"



"Đúng vậy, tôi nhớ trong cuộc thi quán quân lần trước, Hắc Hổ dùng một đấm đánh gãy mũi của đối thủ, chỉ một chiêu đã giành chiến thắng rồi”.



"Tôi cược Hắc Hổ chỉ cần hai đấm là có thể đánh chết thằng nhóc này!"



"Tôi cược một đấm thôi!"



...



Hình như đám con ông cháu cha ở Châu Thành đứng ngoài xem đã nhìn thấy trước kết quả, họ đều rất hưng phấn.



Trần Anh Tuấn cũng cười dữ tợn. Anh ta đột nhiên có cảm giác dường như mình đã chuẩn bị quá nhiều.



Chỉ cần Hắc Hổ ra tay đã có thể giết chết Dương Thanh rồi.



"Chết đi!"



Phía sau lưng Dương Thanh, Hắc Hổ tức giận gào lên và đấm một phát.



"Bịch!"



Nhìn thấy nắm đấm của Hắc Hổ sắp hạ xuống, Dương Thanh đột nhiên di chuyển.



Chân trái của anh vẫn đứng yên, cơ thể lấy chân trái làm trục, đột nhiên xoay tròn.



Chân phải của anh xoay 180 độ trong chớp mắt, một tiếng động lớn vang lên. Quán quân đối kháng trong mắt bọn họ bị đạp trúng ngực, người bay ra xa hơn mười mét và rơi mạnh xuống đất, lập tức hôn mê.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK