Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 629: Bớt giả tạo đi




Ông ta thực sự biết sợ, tự vả mình không hề nương tay, gương mặt vốn đã bị Mã Siêu đánh sưng giờ lại bị chính ông ta ra sức tát hơn chục cái nên càng sưng phù hơn, khóe miệng còn rỉ máu.



Diệp Mạn liếc nhìn Dương Thanh, thấy anh không tỏ thái độ gì liền biết, anh đang muốn để bà ta tự quyết định.



Bà ta nghĩ tới nền tảng của nhà họ Lâm, nếu hôm nay giết Lâm Thiên Trạch thì bố của Lâm Thiên Trạch là Lâm Báo – chủ gia tộc tiền nhiệm của nhà họ Lâm nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.



Nhà họ Diệp không sợ, nhưng bà ta sợ Dương Thanh bị mình làm liên lụy.



Đời này, bà ta đã có lỗi với con gái mình, không muốn con rể cũng gặp phiền hà vì mình nữa.



"Biết lỗi rồi thì cút đi! Nếu ông còn dám có ý định trả thù, dù tôi có phải hao phí toàn bộ sức mạnh của nhà họ Diệp cũng phải tiêu diệt nhà họ Lâm!"



Diệp Mạn nghiêm nghị quát lớn.



Lòng Lâm Thiên Trạch thoáng run lên, nhưng Diệp Mạn nói vậy là có ý tha cho ông ta, lập tức mừng rỡ.



"Cảm ơn bà chủ Diệp! Cảm ơn bà chủ Diệp! Dù cho tôi thêm chục lá gan, tôi cũng không dám có ý định trả thù gì đâu!"



Lâm Thiên Trạch vội vàng cảm ơn rồi đứng dậy bỏ chạy, mặc kệ bốn gã lực sĩ da đen nằm la liệt dưới đất.



Thấy Lâm Thiên Trạch chật vật chạy trốn, mọi người đều sợ ngây ra. Đọc tiếp tại web truyện T am l inh!



Nhưng ai cũng hiểu, một khi chuyện hôm nay truyền ra ngoài, thể diện của nhà họ Lâm coi như mất sạch.



Lần đầu tiên Tôn Húc cảm thấy tự hào vì quyết định của bản thân, mừng vì mình không đứng về phía Lâm Thiên Trạch. Bằng không, kẻ phải quỳ xuống xin tha không chỉ có mình Lâm Thiên Trạch.



"Sếp Điền, sự thật đã được sáng tỏ, có phải ông nên dẫn người đi rồi không?"



Lúc này, Diệp Mạn bỗng tiếng đến, nhìn Điền Hoa cười nói.



Điền Hoa chăm chú nhìn thẳng vào Diệp Mạn, chưa nói đến chuyện sự thật đã được sáng tỏ, dù con ông ta thực sự đã bị Mã Siêu giết thì ông ta cũng không dám báo thù cho con.



Diệp Mạn đang cho ông ta một cơ hội xuống nước, đương nhiên phải vui mừng nhận lấy, vội vàng nói: "Bà chủ Diệp nói đúng lắm, hiện giờ sự thật đã được sáng tỏ, con tôi bị người nhà họ Lâm hại chết. Dù muốn tìm hung thủ báo thù thì tôi cũng nên đến nhà họ Lâm mới phải, chúng tôi xin từ biệt ở đây!"



"Được, sếp Điền đi thong thả nhé!", Diệp Mạn cười nói.



Điền Hoa đi rồi, chỉ còn lại người nhà họ Tôn, nhà họ Diệp, nhà họ Ngải cùng với Dương Thanh và Mã Siêu.



"Cậu Thanh xem còn gì sai bảo nữa không ạ? Nếu không tôi xin phép ra về, không quấy rầy cậu nữa".



Tôn Húc đi tới trước mặt Dương Thanh, hơi khom người, khúm núm thưa.



Dương Thanh nhìn Tôn Húc. Mặc dù người này hơi vô sỉ, còn nhát gan sợ chết nhưng như thế mới dễ khống chế.



"Chuyện ngày hôm nay phải cảm ơn ông chủ Tôn, sau này tập đoàn Nhạn Thanh của tôi xin nhờ ông giúp đỡ nhiều hơn".



Dương Thanh mỉm cười, chủ động chìa tay cho Tôn Húc.



Tôn Húc nghe vậy lập tức mừng rỡ, vội vàng bắt tay Dương Thanh, kích động nói: "Xin cậu Thanh cứ yên tâm, sau này tập đoàn Nhạn Thanh chính là đối tác thân thiết nhất của gia tộc họ Tôn, bất kì dự án nào có thể hợp tác với tập đoàn Nhạn Thanh, chúng tôi nhất định sẽ không lựa chọn đối tác thứ hai".



"Vậy thì xin cảm ơn trước!"



Dương Thanh cười nói: "Mời ông chủ Tôn đi thong thả, có thời gian tôi xin mời ông một bữa".



"Được, được ạ, hẹn gặp lại cậu Thanh sau!"



Tôn Húc vội vã dẫn người rời khỏi.



Diệp Mạn cũng bước tới, cười nói: "Không biết cậu Thanh còn gì dặn dò chăng? Nếu không thì tôi cũng xin phép đi trước".



Tuy Dương Thanh đã thừa nhận bà ta là mẹ vợ anh trước mặt mọi người nhưng Diệp Mạn vẫn cung kính với anh, không dám lên mặt làm bừa.



Dương Thanh nói: "Giữa chúng ta không cần khách sáo như vậy, sau này mẹ cứ gọi tên con là được rồi".



Nghe vậy, Diệp Mạn ngây cả người.



Vừa rồi Dương Thanh thừa nhận thân phận của bà ta đã đủ khiến bà ta kích động, nhưng hiện giờ anh lại nói giữa hai người không cần khách sáo, còn bảo Diệp Mạn gọi thẳng tên của anh.



Viền mắt Diệp Mạn đỏ ửng, bà ta gật đầu nghẹn ngào nói: "Được được được!"



Thấy Diệp Mạn kích động như vậy, Dương Thanh cũng âm thầm cảm thán. Chỉ cần Diệp Mạn có thể trở thành một người mẹ tốt thì anh sẽ không ngăn cản Tần Thanh Tâm và Diệp Mạn nhận nhau.



"Mấy ngày nữa xử lí xong những việc cần thiết, con sẽ dẫn Tâm tới thăm mẹ, mẹ cứ đi làm việc của mình trước đi!", Dương Thanh nói.



"Được, mẹ chờ hai đứa!"



Diệp Mạn nói xong liền quay đầu bước đi, bởi bà ta không kìm được nước mắt nữa.



Người nhà họ Diệp cũng rời đi, chỉ còn lại người nhà họ Ngải.



Lúc này, cả khu nhà rộng lớn của gia tộc họ Ngải trở nên vắng vẻ.



Đám người nhà họ Ngải chỉ dám len lén nhìn Dương Thanh.



Dương Thanh lại thờ ơ quay sang hỏi Ngải Lâm: "Chúng ta đi chứ?"



Ngải Lâm nhẹ nhàng gật đầu, nhìn Ngải Minh Húc như một người xa lạ, bình thản nói: "Rắc rối do chúng tôi gây ra, chúng tôi tự xử lí xong rồi. Sau này nếu nhà họ Ngải chọc phải phiền toái gì cũng sẽ không liên quan đến tôi!"



Dứt lời, Ngải Lâm quay người bỏ đi.



"Lâm à, bố sai rồi!"



Ngải Minh Húc rốt cuộc lên tiếng, đỏ mắt nói: "Bố thực sự biết lỗi rồi, bố không xứng làm chủ nhà họ Ngải, bố có lỗi với con".



"Con đừng đi, bố trả lại vị trí chủ gia tộc cho con, sau này sẽ dốc hết sức trợ giúp con, không bao giờ mơ ước vị trí đó nữa, xin con hãy ở lại!"



Ngải Minh Húc thật lòng hối hận. Sau khi thấy được thực lực của Dương Thanh và Mã Siêu, ông ta tiếc đứt ruột.



Ông ta không hề có ý muốn đuổi Ngải Lâm đi, chẳng qua trong lòng ông ta, lợi ích của gia tộc luôn được đặt lên đầu, đến nỗi thà hi sinh cả con gái mình.



Hôm nay, ông ta thấy được tiềm lực của Ngải Lâm, bạn của Ngải Lâm là người có thể khiến chủ của một trong tám gia tộc lớn nhất Yến Đô phải khúm núm lấy lòng.



Với quan hệ giữa Ngải Lâm và Dương Thanh, tương lai địa vị của nhà họ Ngải có thể cao tới mức nào?



"Lâm à, ở lại đi cháu!"



"Đúng vậy, nhà họ Ngải chúng ta không thể không có cháu, cháu hãy ở lại làm chủ gia tộc, mọi người đều sẽ dốc hết sức hỗ trợ cháu".



"Dù thế nào cháu cũng vẫn là người nhà họ Ngải, không thể cắt đứt được. Cháu đừng bỏ đi mà!"



...



Người nhà họ Ngải rối rít lên tiếng cầu xin Ngải Lâm ở lại.



Ngải Lâm chợt cảm thấy thật buồn cười, cô ấy quay đầu nhìn về phía đám người kia, ánh mắt lạnh lùng.



"Giờ đã biết bảo tôi ở lại rồi à?"



"Giờ đã biết nhà họ Ngải không thể thiếu tôi?"



"Giờ mới biết tôi cũng là người nhà họ Ngải?"



"Nếu tôi vẫn trắng tay như trước đây, cũng chẳng có người bạn lợi hại như Dương Thanh, liệu các người còn thấy tôi quan trọng nữa không?"



Ngải Lâm châm chọc cười: "Thôi, các người bớt giả tạo đi, từ lúc các người ép tôi tới nhà họ Điền chịu chết, trong lòng tôi đã không còn nhà họ Ngải này nữa rồi".



Dứt lời, Ngải Lâm ôm tay Mã Siêu nói: "Chúng ta đi thôi!"



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK