Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 489: Chết không nhắm mắt




Vương Hải ngồi xuống bật cười nhìn Dương Thanh: “Trông anh có chút lạ mặt, không biết là cậu chủ nhà nào?”



Lúc anh ta đi tới, Dương Thanh đã chú ý đến.



Rõ ràng anh ta chính là người nhà họ Hoàng sắp xếp tới thăm dò anh.



Dương Thanh ngó lơ anh ta, uống hết trà trong ly.



Mã Siêu vội vàng đứng dậy rót đầy trà cho anh.



Từ đầu đến cuối, Dương Thanh chỉ ung dung lắc lư ly trà sứ màu trắng trong tay.



Vương Hải cau mày. Anh ta là cháu trai trưởng của chủ nhà họ Vương, người thừa kế tương lai lại bị người ta ngó lơ như vậy rất mất mặt.



Nhất là đám người trẻ tuổi xung quanh đều đang quan sát anh ta.



Bị Dương Thanh ngó lơ chẳng khác nào đang bị vả mặt bôm bốp.



“Anh đúng là không biết lễ phép. Chú rể hôm nay là em trai tôi, tôi cũng được coi như chủ nhà. Chủ nhà hỏi chuyện anh lại làm như không nghe thấy, coi thường tôi vậy sao?”



Vương Hải được dạy dỗ rất tốt, dù đang tức giận nhưng vẫn cố kìm nén.



Chỉ là trong mắt anh ta tràn đầy sát khí.



Đám cưới này rất vội vàng, hôm qua vừa quyết định, hôm nay đã tổ chức.



Có lẽ người khác không biết được nguyên nhân sâu xa, nhưng anh ta là người có địa vị cao trong gia tộc, đương nhiên sẽ biết.



Anh ta chủ động tiếp cận Dương Thanh cũng là lệnh của nhà họ Hoàng.



Nhà họ Vương được nhà họ Hoàng nâng đỡ, yêu cầu của nhà họ Hoàng chính là mệnh lệnh với bọn họ.



Dương Thanh dám đắc tội nhà họ Hoàng chính là tự tìm chết.



“Anh ấy không thích nói nhảm với người lạ. Có chuyện gì thì nói, không thì cút đi!”



Mã Siêu chợt lên tiếng.



Anh ta không thèm nói nhỏ giọng, lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người.



Tất cả đều cực kỳ khiếp sợ.



Hôm nay là ngày vui của nhà họ Vương, Vương Hải là cháu trai trưởng của chủ nhà họ Vương, thân phận cao quý cỡ nào? Thế mà giờ đây lại bị một người trẻ tuổi xua đuổi trước mặt mọi người.



Rõ ràng là đang sỉ nhục nhà họ Vương.



Ở Yến Đô có tám gia tộc đứng đầu, mỗi một gia tộc trong số đó lại nâng đỡ rất nhiều gia tộc khác. Nhà họ Vương chính là gia tộc được nhà họ Hoàng nâng đỡ.



Vậy nên sỉ nhục nhà họ Vương chẳng khác nào đang sỉ nhục nhà họ Hoàng.



Sau một hồi chết lặng, mọi người nhao nhao bàn tán!



“Rốt cuộc chàng trai kia là ai? Sao dám quát vào mặt Vương Hải ở trước mặt mọi người?”



“Vương Hải là cháu trai trưởng của chủ nhà họ Vương, dù còn trẻ nhưng đã tiếp quản nhiều mối làm ăn của gia tộc, được chủ gia tộc yêu thích. Sao anh ta dám sỉ nhục Vương Hải?”



“Xem ra hai người trẻ tuổi này đến đây không có ý gì tốt!”



...



Đám người bàn tán ầm ĩ, ai cũng kinh ngạc. Nhiều người nhìn Dương Thanh và Mã Siêu với ánh mắt đồng tình.



Gây chuyện trong ngày vui của nhà họ Vương chính là tự tìm đường chết.



Sắc mặt Vương Hải tối sầm lại. Tuy anh ta biết Dương Thanh không đơn giản nhưng không ngờ mình chưa kịp nói gì đã bị Dương Thanh đuổi đi trước mặt mọi người.



“Chó của anh hơi đáng ghét đấy! Anh đã không dạy dỗ được, tôi đành dạy lại hộ anh”.



Vương Hải không thèm để ý tới Mã Siêu, chỉ híp mắt nhìn Dương Thanh.



Ngay sau khi anh ta dứt lời, hai tên đàn ông cao to đi tới định cưỡng chế đuổi Mã Siêu ra ngoài.



Vẻ mặt lạnh lùng của Dương Thanh hơi thay đổi, tức giận nhìn Vương Hải.



Giây phút đó, Vương Hải cảm thấy toàn thân rét lạnh như rơi vào hầm băng.



Anh ta nhìn thấy sát khí mãnh liệt trong mắt Dương Thanh.



Chợt có ảo giác người trước mặt là ác ma tới từ địa ngục.



Đôi mắt kia sắc bén như dã thú khiến anh ta như ngã xuống vực sâu.



“Anh biết sỉ nhục anh em của tôi là tội gì không?”



Dương Thanh đặt ly trà xuống, híp mắt nhìn Vương Hải.



Giọng điệu bình tĩnh nhưng Vương Hải lại ngửi thấy mùi máu tanh nồng.



“Tội gì?”



Dù rất sợ hãi nhưng nghĩ tới trong đám cưới còn có cao thủ nhà họ Hoàng sắp xếp, Vương Hải thở phào hỏi ngược lại Dương Thanh.



“Tội chết!”



Ly trà bằng sứ trong tay anh lập tức bị bóp thành bột mịn.



Anh ra lệnh: “Giết!”



Dương Thanh vừa dứt lời, hai tên to con đang định ra tay với Mã Siêu đồng loạt bị đánh bay.



Ngay sau đó, Mã Siêu lao tới chỗ Vương Hải, bóp chặt cổ anh ta.



Vương Hải chỉ cảm thấy sức lực toàn thân dần cạn kiệt, cổ họng bị bóp chặt, thoáng chốc tắt thở.



“Răng rắc!”



Tiếng xương gãy thanh thúy vang lên.



Mã Siêu buông tay, thi thể Vương Hải trượt khỏi tay anh ta ngã lăn ra đất.



Chết không nhắm mắt!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK