Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 203: Cháu rể




Nghe vậy, mặt Tần Thanh Tâm và Tần Y đều biến sắc.



“Mỹ Linh, anh ấy là anh rể của em, sao lại là người ngoài?”



Tần Thanh Tâm không vui nói. Thực ra cô đã đoán trước được chuyện này.



Dương Thanh cũng đã nói sẽ không để bụng. Nhưng cô vẫn không muốn nghe người khác nói xấu Dương Thanh.



Trần Anh Hào cong môi nở nụ cười châm chọc.



Trịnh Mỹ Linh xem thường nhìn Dương Thanh: “Chẳng lẽ chị đã quên lúc chị kết hôn với đồ vô dụng này, ông ngoại không hề chấp nhận, không thèm đi dự đám cưới của hai người sao? Chị nghĩ ông ngoại sẽ cho anh ta vào nhà à?”



Hai mắt Tần Thanh Tâm đỏ bừng. Hôm qua cô do dự không muốn Dương Thanh đi chính là vì chuyện này.



Năm năm trước, đám cưới của cô và Dương Thanh khiến toàn bộ Giang Hải chấn động. Nhà họ Châu không phải gia tộc có tiếng gì nhưng cũng bị ảnh hưởng không nhỏ.



Ngay từ đầu, ông cụ Châu đã không chấp nhận cuộc hôn nhân này, cũng chưa từng nhận Dương Thanh là cháu rể.



Lần này là đám cưới của con cháu đời thứ ba nhà họ Châu. Sao ông cụ Châu có thể cho Dương Thanh tham gia ngày lễ quan trọng như vậy?



“Dương Thanh, nếu anh biết điều thì đừng dây dưa với chị họ tôi nữa. Bây giờ chị ấy là tổng giám đốc tập đoàn Tam Hòa. Anh chỉ là thằng ở rể ăn hại, không có tư cách ở bên chị ấy”.



“Anh biết anh ấy là ai không? Là người thừa kế tương lai của nhà họ Trần, một trong hai gia tộc đứng đầu Châu Thành đấy. Tôi cũng chẳng thèm giấu anh, ông ngoại đã cho phép anh Hào gặp gỡ chị họ, nếu được sẽ gả chị họ cho anh ấy”.



“Chỉ cần chị họ gả cho anh Hào, chị ấy sẽ là bà chủ tương lai của nhà họ Trần. Anh biết có nghĩa là gì không? Thôi bỏ đi, nói mấy chuyện này với anh đúng là phí lời. Dù sao anh cũng không hiểu”.



Trịnh Mỹ Linh cười lạnh, nói toạc mục đích của Trần Anh Hào.



“Trịnh Mỹ Linh, em câm miệng lại đi! Không được sỉ nhục anh rể của chị!”



Tần Y im lặng nãy giờ cũng không chịu nổi nữa, hét ầm lên.



Đối với cô ta, Dương Thanh không chỉ là anh rể mà còn là người anh trai thân thiết. Thấy anh bị Trịnh Mỹ Linh mắng chửi như vậy, cô ta không nhịn được.



“Y Y, chị bị làm sao vậy? Nếu em nhớ không nhầm trước kia chị cũng ghét anh ta lắm mà? Sao bây giờ lại gọi là anh rể?”



Trịnh Mỹ Linh tỏ ra ngạc nhiên, không hề tức giận vì Tần Y nổi giận với mình.



Cô ta biết rõ bây giờ Tần Y là tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Nhạn Thanh, lớn hơn tập đoàn Tam Hòa rất nhiều.



Cả Châu Thành cũng chỉ có tập đoàn Thành Hà có thể sánh được với tập đoàn Nhạn Thanh.



Cô ta không dám đắc tội Tần Y.



Sắc mặt của Tần Thanh Tâm cũng cực kỳ khó coi: “Mỹ Linh, chị nói cho em biết, cho dù Dương Thanh là ai thì anh ấy vẫn là chồng chị. Cả đời này chị sẽ không rời xa anh ấy!”



Dứt lời, cô kiên định nắm chặt tay Dương Thanh nói với anh: “Chồng, em dẫn anh đi gặp ông bà ngoại trước. Không ai có thể thay đổi sự thật chúng ta là vợ chồng”.



Dương Thanh cảm nhận được cô đang quyết tâm dẫn anh đi gặp người nhà họ Châu.



Trịnh Mỹ Linh vô cùng kinh ngạc. Cô ta nhớ rõ trước kia Tần Thanh Tâm và Tần Y ghét bỏ Dương Thanh đến mức nào, vậy mà giờ đây hai chị em họ lại vì anh mà nổi giận với cô ta.



Tần Y lạnh lùng nhìn Trần Anh Hào: “Anh rể tôi nóng tính lắm. Tôi khuyên anh đừng trêu chọc anh ấy, hối hận không kịp đâu!”



Tuy Tần Y không hiểu Dương Thanh bằng Tần Thanh Tâm nhưng cô ta rất thông minh, là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường của anh.



Cô ta thấy kể cả Trần Anh Hào là người của gia tộc đứng đầu Châu Thành cũng không phải là đối thủ của Dương Thanh.



Trần Anh Hào đưa mắt nhìn theo bóng lưng của Tần Y, bỗng nhiên cười nhạo nói: “Ai dám ngăn cản Trần Anh Hào tôi đoạt phụ nữ?”



Trịnh Mỹ Linh cũng cười lạnh, tỏ vẻ khinh bỉ: “Anh Hào yên tâm, anh ta chỉ là một thằng vô dụng, không có tư cách cưới chị họ em đâu. Chắc chắn ông ngoại sẽ không đồng ý cho bọn họ ở bên nhau”.



“Chúng ta cũng đi vào xem sao!”



Trần Anh Hào cười nhạt, cất bước đi vào trong nhà.



Lúc Trịnh Mỹ Linh nói cô ta có chị họ là người đẹp nổi danh Giang Hải, hắn còn khinh thường nghĩ, với thân phận của mình muốn loại phụ nữ nào chả được?



Nhưng hôm nay được gặp Tần Thanh Tâm và Tần Y, hắn mới biết bọn họ là cực phẩm. Dù Tần Thanh Tâm đã kết hôn nhưng hắn không ngại chơi đùa một chút.



Trong khu nhà có hai căn biệt thự, một tòa của ông bà ngoại Tần Thanh Tâm, tòa còn lại thuộc về bác của cô.



Ngày mai con trai của bác sẽ kết hôn.



Toàn bộ họ hàng nhà họ Châu đều tụ tập đông đủ để tham dự đám cưới ngày mai.



Bọn họ đang ở trong biệt thự nơi ông bà ngoại Tần Thanh Tâm ở.



“Thanh Tâm, cháu tới rồi à?”



Tần Thanh Tâm dẫn Dương Thanh đi vào, đám họ hàng nhao nhao nhìn ra ngoài cửa.



Nhưng tất cả đều không thèm nhìn Dương Thanh.



“Chào ông bà ngoại, các bác, chú dì ạ!”



Tần Thanh Tâm gượng cười nói. Mặc dù cô rất muốn Dương Thanh được mọi người công nhận nhưng bây giờ vẫn chưa đến lúc.



Dương Thanh đi cạnh Tần Thanh Tâm, tay xách túi lớn túi bé. Đây là quà anh chủ động chuẩn bị cho người lớn trước khi tới.



“Ông ngoại, đây là trà Đại Hồng Bào ông thích nhất, lấy từ cây trên núi Vũ Di đấy ạ. Dương Thanh phải tốn rất nhiều tiền mới mua được”.



“Bà ngoại, đây là Quan Âm Bồ Tát mà bà tôn kính, được điêu khắc từ ngọc Hòa Điền thuần chất, cũng là Dương Thanh đã nhờ người ta mang từ Hòa Điền về đấy ạ”.



“Bác ơi, đây là..”







Tần Thanh Tâm như một cô cháu dâu ngoan hiền tặng quà cho từng người.



Lần nào cũng nhấn mạnh là quà do Dương Thanh mua.



Những người được tặng quà vốn còn rất vui vẻ, đến khi biết là Dương Thanh mua lại tỏ ra lạnh lùng.



Phòng khách đang vô cùng náo nhiệt lập tức yên tĩnh lại.



Tần Thanh Tâm thấy mọi người lạnh nhạt, không ngừng cắn môi, hai mắt long lanh như sắp khóc.



Cô vẫn nắm chặt tay Dương Thanh.



“Hừ!”



Chợt ông ngoại hừ lạnh một tiếng, ném túi trà Tần Thanh Tâm vừa tặng vào thùng rác.



“Thanh Tâm, có phải cháu nghĩ ông ngoại già rồi không biết phân biệt nên tùy tiện cầm hàng giả tới lừa ông không?”



Ông ngoại lạnh giọng quát.



Tần Thanh Tâm lập tức thanh minh: “Sao cháu dám lừa gạt ông ngoại?”



“Cháu biết cây Đại Hồng Bào trên núi Vũ Di là gì không?”



Ông ngoại hừ lạnh nói: “Cây Đại Hồng Bào trên núi Vũ Di đã được cho vào danh sách cần được bảo tồn, từ năm 2005 đã cấm hái lá rồi”.



“Cho dù lấy được cũng chỉ có thể mua trong hội đấu giá. Trong lễ hội núi Vũ Di lần thứ 7 vào năm 2005, 20g lá trà Đại Hồng Bào hái từ cây trên núi Vũ Di đã được bán đấu giá lên tới hai trăm lẻ tám nghìn tệ”.



“Túi trà cháu tặng ít nhất cũng phải có 200g lá trà đúng không? Năm 2005 một túi trà như này đã có giá hơn hai triệu rồi. Hiện giờ ít nhất cũng phải lên tới hàng chục triệu”.



“Cháu nói gói trà hàng chục triệu này do thằng vô dụng kia mua sao?”



Ông ngoại hiểu rất rõ về cây Đại Hồng Bào ở núi Vũ Di, giải thích rõ ràng rành mạch.



Hiện giờ trên mặt lão ta tràn đầy tức giận.



Tần Thanh Tâm sẽ không nghi ngờ Dương Thanh, đến tận lúc này cô mới biết túi trà kia đắt như vậy.



“Ông ngoại, trà này là thật đó ạ!”



Tần Thanh Tâm gấp gáp giải thích.



“Rầm!”



Ông ngoại vỗ mạnh lên bàn trà, cả giận nói: “Cháu hỏi xem ở đây có ai tin túi trà kia là thật không? Nếu có ông lập tức nhận nó làm cháu rể!”



Ông ta vừa dứt lời, tất cả đều cúi đầu ngậm miệng, không ai dám mạo hiểm.



Cho dù đây là đồ thật, bọn họ cũng sẽ không nói giúp Dương Thanh.



“Trà này là thật!”



Nào ngờ vẫn có người dám đứng ra xác nhận.



Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía người vừa lên tiếng.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK