Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 286: Cuộc chiến sống còn




Chiếc xe Audi A6 màu đen lao vun vút về Châu Thành.



Châu Ngọc Thúy ngồi ở hàng ghế sau bị một người áo đen canh giữ không ngừng run rẩy.



Tuy đã rời khỏi Giang Hải một lúc lâu nhưng lời uy hiếp của Dương Thanh vẫn văng vẳng bên tai bà ta.



Hiện giờ, bà ta đột nhiên thông suốt, nhớ ra rất nhiều chuyện.



Cộng thêm dáng vẻ cung kính của Hàn Sương với Dương Thanh, bà ta mới ý thức được mình đã sai lầm ngay từ đầu.



Giờ đây, Dương Thanh không còn là thằng nghèo kiết xác đến cả năm trăm nghìn chữa bệnh cho mẹ cũng không có như trước nữa.



“Kít!”



Chợt chiếc xe phanh gấp giữa đường.



“Á…”



Đầu của Châu Ngọc Thúy đập thẳng vào lưng ghế phía trước, đau đớn hét lên.



Hàn Sương lạnh lùng nhìn chằm chằm ba chiếc Jeep chặn lại phía trước.



Mấy người đàn ông áo đen đứng ở đầu xe đều nhìn xe của cô ta.



“Lái xe kiểu gì vậy?”



Châu Ngọc Thúy khó chịu phàn nàn. Bà ta vừa ngẩng đầu liền trông thấy bốn tên áo đen chặn đường, mặt mũi lập tức tái nhợt.



“Bọn… bọn họ là ai?”



Châu Ngọc Thúy run rẩy hỏi, nhưng không ai thèm đáp lại.



“Chị Sương, làm sao bây giờ?”



Tên tài xế nghiêm mặt hỏi Hàn Sương. Anh ta và người đang trông chừng Châu Ngọc Thúy ở ghế sau đều là cao thủ do Quan Chính Sơn đưa tới.



Hàn Sương tiện tay nắm lấy một thanh đao lớn, lạnh giọng nói: “Hai người đưa bà ta trở lại đường cũ, đồng thời lập tức báo tin cho anh Thanh. Đám người này cứ giao cho tôi!”



“Chị Sương!”



Người kia định lên tiếng lại bị Hàn Sương ngăn cản: “Cứ làm theo lời tôi! Đi mau!”



Dứt lời, Hàn Sương xách đao bước xuống xe.



Hai cao thủ nhà họ Quan biết Hàn Sương không đơn giản, cũng biết Châu Ngọc Thúy là mẹ vợ Dương Thanh. Dù bà ta phạm tội không thể tha thứ nhưng vẫn phải bảo vệ cẩn thận, bèn quay đầu xe lại bỏ chạy.



Nhưng phía sau cũng có ba chiếc Jeep tới gần chặn đứng đường lui của họ.



Lúc này là sáng sớm, con đường đi tới Châu Thành rất nhỏ, ba chiếc xe đủ để chặn kín.



“Rốt… rốt cuộc họ là ai? Muốn làm gì vậy?”



Châu Ngọc Thúy chưa bao giờ gặp phải chuyện này, hoảng sợ run lẩy bẩy.



Hai tên vệ sĩ không đáp lời bà ta, nghiêm mặt chuẩn bị đánh nhau.



“Tại sao lại chặn đường của chúng tôi?”



Hàn Sương lạnh lùng chất vấn đám người áo đen kia.



“Để Châu Ngọc Thúy ở lại. Nếu không đừng ai mong thoát khỏi đây!”



Một người trong số bốn tên áo đen chợt lên tiếng, trên mặt ông ta có một vết sẹo dài ngang mũi cực kỳ ghê mắt.



Ông ta cũng cầm một thanh đao, hai cánh tay vạm vỡ xăm hình thần chết.



Nghe vậy, Hàn Sương giật nảy mình, không ngờ những người này tới vì Châu Ngọc Thúy.



Cô ta thực sự không hiểu tại sao người đàn bà ác độc lại không có thân phận đặc biệt gì như Châu Ngọc Thúy lại bị người ta để mắt tới?



Cả trước và sau đều bị chặn đường, bảy, tám cao thủ cùng ra mặt chỉ vì Châu Ngọc Thúy?



Chẳng ai tin nổi chuyện này.



Châu Ngọc Thúy bị giam trong xe nghe thấy đối phương muốn tới bắt mình thì sợ phát khóc: “Rốt cuộc họ là ai? Tại sao lại muốn bắt tôi?”



“Muốn tôi để bà ta lại, mơ đi!”, Hàn Sương lạnh giọng nói.



Tuy cô ta rất ghét Châu Ngọc Thúy nhưng hộ tống bà ta tới Châu Thành là nhiệm vụ Dương Thanh giao cho cô ta. Cho dù có chết cô ta cũng phải hoàn thành.



“Nếu không chịu thì chúng tôi sẽ giết các cô trước!”



Mặt Sẹo nghiến răng nói rồi vung đao lao tới chỗ Hàn Sương.



Tất cả đều đồng loạt xông về phía Hàn Sương.



Nhưng trong mắt Hàn Sương không hề có sự e sợ, tay nắm chặt Bá Đao chạy tới chỗ Mặt Sẹo.



Hai tên cao thủ nhà họ Quan cũng không chút do dự xông vào trận chiến.



Cùng lúc đó, Dương Thanh đang an ủi Tần Thanh Tâm thì nhận được tin tức Hàn Sương bị tấn công.



“Tâm, anh phải đi rồi. Em chăm sóc bố nhé!”, Dương Thanh bỗng nói.



Tần Thanh Tâm đang hưởng thụ khoảng thời gian ấm áp, nghe Dương Thanh nói vậy, ánh mắt hơi hụt hẫng.



“Được rồi! Anh đi đường cẩn thận, về sớm nhé!”, cô dặn dò.



“Ừ!”



Dương Thanh cũng cảm nhận được sự thất vọng của cô.



Nhưng đám người Hàn Sương đang gặp nguy hiểm. Anh đang rất vội, lại không thể nói rõ cho Tần Thanh Tâm, chỉ có thể rời đi.



Vừa ra khỏi phòng bệnh, Dương Thanh lập tức gọi điện thoại: “Gọi người chi viện gần nhất đến đường Ôn Tuyền đi từ Giang Hải tới Châu Thành!”



“Vâng!”



Quan Chính Sơn đang ngủ say thì nhận được điện thoại của anh, không dám hỏi nhiều lập tức nghe lệnh.



Chiếc Phaeton màu đen phóng nhanh như tia chớp tới nơi Hàn Sương bị tấn công.



Lúc này trên người Dương Thanh tràn ngập khí lạnh. Tin nhắn của Hàn Sương rất ngắn gọn, chỉ có ba chữ: “Bị tấn công!”, rõ ràng đang rất nguy hiểm.



Dương Thanh còn tưởng là người của Hiệp hội Võ thuật đối phó Hàn Sương.



Anh không hề nghĩ tới bên Hàn Sương bị tấn công là vì Châu Ngọc Thúy.



Giữa đêm tối, con đường vắng tanh không có một bóng xe. Động cơ của chiếc Phaeton điên cuồng gầm thét, vận tốc ở mức tối đa như một tia chớp màu đen.



Trong lúc Dương Thanh đang chạy về nơi bị tấn công, Hàn Sương đang lao vào chém giết.



Mặt sẹo không ngờ cô gái trẻ tuổi như Hàn Sương lại có thực lực mạnh mẽ như vậy. Đến cả ông ta cũng không phải đối thủ.



Lúc này, nhiều người trong phe Mặt Sẹo đã ngã xuống. Đám còn lại chỉ dám bao vây Hàn Sương lại chứ không dám làm gì.



“Trong giới sát thủ, Mặt Sẹo tôi cũng có chút danh tiếng nhưng lại chưa từng nghe về nữ cao thủ mạnh như cô. Rốt cuộc cô là ai?”, Mặt Sẹo hỏi.



Ông ta cảm nhận được một luồng sát khí mạnh mẽ trên người Hàn Sương.



Mà thực lực của cô ta cũng hơn xa ông ta.



Dù ông ta dẫn theo bảy, tám cao thủ, còn Hàn Sương chỉ dẫn theo hai người nhưng cô ta vẫn có thể đấu lại bọn họ.



Hàn Sương lạnh lùng nói: “Tôi là ai không liên quan đến ông! Nhưng tôi nói cho ông biết, nếu ông vẫn muốn đánh tiếp, tôi sẽ chơi với ông đến cùng!”



“Hừ!”



Mặt Sẹo hừ lạnh nói: “Ả đàn bà ngông cuồng!”



Nói xong, ông ta phất tay ra hiệu: “Để tao xử lý cô ta, chúng mày dẫn Châu Ngọc Thúy đi đi!”



“Vâng!”



Hai tên áo đen còn lại lập tức vọt tới chỗ Châu Ngọc Thúy.



Hàn Sương vô cùng lo lắng. Hai tên vệ sĩ do nhà họ Quan phái tới đã bị thương nặng trong trận chiến vừa rồi, không thể đánh tiếp được nữa.



Bây giờ chỉ còn một mình cô ta, đối phương còn Mặt Sẹo và hai tên nữa.



Vừa nãy cô ta đã mất rất nhiều sức, bây giờ chỉ là đang mạnh miệng mà thôi.



Nếu bị Mặt Sẹo cầm chân, cô ta không thể lo cho Châu Ngọc Thúy.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK