Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 336: Nửa đời còn lại để chuộc tội




"Câm miệng!"



Lúc này, rốt cuộc Quan Chính Sơn cũng không nhịn được nữa, giận dữ quát lên



Sau đó ông ta bước tới, lạnh lùng nói: "Cô nói cậu ấy mơ ước tài sản của gia đình cô sao? Vậy tôi hỏi cô, nhà cô có bao nhiêu tài sản đáng để cho cậu Thanh mơ ước?"



"Cô có biết bây giờ hết thảy mọi thứ của nhà họ Quan đều thuộc về sở hữu riêng của cậu Thanh, còn nhà họ Quan tôi chẳng qua chỉ là giúp cậu Thanh quản lý mọi thứ thôi không?"



Quan Chính Sơn vừa nói xong, vẻ mặt của Châu Ngọc Thúy dại ra: "Chuyện này... sao có thể?"



"Cô chính là một con ngu, là người đàn bà ngu nhất trên đời. Không chỉ có nhà họ Quan thuộc quyền sở hữu của cậu Thanh, mà còn có hết thảy mọi thứ của Tòa Thành Vương Giả cũng thuộc sở hữu của cậu Thanh!"



"Còn có mọi thứ của nhà họ Trần ở Châu Thành cũng là sở hữu của cậu Thanh!"



Theo sát Quan Chính Sơn là Vương Cường và Trần Hưng Hải cũng cùng nhau nói là hết thảy mọi thứ mình có được đều thuộc về Dương Thanh.



"Không thể nào!"



"Tuyệt đối không thể nào!"



"Chắc chắn các người đang gạt tôi!"



"Cậu ta chỉ là một thằng vô dụng, một thằng ở rể, làm sao có thể có nhiều của cải như vậy?"



Châu Ngọc Thúy sững sờ, hồn xiêu phách lạc.



"Người phụ nữ đê tiện như bà chỉ biết xem thường người khác, cả ngày chỉ biết hưởng thụ vui chơi làm sao biết được sự xuất sắc của Dương Thanh?"



Tần Đại Dũng hừ lạnh: "E là bà vẫn chưa biết, công ty vật liệu xây dựng Long Hà mà tôi đang làm cũng là sản nghiệp của Dương Thanh đấy!"



"Còn cả tập đoàn Tam Hòa cũng là do Dương Thanh mua tặng cho tôi nữa!", Tần Thanh Tâm cũng nói.



"Cả tập đoàn Nhạn Thanh nữa, ý tôi là tập đoàn Nhạn Thanh ở Yến Đô ấy, cũng thuộc về quyền sở hữu của anh Thanh!", hai mắt Tần Y đỏ hoe nói.



Châu Ngọc Thúy hoàn toàn đờ đẫn, hai mắt khó tin, điên cuồng lắc đầu.



"Không! Các người đều đang gạt tôi! Các người đều đang giúp thằng kia gạt tôi!"



"Cậu ta chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, năm năm trước cậu ta còn phải mượn nhà chúng tôi năm trăm nghìn để chữa bệnh cho mẹ cậu ta cơ mà!"



"Chỉ mới năm năm ngắn ngủi thôi, cho dù cậu ta có trở nên tài giỏi, xuất xắc thế nào đi nữa cũng không thể có được nhiều của cải như vậy?"



"Tuyệt đối không thể nào, tôi sẽ không tin các người đâu, các người đều đang gạt tôi! Các người đều là những kẻ bịp bợm!"



Châu Ngọc Thúy vừa khóc lóc vừa kêu gào như một mụ điên.



Mạnh Thiên Kiêu vốn còn cố gắng tìm cách bỏ trốn, lúc này cũng hoàn toàn bối rối.



"Thì ra là như vậy!"



Mạnh Thiên Kiêu bỗng cười lớn: "Thì ra các người đã phục tùng cậu ta từ lâu rồi, chả trách các người lại liều lĩnh dẫn người đến nhà họ Mạnh!"



"Dương Thanh, tôi phải thừa nhận cậu rất tài giỏi! Cậu đã thành công lừa gạt tất cả mọi người!"



"Con trai tôi thua trong tay cậu cũng không oan uổng, đúng là không oan uổng thật mà!"



Mạnh Thiên Kiêu rống to lên, ngược lại lúc này ông ta không còn cố chấp muốn giết Dương Thanh như lúc nãy nữa.



Lúc này, trong lòng chỉ ngập tràn chua xót.



Ông ta biết rõ, quyền thế Dương Thanh đang nắm trong tay hiện nay không hề thua kém nhà họ Mạnh.



Hôm nay ông ta chỉ có một con đường chết!



"Ông muốn làm gì?"



Đúng lúc này Mạnh Thiên Kiêu bỗng nhiên lấy khẩu súng Colt ra, Vương Cường vô thức đứng chắn trước mặt Dương Thanh, hét lên với Mạnh Thiên Kiêu.



Quan Chính Sơn và Trần Hưng Hải thấy thế cũng đồng loạt bước lên che trước người Dương Thanh và Tần Thanh Tâm.



Lúc này, những ông lớn này lại sẵn sàng dùng thân mình để đỡ đạn cho Dương Thanh và người nhà của anh.



Mạnh Thiên Kiêu cười ha ha, đột nhiên giơ súng lên đưa vào miệng mình.



"Đoàng!"



Một tiếng súng giòn giã vang lên, tiếp đó cơ thể Mạnh Thiên Kiêu ngã xuống đất.



Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng. Bọn họ vốn tưởng ông ta dự định giãy dụa lần cuối trước khi chết nhưng không ngờ ông ta lại lựa chọn tự kết liễu.



Tần Thanh Tâm và Tần Y đều sợ hãi, sắc mặt tái nhợt, một người nắm một cánh tay của Dương Thanh, cả người run lẩy bẩy.



Dương Thanh thờ ơ nhìn Mạnh Thiên Kiêu nằm trong vũng máu, đột nhiên thở dài một hơi: "Đưa thi hài hoàn chỉnh của ông ta về nhà họ Mạnh!"



Lúc này anh bỗng hơi thông cảm cho ông ta.



Mạnh Thiên Kiêu muốn dồn anh vào chỗ chết nhưng ông ta làm vậy cũng vì con trai của mình.



Trong chuyện này đâu thể phân định được ai đúng ai sai cơ chứ?



Thi thể của Mạnh Thiên Kiêu ngã ngay bên người Châu Ngọc Thúy, máu tươi chảy đầy đất.



Cơ thể Châu Ngọc Thúy run rẩy dữ dội.



"Nửa đời còn lại của bà cứ ở trong tù mà suy ngẫm đi!"



Dương Thanh bình tĩnh nhìn Châu Ngọc Thúy nói.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK