Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 442: Tớ ủng hộ cậu




Nghe thấy Vương Dũng hỏi, Dương Thanh mỉm cười, cũng không định giấu giếm.



Mục đích anh tới đây là để đấu võ. Muốn nắm quyền Giang Bình và Nam Dương, anh nhất định phải ra tay.



Cho dù bây giờ không thừa nhận, lát nữa lên thi đấu cũng vẫn bị phát hiện.



“Vương Dũng, anh đang nói giỡn gì vậy?”



Ngay khi Dương Thanh đang định thừa nhận, La Viên Viên đột nhiên lên tiếng châm chọc.



“Phải đó, anh đừng sỉ nhục thần tượng của tôi. Người đứng đầu tỉnh Giang Bình là ai? Anh ấy chính là người có địa vị cao nhất ở Giang Bình, sao có thể là bạn của loại người như anh?”



Từ Lệ khinh thường Vương Dũng trắng trợn, cười khẩy nói.



Đồng thời trong mắt cô ta còn ẩn chứa sự tức giận, dường như Vương Dũng so sánh người đứng đầu tỉnh Giang Bình với Dương Thanh chính là sỉ nhục người đứng đầu Giang Bình.



Sắc mặt Vương Dũng trở nên ảm đạm. Anh ta biết rõ hoàn cảnh nhà Dương Thanh, gia đình đơn thân, mẹ thì bệnh tật đầy người.



Hồi còn học cấp ba, Dương Thanh thường xuyên không tới căn tin trường ăn cơm. Sau này Vương Dũng mới tình cờ phát hiện trưa nào anh cũng chỉ ăn một cái bánh bao.



Cũng chính vì vậy, anh ta mới thấy Dương Thanh đáng thương, vờ như không biết gì hết, còn cố tình tiếp cận, giúp đỡ Dương Thanh.



Mới chỉ bảy, tám năm ngắn ngủi trôi qua, cho dù cậu bé lúc trước chỉ ăn bánh bao qua ngày có thể đi vào hội võ cũng đâu thể trở thành người đứng đầu tỉnh Giang Bình?



Nghĩ vậy, Vương Dũng cười chua xót: “Vừa rồi suýt nữa tôi tưởng cậu là người đứng đầu tỉnh Giang Bình”.



Dương Thanh cười trừ không chịu giải thích, chỉ ngồi cạnh anh ta.



Hôm nay chỗ ngồi trong sân vận động tỉnh Giang Bình được chia làm ba cấp, mấy hàng đầu tiên là cấp Super Vip, mấy hàng giữa là cấp Vip, còn các hàng ghế cuối là cấp thường.



Ở đây không chia cụ thể số ghế, đám người Vương Dũng có vé Vip nên có thể tùy ý ngồi bất kỳ chỗ nào trong mấy hàng ghế giữa.



Chính giữa sân vận động được dựng lên một sàn đấu cỡ nhỏ.



Bốn phía sàn đấu được chia thành ba khu vực.



Tương đương với ba thế lực Nam Dương, Giang Bình và Hiệp hội Võ thuật.



Dương Thanh là người đứng đầu tỉnh Giang Bình, vị trí của anh sẽ ở gần sàn đấu nhất, chính giữa khu vực của Giang Bình.



Vậy mà giờ đây anh lại ngồi cùng Vương Dũng ở khu ghế Vip.



Nếu không có màn hình cỡ lớn giữa hội trường, ngồi ở đây hoàn toàn không nhìn thấy được gì.



“Dương Thanh, xem ra mấy năm nay cậu sống tốt phết, có thể vào được hội võ này”.



Vương Dũng sợ Dương Thanh và đám người La Viên Viên xảy ra xích mích, cố ý nói lảng sang chuyện khác.



Dương Thanh cười đáp: “Cũng tạm ổn!”



“Ha ha!”



Từ Lệ khinh miệt cười một tiếng: “Vương Dũng, hình như anh nhầm rồi. Không phải ai vào được hội võ này cũng tự dựa vào chính mình”.



“Cô có ý gì?”



Vương Dũng nhíu mày. La Viên Viên là bạn gái anh ta nên anh ta không dám lớn tiếng với cô ta.



Nhưng Từ Lệ chỉ là bạn thân của La Viên Viên, Vương Dũng không cần e sợ cô ta. Anh ta không vui chất vấn.



“Để thu hút người xem, ban tổ chức hội võ lần này đã tặng miễn phí một trăm vé để tuyên truyền”.



“Trên trang web của sân vận động tỉnh, chỉ cần tham gia bốc thăm trúng thưởng là có cơ hội nhận được vé”.



“Anh trông bộ dạng nghèo kiết xác của anh ta đi, chắc chắn là trúng thưởng vé vào cửa rồi. Nếu không sao anh ta lại vào đây được?”



Từ Lệ không tin Dương Thanh vào được hội võ bằng thực lực của chính mình.



Sắc mặt Vương Dũng trở nên khó coi, nhưng Dương Thanh trong quá khứ đã để lại ấn tượng khó phai trong đầu anh ta. Bản thân anh ta cũng không tin Dương Thanh thực sự mua được vé mời.



“Từ Lệ, nói ít thôi!”



La Viên Viên bỗng lên tiếng, lạnh lùng lườm Vương Dũng. Dường như cô ta vẫn còn tức giận vì anh ta từng muốn cho Dương Thanh vé mời.



“Cậu cãi nhau với loại người này không thấy mất giá à?”



La Viên Viên quay sang nhìn vào các gia tộc lớn đang ngồi dưới hàng ghế Super Vip.



Nghe vậy, Từ Lệ không thèm để ý tới Vương Dũng nữa, hâm mộ nhìn xuống sàn đấu: “Biết tới khi nào tới mới được ngồi ở đó!”



“Cậu xinh đẹp như vậy, sớm muộn cũng được gả vào nhà giàu, nhất định sẽ có cơ hội ngồi ở đó!”



La Viên Viên nịnh bạn.



Ánh mắt Từ Lệ kiên định lắm, nắm tay quyết tâm nói: “Tớ đã yêu người đứng đầu tỉnh Giang Bình. Đời này tớ sẽ chỉ gả cho anh ấy!”



“Tớ ủng hộ cậu! Nhất định cậu sẽ thành công!”, La Viên Viên cổ vũ cô bạn thân.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK