Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiến Thần Ở Rể - Chương 1200: Dương Thanh đúng không?​







Dương Thanh không hề giấu giếm, anh kể lại toàn bộ sự việc liên quan tới liều thuốc hoàn mỹ cho Phùng Tiểu Uyển.



Nghe Dương Thanh nói xong, Phùng Tiểu Uyển dại mặt ra, hỏi: "Anh Thanh, nói vậy có nghĩa là thể chất của anh đã hoàn toàn bị cải tạo?"



Dương Thanh gật đầu: "Có lẽ vậy! Chẳng phải em cũng vừa nói, thể chất của anh đã có thay đổi rất lớn đó sao? Tự anh cũng cảm nhận được, các cấp độ của thân thể đã tăng lên khá nhiều".



"Nếu chỉ có những thay đổi này, anh đã không phải lo lắng gì nhiều, nhưng vấn đề hiện nay là thể chất của anh vẫn đang tiếp tục được cải tạo, mà anh không rõ rốt cuộc khi nào mới dừng".



"Sau này liệu có ảnh hưởng gì đến nền tảng võ thuật của anh không, anh cũng không biết".



Vương Chiến đứng bên nghe đã sợ ngây ra, mặc dù lão ta từng là cao thủ của Hoàng tộc họ Long nhưng cũng chưa từng nghe nói đến chuyện có kẻ có thể làm biến đổi thể chất người khác.



Phùng Tiểu Uyển im lặng nghe, sắc mặt tràn đầy lo âu và căng thẳng, lát sau mới lên tiếng: "Anh Thanh, anh yên tâm, nhất định em sẽ nghĩ ra cách để chữa cho anh".



Dương Thanh cười khổ: "Tiểu Uyển, anh thì không sao, dù lâm vào tình trạng này sẽ khiến nền tảng võ thuật của anh bị thương tổn nhưng chí ít có thể duy trì cảnh giới võ thuật hiện tại của anh, chỉ cần cảnh giới võ thuật không yếu đi thì không thành vấn đề".



Ngoài miệng Dương Thanh nói nhẹ nhàng là thế nhưng Vương Chiến biết, đối với bất kì cao thủ võ thuật nào, chuyện nền tảng võ thuật bị tổn thương luôn là một đả kích cực kì trầm trọng.



Tuy không phải là người học võ nhưng Phùng Tiểu Uyển cũng hiểu được vấn đề này, gương mặt xinh xắn của cô ta cực kì nghiêm nghị.



"À phải rồi, Tiểu Uyển, em đã trị liệu cho Long Thiên Vũ chưa?"



Dương Thanh đột nhiên đổi đề tài.






Trước đó, Long Thiên Vũ từng quỳ xuống xin lỗi anh, nhưng quan trọng hơn là, chính Vương Chiến cũng đã cầu xin Dương Thanh để Phùng Tiểu Uyển ra tay cứu Long Thiên Vũ.



Nghe Dương Thanh hỏi đến chuyện Long Thiên Vũ, ánh mắt Vương Chiến thoáng lóe lên kích động, quay sang nhìn Phùng Tiểu Uyển theo bản năng.



"Từ sau khi bọn họ rời khỏi đây thì không thấy quay lại nữa, em cũng chưa hề chữa trị cho anh ta".



Phùng Tiểu Uyển nói.



"Nếu thế, Chiến tiền bối, ông liên lạc với Long Thiên Vũ thử xem, bảo anh ta tới đây đi!"



Dương Thanh nhìn sang nói với Vương Chiến.



"Cảm ơn cậu Thanh! Cảm ơn Tiểu Uyển! Tôi sẽ liên lạc với Long Thiên Vũ ngay đây!"



Vương Chiến vội vàng cảm ơn, sau đó gọi điện cho Long Thiên Vũ luôn.



Chốc lát sau, Vương Chiến đã kết thúc cuộc gọi, cười nói: "Long Thiên Vũ biết cậu Thanh đã đồng ý để Tiểu Uyển tiến hành trị liệu thì kích động ghê lắm, nói là sẽ tới ngay đấy".



Chưa đến hai mươi phút sau, một chiếc xe dừng trước cửa phòng khám Ái Dân, Long Thiên Vũ được hai gã cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ đưa vào trong.



Hôm nay hắn ta phải ngồi xe lăn tới đây, không thể tự đứng dậy.



"Cậu Thanh, cảm ơn cậu! Thần y Phùng, cảm ơn cô! Ông Chiến, cảm ơn ông!"



Vừa vào phòng khám Ái Dân, Long Thiên Vũ đã kích động và cảm kích nói.



Lúc này, sắc mặt hắn ta vô cùng tiều tụy, đâu còn vẻ oai phong của một người cháu đích tôn Hoàng tộc họ Long nữa.



"Long Càn, Long Khôn đâu?"



Vương Chiến thấy chỉ có hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ đi theo Long Thiên Vũ thì thoáng nhướng mày, mặt lộ vẻ không vui.



Long Thiên Vũ cười khổ lắc đầu, nói như tự giễu: "Nay tôi chỉ là một thứ đồ bỏ mất đi năng lực chiến đấu, đã chẳng còn chút giá trị gì với Hoàng tộc họ Long, Hoàng tộc họ Long sao có thể để hai cao thủ Thần Cảnh bảo vệ tôi chứ?"



Vương Chiến siết chặt nắm tay, mặt lộ vẻ tức giận, như thể bất bình thay cho Long Thiên Vũ, nhưng lão ta cũng biết, bản thân mình lúc này đã không còn bất cứ quan hệ gì với Hoàng tộc họ Long nữa.



Dù võ thuật đã bị phế, Long Thiên Vũ vẫn là cháu đích tôn của Long Hoàng.



"Anh vào trong với tôi trước đã, giờ tôi sẽ trị liệu cho anh luôn".



Phùng Tiểu Uyển lên tiếng.



"Thưa thần y, tôi muốn hỏi một câu, cô thấy tình trạng tôi hiện nay liệu còn khả năng khôi phục nền tảng võ thuật không?"



Long Thiên Vũ bỗng cất tiếng hỏi, mặt đầy chờ mong.



Phùng Tiểu Uyển gật đầu, thản nhiên nói: "Trong vòng ba ngày, tôi bảo đảm nền tảng võ thuật của anh sẽ khôi phục, trong vòng một tháng bảo đảm thực lực của anh sẽ trở lại cảnh giới Vương Cảnh đỉnh phong".



"Thật chứ?"






Long Thiên Vũ vốn chỉ hi vọng có thể khôi phục nền tảng võ thuật, chưa từng nghĩ tới khả năng cảnh giới võ thuật của mình có thể khôi phục tới Vương Cảnh đỉnh phong.



Hắn ta vốn là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong, về sau tuy từng cưỡng ép bản thân đột phá tiến vào cảnh giới Thần Cảnh nhưng rốt cuộc đây cũng không phải là thực lực võ thuật chân chính của hắn ta.



"Yên tâm đi, tôi đã dám nói như vậy thì có thể bảo đảm giúp anh khôi phục được".



Phùng Tiểu Uyển bất đắc dĩ nói.



Có lẽ do ấn tượng với Long Thiên Vũ không được tốt, khi nói chuyện với hắn ta, Phùng Tiểu Uyển luôn có vẻ thiếu kiên nhẫn.



"Cảm ơn thần y nhỏ! Cảm ơn thần y nhỏ!"



Long Thiên Vũ kích động lắp bắp nói đi nói lại, sau đó vội vã bảo hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ kia nâng mình lên giường bệnh.



Vương Chiến nhìn hắn ta, lộ vẻ không đành lòng, Long Thiên Vũ của ngày trước đã từng ngạo mạn cỡ nào?



Hắn ta vốn chính là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Long, tương lai rộng mở, thậm chí còn có cơ hội trở thành Long Hoàng sau này.



Nhưng thật không may, võ thuật của hắn ta đã bị phế bỏ, ngay cả hai cao thủ Thần Cảnh được đưa đến bảo vệ hắn ta cũng đã bị điều đi nơi khác.



Lúc này, bên cạnh hắn ta chỉ còn lại hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ, đãi ngộ thế này còn chẳng bằng con cháu nhánh thứ của Hoàng tộc họ Long.



Dương Thanh cũng âm thầm than thở, Hoàng tộc thật là tàn khốc, mặc dù là cháu đích tôn của Hoàng tộc nhưng một khi nền tảng võ thuật bị tổn hại thì cũng sẽ nhanh chóng bị loại trừ khỏi trung tâm quyền lực.



"Uỳnh!"



Đúng lúc này, cửa phòng khám Ái Dân chợt bị người ta đá văng, ngay sau đó, một bóng người trẻ tuổi mặc đồ truyền thống bước vào, bên cạnh còn có một cao thủ Thần Cảnh hộ tống.



Phùng Tiểu Uyển đang định trị liệu cho Long Thiên Vũ thì đã bị bọn họ quấy rầy.



"Các người là ai?"



Phùng Tiểu Uyển lạnh lùng hỏi, sắc mặt lộ vẻ không vui.



"Long Phi Dương!"



Vương Chiến nhận ra thanh niên kia, bèn kinh ngạc hỏi: "Cậu tới đây làm gì?"



Long Phi Dương, một vị Hoàng tôn có địa vị gần với Long Thiên Vũ trong số những thành viên đời thứ ba của Hoàng tộc họ Long.



Long Thiên Vũ thấy Long Phi Dương xuất hiện, đáy mắt cũng thoáng lóe lên tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Long Phi Dương, cậu tới để chê cười tôi đấy à?"



"Chê cười mày?"



Long Phi Dương cười lạnh một tiếng, khinh bỉ nói: "Mày lúc này còn chẳng có tư cách để tao chê cười đâu".



"Khốn kiếp, cậu nói gì hả?"



Long Thiên Vũ lập tức nổi giận.










chapter content

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK