Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiến Thần Ở Rể - Chương 1265: Nương tay​







Lúc này, xung quanh đều chìm trong yên tĩnh!



Mọi người trố mắt nhìn bàn tay xuyên qua ngực Đoàn Vô Viêm, máu chảy đầm đìa, lòng bàn tay còn nắm một trái tim.



“Phốc!”



Cánh tay kia đột nhiên dùng sức, trái tim của Đoàn Vô Viêm lập tức vỡ vụn.



Ông ta ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người.



“Cậu Thanh!”



Đoàn Vô Nhai thấy bóng dáng quen thuộc sau lưng Đoàn Vô Viêm, lập tức kinh ngạc hô lên.



Dương Thanh nhìn ông ta, nở nụ cười ấm áp, gật đầu đáp: “Chuyện còn lại cứ giao cho tôi!”



Mấy ngày này, anh vẫn nằm trong Hoàng tộc họ Đoàn, tuy không thể tỉnh lại nhưng vẫn luôn có ý thức.



Anh biết rõ những chuyện xảy ra ở bên ngoài.



Vừa nãy anh cũng cực kỳ lo lắng, nào ngờ Độc Du cõng mình bị bốn cao thủ Thần Cảnh đánh bay ra ngoài, anh bị văng ra đất rồi tỉnh lại.



Nếu để đám thần y của Hoàng tộc họ Đoàn từng khám bệnh cho Dương Thanh biết anh bị ngã một cái liền tỉnh lại, chắc chắn bọn họ sẽ buồn bực chết mất.



“Vô Viêm!”



La Tu cũng lấy lại tinh thần, hét toáng lên, chạy vọt tới bên cạnh Đoàn Vô Viêm.






Nhưng tim của ông ta đã bị Dương Thanh bóp nát, hoàn toàn tắt thở.



Đến tận lúc này, các cao thủ còn lại của Hoàng tộc họ Đoàn mới kịp phản ứng lại, khiếp sợ nhìn Dương Thanh.



Ngày mai Đoàn Vô Viêm sẽ được phong làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, vậy mà lại bị chàng trai trẻ tóc trắng này bóp nát tim.



Tất cả hít sâu một hơi, sống lưng lạnh toát.



Đoàn Ngữ Yên cũng sợ hãi nhìn Dương Thanh. Cô ấy đã chăm sóc cho anh suốt mấy ngày qua, không ngờ chàng trai tuấn tú nhìn như vô hại này lại mạnh tới vậy.



Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bị anh một đòn lấy mạng.



Đến cả cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cũng chưa chắc đã làm được như vậy.



“Mày dám giết đồ đệ của tao, tao phải giết mày!”



La Tu hung tợn gào lên.



Dám giết đồ đệ của lão ta ngay trước mắt lão ta là sự sỉ nhục lớn nhất.



Dương Thanh chỉ khinh miệt nhìn lão ta một cái rồi ném cho Đoàn Vô Nhai một bình sứ.



Đoàn Vô Nhai vội vàng đón lấy.



Dương Thanh nói: “Trong này có hai viên thuốc trị thương, ông với Độc Du chia nhau mỗi người một viên!”



“Cảm ơn cậu Thanh!”



Đoàn Vô Nhai cuống quýt cảm ơn, đút cho Độc Du một viên thuốc rồi mới uống viên còn lại.



“Cảm ơn em mấy ngày này!”



Dương Thanh lại nhìn Đoàn Ngữ Yên, chân thành nói.



Cô ấy vẫn chưa hết khiếp sợ, mãi đến khi nghe thấy Dương Thanh cảm ơn mình mới lấy lại tinh thần.



“Anh là bạn của bố em. Anh bị thương nặng, em chăm sóc anh cũng là chuyện nên làm”.



Đoàn Ngữ Yên dịu dàng nói.



Bấy giờ Dương Thanh với nhìn sang La Tu, hai đầu lông mày sắc bén: “Đoàn Vô Viêm đã chết, ông có chắc muốn đấu với tôi không?”



La Tu nghiến răng nghiến lợi nhìn anh: “Mày dám giết đệ tử của tao, tao phải chém mày thành nghìn mảnh!”



Dứt lời, lão ta nhào lên.



Nhưng lão ta vừa chạy tới trước mặt Dương Thanh, anh đã biến mất tại chỗ.



Giờ phút này, La Tu mới tỉnh ngộ, không ngờ Dương Thanh mạnh tới mức này.



Lão ta không hề cảm nhận được Dương Thanh biến mất như thế nào, muốn tìm kiếm lại bàng hoàng phát hiện mình không cảm giác được vị trí của anh.



Dường như anh không hề tồn tại, mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.






Các cao thủ Thần Cảnh còn lại của Hoàng tộc họ Đoàn đều trợn mắt há mồm. Bọn họ biết rõ thực lực của La Tu mạnh tới đâu.



Ngoài Đoạn Hoàng, cả Hoàng tộc họ Đoàn không còn ai đánh lại được lão ta.



Vậy mà giờ đây, lão ta không tìm nổi tung tích của Dương Thanh.



“Chết tiệt, mày cút ra đây cho tao!”



La Tu đau lòng vì đồ đệ, điên cuồng hét lớn: “Nếu mày là đàn ông thì mau cút ra đánh với tao một trận!”



“Trốn đi thì tính là gì…”



“Bịch!”



La Tu chưa nói hết câu, một sức mạnh khủng khiếp đánh trúng ngực lão ta.



“Phụt!”



Lão ta phun máu, cơ thể bay ngược ra mười mấy mét như diều đứt dây rồi nặng nề rơi xuống đất.



Một đòn khiến cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mất sức chiến đấu!



Dương Thanh xuất hiện tại chỗ đứng của La Tu, dáng vẻ bình tĩnh. Trừ cánh tay dính máu, toàn thân sạch sẽ không có lấy một vết máu.



Một trận gió thổi qua khiến mái tóc dài bạc trắng bay múa trong gió, tựa như mỹ nam bước ra từ trong truyện tranh.



Lại giống như ác ma tới từ địa ngục.



Mọi người kinh hãi nhìn anh, đến cả Đoàn Vô Nhai cũng cảm thấy hiện giờ anh thật đáng sợ.



Dường như Dương Thanh đã mạnh hơn lúc ở Yến Đô.



Chẳng lẽ cậu ấy đã đột phá Siêu Phàm Cảnh rồi sao?



Nghĩ vậy, Đoàn Vô Nhai cực kỳ kích động. Cao thủ Siêu Phàm Cảnh ở tuổi hai mươi tám thật sự tồn tại.



“Dương! Thanh!”



La Tu bị đánh bay bò lồm cồm dậy, vẻ mặt dữ tợn.



Dương Thanh nhướng mày, thoắt cái xuất hiện trước mặt La Tu đứng cách xa mười mấy mét.



Anh hời hợt đánh xuống một chưởng, trông có vẻ rất nhẹ nhàng, không có chút khí tức võ thuật nào, nhưng cao thủ có mặt đều biết, cao thủ mạnh như La Ta bị chưởng này đánh trúng cũng chỉ còn đường chết.



“Xin cậu Thanh nương tay!”



Đúng lúc này, Đoàn Vô Nhai bỗng hét lên.



Dương Thanh ngừng tay lại, cách lồng ngực La Tu đúng một tấc.



La Tu vô thức run rẩy, vừa rồi lão ta thật sự cảm thấy cái chết gần trong gang tấc.



Lão ta có ảo giác, bản thân sắp đi đời.



Nào ngờ Đoàn Vô Nhai lại lên tiếng ngăn Dương Thanh giết mình ngay trong lúc ngàn cân treo sợi tóc.



“Dù sao ông ta cũng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc họ Đoàn, chết đi sẽ gây ra tổn thất cực lớn đối với Hoàng tộc họ Đoàn. Xin cậu Thanh nương tay!”



Đoàn






chapter content

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK