Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiến Thần Ở Rể - Chương 1371: Sức mạnh của Vô Danh​




Dương Thanh định tiếp tục dò hỏi lại nghe Vô Danh nói: “Được rồi, cái gì nên nói ta đều đã nói cho con biết, đừng hỏi nhiều nữa. Có hỏi ta cũng không nói đâu”.



Nghe vậy, vẻ mặt Dương Thanh chua chát.



Anh hiểu rõ tính cách của ông cụ. Sư phụ đã không muốn nói thì chắc chắn sẽ không nói ra nửa lời.



Nhưng lời nói của Vô Danh khiến anh càng tò mò chuyện của bố mẹ mình hơn.



“Sư phụ cho con hỏi một câu cuối cùng, mẹ con là Dương Tuyết Nhạn sao?”



Dương Thanh bỗng nhìn Vô Danh, ánh mắt cố chấp.



Vô Danh nhìn chằm chằm anh hồi lâu mới đáp: “Sau này con sẽ biết!”



“Con chỉ cần biết với thực lực hiện giờ, con vẫn chưa đủ tư cách biết một số chuyện. Càng biết nhiều con sẽ càng gặp nguy hiểm”.



“Lần này ta tới Hoàng tộc họ Long cứu con, nhưng không phải lần nào ta cũng tới cứu con được”.



Dương Thanh gật đầu, không hỏi thêm nữa.



Thực lực của anh rất mạnh, nhìn như vô địch khắp Chiêu Châu. Thế nhưng nghe Vô Danh nói, anh mới nhận ra con đường cần đi vẫn còn rất dài.



“Không cần nghĩ ngợi nhiều. Hiện giờ quan trọng nhất là con phải nghĩ cách nâng cao thực lực. Chỉ khi con đủ mạnh mới có tư cách biết thêm nhiều chân tướng”.



Vô Danh vỗ vai Dương Thanh, quay lưng nói: “Ta cũng phải đi rồi!”



“Sư phụ!”



Thấy Vô Danh định đi, trong mắt Dương Thanh tràn đầy quyến luyến.



Nhưng đúng lúc này, mấy luồng khí thế khủng bố đột nhiên tràn tới.






“Ồ?”



Vô Danh cau mày, ánh mắt lấp lóe: “Xem ra phiền phức lại tới nữa rồi!”



Dương Thanh cũng cảm nhận được, nhíu mày nói: “Không biết là đến vì con hay vì Hoàng tộc họ Long”.



Long Phúc đã đưa Long Thiên Vũ rời đi. Hiện giờ Hoàng tộc họ Long do Long Tấn làm chủ.



Lúc này Long Tấn cũng dẫn đầu cao thủ trong gia tộc chạy vọt ra, ai nấy đều tỏ vẻ lo lắng.



“Ầm ầm ầm!”



Một giây sau, ba luồng khí tức mạnh mẽ ập tới như. Ba cao thủ chợt xuất hiện trong Hoàng phủ Long như thần tiên giáng trần.



“Xin hỏi các vị là ai?”



Long Tấn bước tới trầm giọng hỏi ba cao thủ mặc chiến giáp.



Cả ba đều mặc chiến giáp màu đen, toàn thân ngập tràn khí tức âm trầm, trông như chiến sĩ thời cổ đại.



Quan trọng là khí thế của ba người họ vô cùng khủng khiếp, nhất là người trung niên dẫn đầu.



Đến cả Dương Thanh cũng không thể cảm giác được sự mạnh mẽ của đối phương, chỉ mơ hồ cảm thấy cảnh giới của cao thủ dẫn đầu giống với Long Phúc vừa rời đi, đều là Siêu Phàm Ngũ Cảnh.



Hai cao thủ còn lại có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh.



Dương Thanh không phải đối thủ của bất kỳ ai trong ba người này, vậy mà hiện giờ lại tới một lúc ba người.



“Dương Thanh ở đâu?”



Cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh dẫn đầu quét mắt nhìn xung quanh, lạnh giọng hỏi.



Hai mắt Dương Thanh lóe sáng, đối phương đến vì mình sao?



Vô Danh đứng cạnh Dương Thanh híp mắt lại. Cảnh giới của lão vượt xa Siêu Phàm Ngũ Cảnh. Với cảnh giới của ba người này, bọn họ đều không thể cảm giác được thực lực của lão.



Cao thủ của Hoàng tộc họ Long nhao nhao nhìn về phía Dương Thanh.



Ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh lập tức nhìn chằm chằm anh. Cao thủ dẫn đầu lạnh lùng hỏi: “Cậu là Dương Thanh? Là người giết ông chủ của chúng tôi sao?”



Toàn bộ Hoàng tộc họ Long bị một luồng sát khí mãnh liệt bao phủ.



Nhất là Dương Thanh chỉ cảm thấy hai vai bị đè nặng như đang phải chống đỡ một ngọn núi lớn, khiến anh thấy khó thở.



Dù sao anh cũng chỉ là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, mạnh hơn nữa cũng chỉ đánh ra được thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh. Nhưng trong ba cao thủ trước mắt, người yếu nhất cũng là cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh.



“Chính là tôi!”



Dương Thanh cất bước đi lên, lạnh giọng hỏi: “Ông chủ các người nhắc tới là Long Dược phải không?”



Trông cách ăn mặc của bọn họ chỉ có thể đến từ gia tộc Cổ Võ. Mà anh chỉ tiếp xúc với Long Dược là con rể của gia tộc Cổ Võ, còn bị anh lấy mạng.



“Vậy thì đi theo chúng tôi một chuyến!”



Cao thủ dẫn đầu vừa dứt lời, hai cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh liền xông tới.



Vô Danh không có ý định nhúng tay, chỉ cười híp mắt nhìn Dương Thanh.



Còn cao thủ của Hoàng tộc họ Long, người mạnh nhất là Long Tấn cũng chỉ có thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh, đến cả dũng khí tiếp cận ba người kia cũng không có.






Có sư phụ ở đây, đương nhiên Dương Thanh sẽ không sợ ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh trước mắt.



“Oắt con mau đi theo chúng tôi!”



Thoắt cao, hai cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh đã xuất hiện ở hai bên người anh.



Trong mắt bọn họ, Dương Thanh chỉ là một con cừu nhỏ yếu ớt.



Nhưng đúng lúc ấy, cừu nhỏ trong mắt họ bỗng nhiên tung đấm về phía cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh ở bên trái.



“Cậu dám!”



Đối phương ý thức được anh muốn tấn công mình, tức giận quát lớn.



Nhưng tất cả đều đã muộn. Khi ông ta muốn né tránh, cú đấm ngưng tụ toàn bộ sức mạnh trong người Dương Thanh đã nặng nề rơi xuống.



“Bịch!”



Tiếng va chạm thật lớn. Dương Thanh hung hăng đấm vào ngực ông ta.



“Phụt!”



Đối phương phun ra một ngụm máu, cơ thể bay thẳng ra ngoài.



Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, không ai ngờ được Dương Thanh lại ra đòn trí mạng vào lúc này.



Đến cả Long Dược có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh cũng bị Dương Thanh liên tục tỏ ra yếu thế, thừa cơ ra đòn trí mạng, huống hồ là một tên thị vệ của Hoài Thành.



Cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh trúng phải cú đấm của Dương Thanh lập tức mất đi sức chiến đấu.



“Cậu muốn chết hả?”



Đến khi Dương Thanh lại định tấn công cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh còn lại, đối phương đã nhanh chóng phản ứng, trợn mắt tung chưởng.



Dương Thanh vốn có chuẩn bị từ trước, ngay khi đối phương ra đòn đã đạp mạnh xuống đất thoắt cái lùi ra sau.



Chưởng của cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh cơ hồ sượt qua đầu anh.



“Sư phụ cứu con!”



Dương Thanh đã chạy ra trốn sau lưng Vô Danh.



Anh biết với thực lực hiện giờ của mình, đánh trọng thương một cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh đã là cực hạn.



Muốn đánh thêm một người nữa hoàn toàn không có cơ hội. Đối phương đã có cảnh giác với anh.



“Chết đi cho tôi!”



Cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh thấy Dương Thanh tránh thoát lập tức nổi giận, thoáng chốc lao vọt tới.



Nhưng Vô Danh đang đứng trước mặt Dương Thanh. Ông ta muốn đánh giết anh phải vượt qua cửa ải của Vô Danh.



“Chết đi!”



Cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh gào lên, tung chưởng đánh xuống muốn tiêu diệt Vô Danh.



“Không biết tự lượng sức mình!”



Vô Danh khinh thường nói, hời hợt vung tay lên: “Giết!”



“Bịch!”



Lão đứng im tại chỗ tung chưởng vỗ tới.



Dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, lồng ngực của cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh kia lún vào, cơ thể bay thẳng ra ngoài như đạn pháo.



Người còn chưa rơi xuống đất đã tắt thở.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK