Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 133: Người phụ nữ kiêu ngạo




Bị Tần Thanh Tâm đột ngột ôm chầm, Dương Thanh vô cùng ngạc nhiên, hai tay cứng đờ giữa không trung trong giây lát mới kịp phản ứng lại. Anh mỉm cười dịu dàng ôm chặt vợ mình.



May là Tần Đại Dũng đã rời đi, nếu không ông ta nhất định sẽ đoán ra được người đàn ông vừa mới thắng được con gái mình chính là Dương Thanh.



Mọi người xung quanh đều kinh ngạc, không chỉ vì Tần Thanh Tâm chủ động ôm người thắng cược mình mà còn vì Dương Thanh có thể bình yên ra ngoài.



Tô San thấy Tần Thanh Tâm nhào tới ôm anh, ánh mắt phức tạp.



Mặc dù cô ta mới về nước chưa lâu nhưng vẫn luôn liên lạc với Tần Thanh Tâm, cũng biết rõ quan hệ giữa cô và Dương Thanh.



Sự lo lắng của Tần Thanh Tâm và hành động hiện giờ đều chứng minh trong lòng cô bạn thân này của cô ta đã có Dương Thanh, có lẽ ngay chính Tần Thanh Tâm cũng không nhận ra.



“Này Thanh Tâm, cậu không định giới thiệu chồng cậu với mình à?”



Sau khi đi ra ngoài, Tô San mới híp mắt cười, còn tò mò nhìn chằm chằm Dương Thanh đã gỡ mặt nạ xuống.



Nghe thấy chữ “chồng”, Tần Thanh Tâm đỏ bừng mặt, không phản bác mà chỉ lườm bạn mình. Sao cô không biết cô ta đang cố ý, cô đã kể với cô ta về Dương Thanh từ lâu rồi.



Tần Thanh Tâm chỉ giới thiệu với Dương Thanh: “Cô ấy là bạn thân từ hồi cấp ba của em, Tô San!”



Dương Thanh khẽ gật đầu nhìn Tô San rồi không để ý thêm nữa. Mặc dù cô ta là bạn thân của Tần Thanh Tâm nhưng cũng là người nhà họ Tô.



Chỉ cần là người có liên quan tới gia tộc Vũ Văn, anh đều không chào đón.



Dường như cảm giác được sự lạnh nhạt của Dương Thanh, Tô San hơi tủi thân. Nhớ lúc đầu vì không biết hai người họ đang diễn trò mà liên tục quấy nhiễu Dương Thanh, cô ta lập tức thấy áy náy.



“Vừa rồi tôi không biết anh và Thanh Tâm muốn chú Tần bỏ cờ bạc nên mới đóng kịch. Tôi xin lỗi!”



Tô San chân thành xin lỗi Dương Thanh.



Chuyện này khiến Dương Thanh bất ngờ, nhưng anh vẫn chỉ lạnh lùng đáp: “Không sao!”



“Anh là đàn ông sao lại nhỏ mọn như vậy? Tôi đã xin lỗi rồi, anh còn hung dữ với tôi!”



Thấy Dương Thanh vẫn đối xử lạnh nhạt với mình, Tô San hơi tức giận, càng thấy tủi thân.



“Tôi đã nói không sao rồi, chẳng lẽ tôi còn phải tươi cười với cô mới được coi là tha thứ cho cô sao?”, Dương Thanh lại càng lạnh nhạt.



“Anh đang hung dữ với tôi đấy!”



Tô San tức giận nói.



Hai người vốn đang bình thường lại giống như kẻ thù khiến Tần Thanh Tâm thấy đau đầu, vội khuyên nhủ: “Dương Thanh, Tô San là bạn thân nhất của em, anh có thể mềm mỏng với cô ấy hơn được không?”



Cô không hề trách móc Dương Thanh mà chỉ dịu dàng khẩn cầu. Sau đó, cô lại kéo tay Tô San nói: “Cậu đừng so đo với anh ấy, anh ấy vốn hẹp hòi như vậy đấy”.



“Hơn nữa cậu cũng không cần xin lỗi, mình phải xin lỗi cậu mới phải. Nếu mình nói cho cậu biết sự thật ngay từ đầu, cậu cũng không bị liên lụy vào”.



“Vừa rồi bố mình lấy mình ra để đặt cược, mình cực kỳ đau lòng. Nhưng cậu không biết sự thật, vẫn cố gắng giành giật mình về, còn chịu bỏ ra mười sáu triệu chuộc mình. Mình thực sự rất cảm động”.



“Nói thật đó, mình vô cùng cảm động. Cảm ơn cậu rất nhiều!”



Tần Thanh Tâm nói nhiều như vậy không phải để giải vây cho Dương Thanh mà thật lòng muốn nói. Vừa rồi trong lúc nguy hiểm mà Tô San vẫn không hề sợ hãi đứng ra bảo vệ cô.



Cơn giận trong lòng Tô San lập tức tan thành mây khói.



Thấy hai mắt Tần Thanh Tâm đỏ hoe, cô ta cũng nức nở ôm chầm bạn mình: “Cậu đừng nói vậy, chúng ta là chị em tốt của nhau, không cần khách sáo!”



Dương Thanh đã đánh giá thấp tình cảm giữa hai người họ, chợt thấy hối hận vì đã lạnh nhạt với Tô San. Gia tộc Vũ Văn là gia tộc Vũ Văn, nhà họ Tô là nhà họ Tô, Tô San là Tô San. Anh không nên đổ lỗi lên đầu Tô San.



Một chiếc xe Phaeton màu đen lao vút trên đường, phi thẳng tới dinh thự Vân Phong.



Nhà họ Tô ở khu biệt thự núi Cửu Thành, dinh thự Vân Phong cũng được coi như ở khu này. Nhưng khác ở chỗ một bên ở chân núi, một bên là đỉnh núi. Dương Thanh trùng hợp đi qua nhà họ Tô.



“Này! Sao Lưu Khải lại thả anh đi?”



Tô San muốn làm hòa với Dương Thanh. Nhưng vừa rồi Dương Thanh lạnh lùng với cô ta, bây giờ cô ta còn tỏ ra lạnh lùng hơn.



Dương Thanh cười đáp: “Bọn họ đột nhiên tự đấu đá lẫn nhau, tôi tranh thủ chạy thoát”.



Tô San cười lạnh nói: “Số anh may đấy. Nhưng dù sao cũng đã đắc tội Lưu Khải, sau này ông ta nhất định sẽ tính sổ với anh. Nếu anh chịu xin lỗi tôi, tôi sẽ nhờ bố ra mặt giúp anh”.



Lúc này Tô San cực kỳ kiêu ngạo như đang muốn nói: Vừa rồi anh dám hung dữ với bà đây hả? Không phải bây giờ lại phải nhờ vả bà đây đấy sao?



Đối với người phụ nữ kiêu ngạo này, Dương Thanh thấy hơi buồn cười, nhưng vì Tần Thanh Tâm, anh vẫn nói: “Vừa rồi là tôi sai, không nên lạnh nhạt với cô như vậy. Tôi nên tươi cười nói chuyện với cô Tô đây mới phải, tôi xin lỗi!”



Câu nói đầu của Dương Thanh còn khiến Tô San hài lòng, nhưng câu sau lại chọc giận cô ta: “Anh đang châm chọc tôi! Thanh Tâm, cậu có quản được chồng không vậy?”



Tần Thanh Tâm biết rõ tính cách bạn mình, vội nói: “Cậu yên tâm, về nhà mình sẽ xử lý!”



“Tí nữa về cậu phải xử anh ta giúp mình, bắt quỳ ván giặt đồ, không, phải quỳ sầu riêng. Với cả không cho lên giường cậu nữa”, Tô San hung dữ nói.



Tần Thanh Tâm bật cười: “Được, nghe theo cậu hết!”



Dương Thanh cười khổ lắc đầu, ác ý đối với Tô San cũng không còn. Dù sao cô ta cũng là một người bạn đủ tiêu chuẩn.



“Tối nay chồng cậu đã đắc tội Lưu Khải, cậu nhất định phải cẩn thận. Nhưng đừng lo quá, mình sẽ nhờ bố giải quyết giúp cho”.



Trước khi xuống xe, Tô San còn kéo tay Tần Thanh Tâm dặn dò.



Tần Thanh Tâm rất cảm động, đang định đáp lời thì Dương Thanh chợt lên tiếng: “Chút chuyện nhỏ này không cần làm phiền nhà họ Tô giàu nhất Giang Hải ra mặt. Nếu không có gì bất ngờ, sau tối nay Lưu Khải sẽ không tồn tại ở Giang Hải nữa”.



“Ý anh là gì?”



Tô San nghi hoặc hỏi.



“Tòa Thành Vương Giả lục đục nội bộ, có lẽ Lưu Khải đã bị thay thế rồi”, Dương Thanh nói.



Anh vừa dứt lời, xe đã đỗ lại trước cổng nhà họ Tô.



Đương nhiên Tô San sẽ không tin Dương Thanh, trợn mắt nói: “Thế lực của Lưu Khải ở Tòa Thành Vương Giả rất lớn, có thể ngang với một gia tộc hàng đầu. Sao có thể dễ dàng bị thay thế được?”



Nói xong, cô ta liền ra khỏi xe, vẫy tay với Tần Thanh Tâm: “Rảnh rỗi chúng ta lại gặp nhau nhé!”



“Được, tạm biệt nha!”, Tần Thanh Tâm cũng vẫy tay chào.



Đúng lúc này, một chiếc Land Rover màu đen chậm rãi đi tới.



Tô San chưa kịp phản ứng đã bị đèn xe rọi thẳng vào mắt. Cô ta vô thức giơ tay che mắt lại.



Chợt chiếc xe kia gầm rú lên như mãnh thú lao thẳng vào người Tô San.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK