Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng nghĩ tới thân phận của Diệp Mạn, bọn họ có thể hiểu được.





Ở Yến Đô chỉ có tám người như vậy, có bao nhiêu sát thủ dám nhận nhiệm vụ này?





“Yên tâm, mức độ hoàn thành nhiệm vụ của Hồng Trần là 100%. Nếu sát thủ đầu tiên thất bại sẽ có sát thủ mạnh hơn tiếp tục làm nhiệm vụ đến khi hoàn thành mới thôi”.





Chú Lê lại nói tiếp: “Tôi cũng không tin Diệp Mạn có ba đầu sáu tay, sát thủ của Hồng Trần cũng không làm gì được cô ta!”





“Chú Lê, cháu đồng ý chi mười tỷ thuê sát thủ của Hồng Trần!”





Diệp Thương nghe nói xác suất hoàn thành nhiệm vụ là 100% liền quyết định mời sát thủ của Hồng Trần tới.





Cùng lúc đó trong một phòng bệnh VIP của bệnh viện nhân dân Yến Đô, Diệp Mạn vốn đang nằm liệt trên giường lại đi tới cạnh cửa sổ.





Bà ta đưa mắt nhìn ra ngoài, hướng về nhà họ Diệp.





Ngoại trừ vẻ mặt hơi tái nhợt, trông bà ta không khác gì người bình thường.





Vèo!





Một cơn gió khẽ thổi qua, người trung niên mặc áo đen chợt xuất hiện sau lưng Diệp Mạn.





“Bà chủ!”





Người kia khẽ cúi đầu, toàn thân tỏa ra khí thế hùng mạnh.





Hôm nay thời tiết vô cùng âm u, trong phòng bệnh cũng bị sương mù che kín. Người áo đen đứng đó trông cứ như một cái bóng.





“Mấy ngày này ông ở trong phòng bệnh của tôi đi”.





Diệp Mạn không hề quay đầu lại, bình thản nói.





“Vâng!”





Người áo đen đáp lại rồi đi ra ngoài.





Diệp Mạn quay đầu nhìn, không còn bóng dáng của ông ta nữa.





Nhưng bà ta biết ông ta đang ẩn nấp trong căn phòng này, chỉ là bà ta không phát hiện ra được.





“Hi vọng các người không bị mờ mắt vì chức chủ gia tộc, vẫn còn nhớ tới tình thân”.





Diệp Mạn thì thào nói nhỏ, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.





Cùng lúc đó ở văn phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất của tập đoàn Mamba Đỏ.





Tần Thanh Tâm đang ngồi đọc tài liệu trên bàn làm việc.





Thỉnh thoảng cô khẽ cau mày, nhưng chẳng mấy chốc lại giãn ra.





Dương Thanh lẳng lặng ngồi trên sofa, ngắm nhìn người phụ nữ đang làm việc, ánh mắt ngập tràn yêu thương.





Bỗng anh nhận được một tin nhắn Diệp Mạn gửi tới.





“Nếu mẹ xảy ra chuyện, con nhất định phải bảo vệ Thanh Tâm và Tiêu Tiêu thật tốt. Coi như lời dặn dò của mẹ vợ với con rể đi”.





Chỉ vài câu đơn giản lại khiến anh cau mày.





Dường như Diệp Mạn đang dặn dò chuyện hậu sự. Chẳng lẽ bà ta đang gặp nguy hiểm gì sao?





Dương Thanh nhìn Tần Thanh Tâm một lúc mới trả lời một chữ: “Được!”





Sau đó, anh lại gửi thêm một tin nhắn: “Mấy ngày này cậu bảo vệ Diệp Mạn đi”.





Suốt cả sáng nay, Dương Thanh đều ở tập đoàn Mamba Đỏ với Tần Thanh Tâm.





Tần Thanh Tâm thực sự rất bận rộn, ngày đầu tới đây thay chức tổng giám đốc còn rất nhiều điều cần nắm rõ.





Đến giờ cơm trưa, Dương Thanh mới không nhịn được nhắc nhở: “Vợ ơi, đến giờ ăn trưa rồi”.





“Hả? Đến giờ ăn trưa rồi á?”





Tần Thanh Tâm như người vừa tỉnh mộng, nhìn đồng hồ mới biết đã đến giờ ăn trưa.





“Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, em còn chưa hiểu được bao nhiêu chuyện về Mamba Đỏ đã hết một buổi sáng rồi”.





Tần Thanh Tâm buồn bực nói.





Dương Thanh rót một cốc nước nóng cho cô, cười bảo: “Nói chính xác có lẽ chỉ có nửa tiếng thôi, phần lớn thời gian đều phải họp”.





Nếu không bị Diệp Thương quấy rối cũng không tốn nhiều thời gian như vậy.





“Ăn trưa xong anh đi làm việc của anh đi, đợi em ở đây chẳng có chuyện gì làm, còn chậm trễ thời gian của anh”.





Tần Thanh Tâm dọn bàn làm việc rồi nói với Dương Thanh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK