Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tào Khánh cả giận nói: “Mày cầm mười tỷ là đồng ý nhận bố thí của nhà họ Tào, làm con rối Vương của Yến Đô đúng không?”





“Nói dễ nghe thì sau này mày là Vương của Yến Đô, nói khó nghe thì mày chỉ là một con chó của nhà họ Tào mà thôi”.





“Nếu là chó của nhà họ Tào thì phải biết thân biết phận, còn dám cắn chủ chính là tội chết!”





Lần này Tào Trí không ngăn cản Tào Khánh.





Hắn nghĩ Dương Thanh nhận thẻ ngân hàng tức là đã thỏa hiệp.





Vậy thì phải ra oai phủ đầu, nếu không sau này rất khó khống chế.





Nhưng nếu hắn ta hiểu rõ Dương Thanh sẽ không dung túng Tào Khánh nói những lời này.





Dương Thanh vẫn tươi cười như cũ, chỉ là nụ cười rét lạnh khiến người ta rợn tóc gáy.





“Bố thí?”





“Con rối?”





“Chó?”





“Cắn chủ?”





Dương Thanh lặp lại mấy từ mang nghĩa xúc phạm, giọng điệu chất vấn.





“Không sai, nhờ nhà họ Tào bố thí mày mới có tư cách trở thành con rối của bọn tao. Sau này mày chính là chó của nhà họ Tào, chủ bảo mày cắn ai mày phải cắn kẻ đó!”





Tào Khánh phách lối nói, chỉ vào Hạ Hà đứng cạnh Dương Thanh: “Con đàn bà kia, bây giờ người đàn ông của mày đã đồng ý làm chó của nhà họ Tào, mày mau cút ra đây cho tao”.





Tào Trí vẫn không ngăn cản, nhếch miệng cười nhạt nhìn Dương Thanh.





Hạ Hà sợ run người, nắm chặt tay Dương Thanh hoảng loạn nói: “Anh đừng bỏ em lại!”





“Yên tâm, anh không bỏ rơi em đâu!”





Dương Thanh nói chắc nịch.





Tào Trí không khỏi nhíu mày: “Cậu có ý gì?”





“Còn ý gì nữa hả anh? Anh không thấy à? Nó đang lộ răng nanh với chúng ta đấy”.





Tào Khánh nói.





“Dương Thanh, nhà họ Tào cho cậu cơ hội này là vinh hạnh của cậu. Nếu dám trở mặt với chúng tôi, cậu nhất định sẽ phải hối hận!”





Tào Trí lạnh giọng uy hiếp.





“Ai nói tôi đồng ý để nhà họ Tào nâng đỡ làm Vương của Yến Đô chó má gì đó?”





Dương Thanh nghiền ngẫm hỏi Tào Trí.





Sắc mặt Tào Trí lập tức cứng đờ: “Cậu cầm mười tỷ của tôi không phải là thỏa hiệp rồi sao?”





“Thỏa hiệp? Đây chỉ là tiền bồi thường các người đắc tội với tôi thôi”.





Dương Thanh cười nhạo, ngạo nghễ nói: “Cả Chiêu Châu này có ai có thể bắt tôi thỏa hiệp?”





Thái độ của Dương Thanh cực kỳ bá đạo.





Tào Trí và Tào Khanh đều sợ ngây người, thậm chí còn hoài nghi mình vừa nghe lầm.





“Ý của cậu là cậu coi mười tỷ là tiền chúng tôi bồi thường cho cậu à?”





Tào Trí khó tin nói: “Cậu không hề muốn chúng tôi nâng đỡ làm Vương của Yến Đô sao?”





“Chẳng lẽ mười tỷ này không đáng để đổi lại mạng chó của em trai anh à?”





Dương Thanh châm chọc nhìn Tào Khánh, lấy thẻ ngân hàng Tào Trí vừa đưa cho mình ném ra.





“Phập!”





Tào Trí khiếp sợ thấy thẻ bay sượt qua cổ mình cắm vào trụ đá cẩm thạch sau lưng.





Hắn ta kinh hãi thấy một nửa chiếc thẻ cắm sâu trong cột đá mà cái cột không vỡ vụn.





Không chỉ vậy, chỗ bị sượt qua trên cổ hắn ứa ra máu tươi.





Hai gã vệ sĩ của Tào Trí vội vàng xông lên chắn trước người hắn ta, cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Thanh.





Tào Khánh sợ choáng váng, ngơ ngác nhìn nửa tấm thẻ lộ ra ngoài cột đá, ánh mắt hoảng sợ.





Tiện tay ném một cái thẻ ngân hàng đã có thể làm được như vậy. Nếu vừa rồi Dương Thanh muốn giết Tào Trí, hắn ta đã chết thảm rồi.





“Sao, sao lại như vậy?”





Tào Khánh ngây ngốc hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK