Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 131: Chết đi




Dương Thanh ngạc nhiên, không ngờ lại bị người ta nhắm súng vào đầu.



Nếu anh nhớ không nhầm, đây đã là lần thứ ba.



Lần đầu tiên ở nhà họ Quan. Nhưng ngay sau đó một trăm người trang bị súng ống đầy đủ xuất hiện dẫn toàn bộ người nhà họ Quan đi. Nếu không phải gia tộc này còn giá trị lợi dụng thì đã bị diệt từ lâu.



Lần thứ hai ở nhà họ Dương của Châu Thành, hơn mười tay súng bị Dương Thanh lấy mạng trong nháy mắt, cả gia tộc sụp đổ.



Đây là lần thứ ba. Dương Thanh chợt thấy buồn cười, anh mới trở về Giang Hải được hai tháng đã ba lần bị người ta nhắm súng vào đầu.



Tần Thanh Tâm và Tô San thấy vậy kinh hãi tột độ. Bọn họ đều là những cô gái chân yếu tay mềm, chưa từng chứng kiến cảnh tượng như vậy.



Tần Thanh Tâm vô thức muốn ngăn trước người Dương Thanh nhưng anh lại dùng sức kéo cô ra sau lưng bảo vệ kín kẽ.



“Ông chủ Lưu, ông thua rồi mà không chịu nhận à?”



Dương Thanh híp mắt nói, chẳng hề mảy may sợ hãi. Hiện giờ anh đang đeo mặt nạ nên không ai nhìn ra được nét mặt của anh.



“Thằng nhãi, tao nhận thua rồi, cũng đồng ý cho mày hai ả đàn bà này. Nhưng tao không nói cho mày rời đi”.



Lưu Khải uy hiếp: “Tao cho mày hai lựa chọn. Một là theo tao làm việc, lương mười triệu một năm. Hai là mày bỏ mạng tại đây”.



Lưu Khải rút súng không phải để giết Dương Thanh mà vì công nhận thủ đoạn của anh. Ông ta biết rõ anh gian lận nhưng lại không tìm ra chứng cứ.



Nếu có người như anh đi theo, Tòa Thành Vương Giả sánh vai với bốn gia tộc lớn nhất Giang Hải chỉ là vấn đề thời gian.



“Hai em ra ngoài đợi anh”.



Dương Thanh chợt nói với Tần Thanh Tâm.



Lúc này Tần Thanh Tâm cũng không sợ để lộ quan hệ với Dương Thanh, níu tay anh lo lắng hỏi: “Vậy còn anh thì sao?”



Tô San vẫn tưởng Dương Thanh là người xấu thắng bạc chiếm đoạt bạn thân mình. Bây giờ cô ta mới nhận ra mọi chuyện không như mình nghĩ.



Cô ta không biết nhưng Lưu Khải đã biết từ trước.



Dù sao đây cũng là địa bàn của ông ta. Từ khi biết ở đây có hai người đẹp xuất hiện, ông ta đã biết Tần Thanh Tâm tới cùng Dương Thanh.



Dương Thanh dịu dàng nhìn cô: “Tâm, em hãy tin anh, không sao đâu. Nghe lời anh, ra ngoài trước đi”.



Giọng nói của anh có sức mê hoặc rất lớn, khiến Tần Thanh Tâm suýt nữa đã đồng ý theo bản năng. Nhưng nghĩ tới tình cảnh hiện giờ của anh, cô vẫn rất lo sợ.



“Tin anh!”



Dương Thanh chân thành nói. Tần Thanh Tâm biết nếu mình ở lại sẽ chỉ vướng chân vướng tay anh, cuối cùng cũng chịu nghe lời, đỏ mắt nói: “Em chờ anh ở ngoài. Nếu anh xảy ra chuyện, em sẽ không sống một mình!”



“Yên tâm, anh sẽ không sao. Cứ ra ngoài chờ anh!”, Dương Thanh cười nói.



Tần Thanh Tâm gật đầu dẫn Tô San rời đi.



Sau đó, trong phòng VIP chỉ còn lại người của Lưu Khải, bọn họ đang nhìn chằm chằm Dương Thanh.



“Hình như mày không hề sợ tao?”



Lưu Khải đột nhiên hỏi, sắc mặt cũng nghiêm túc hẳn lên. Dương Thanh tự tin khiến ông ta cảm thấy áp lực.



Cùng với biểu hiện của anh trong những ván bài vừa qua cũng khiến ông ta rất bất an.



Dương Thanh bỗng đi thẳng về phía trước. Lưu Khải là người cầm súng nhưng hiện giờ ông ta lại bị dọa sợ tay run lẩy bẩy.



Đám người còn lại thấy thế cũng nhao nhao rút súng ra nhắm vào Dương Thanh.



Bước chân của anh không hề dừng lại, đi thẳng tới ghế ngồi, tiện tay tháo mặt nạ ra đặt lên bàn đánh bài rồi ngồi xuống.



Tên đầu trọc bên cạnh Lưu Khải nhìn thấy mặt của Dương Thanh liền chết sững, như nhìn thấy một người rất khủng bố.



“Một Giang Hải nhỏ bé vẫn chưa có ai đủ tư cách để sai tôi làm việc, ông lại càng không”.



Dương Thanh bình thản nói, tiện tay cầm một lá bài lên đùa nghịch.



“Nghĩa là mày chọn cái thứ hai?”, Lưu Khải nghiến răng hỏi.



Nếu vừa rồi cho Dương Thanh đi thì chuyện bây giờ cũng sẽ không xảy ra, nhưng đã lỡ ngăn cản thì ông ta chỉ có thể làm đến cùng.



“Ông cảm thấy ông có thể giết được tôi à?”, Dương Thanh bật cười quái dị.



Đáy mắt Lưu Khải xẹt qua một tia sợ hãi. Dương Thanh bị nhiều người nhắm súng vào như vậy mà không hề sợ sệt, lại mỉm cười. Loại người này nếu không phải thằng đần thì chính là thằng điên.



Anh có thể ép ông ta nhận thua thì không thể là thằng đần, chỉ có thể là thằng điên.



“Có phải mày nghĩ bên ngoài người đông, tao mà nổ súng sẽ bị phát hiện không?”



Lưu Khải chỉ nghĩ được như vậy, cắn răng nói: “Tao có thể nói cho mày biết, ở đây tao chính là vua. Đừng nói là ở trong phòng VIP, kể cả tao có giết mày ở bên ngoài cũng sẽ không vấn đề, mày tin không?”



“Ông nói nhảm nhiều quá!”



Dương Thanh khinh thường cười một tiếng, liếc mắt nhìn đám người còn lại: “Tôi cho các người một cơ hội đổi đời. Ai giết được ông ta, thế lực ngầm ở Giang Hải sẽ thuộc về người đó”.



Lưu Khải trợn trừng mắt, không ngờ Dương Thanh dám công khai dụ dỗ đàn em của ông ta giết ông ta.



“Thằng ranh con, tao thấy mày chán sống rồi đấy...”



Ông ta giận dữ gào lên, chưa kịp nói hết câu đã thấy lành lạnh sau ót, không cần nghĩ cũng biết là họng súng.



“Cường Trọc, mày đang làm cái quái gì vậy?”



Những người khác thấy Cường Trọc làm vậy liền đổi hướng nhắm súng vào gã.



Dương Thanh hào hứng xem kịch. Anh đã từng gặp gã, biết gã là ông chủ Vương Cường của Night Light. Lần trước gã âm mưu lừa Tần Đại Dũng nợ gã năm triệu, kết quả bị Dương Thanh trả lại một xe tải chở đầy tiền xu.



Lưu Khải không dám quay đầu, gằn giọng nói: “Vương Cường mày điên rồi à? Sao mày dám dí súng vào đầu tao?”



“Ông đừng nói nhảm nữa, mau bảo họ bỏ súng xuống không tôi sẽ bắn chết ông!”



Vương Cường tàn nhẫn nói, trong mắt ngập tràn thù hận.



“Mày dám sao?”, Lưu Khải rống lên.



“Hay để tôi thử xem?”



Vương Cường vừa dứt lời, ngón trỏ đã chạm vào cò súng. Lưu Khải nghe thấy tiếng cò súng di chuyển, lập tức sợ hãi hét lớn: “Con mẹ nó, bọn bây bỏ súng xuống mau!”



Lúc này, Vương Cường mới dừng bóp cò, nhưng sát khí trong mắt vẫn cuồn cuộn dâng trào.



“Mặc dù tao cướp mất Night Light của mày nhưng tao không hề bạc đãi mày, còn nâng đỡ mày làm ông Hai của Tòa Thành Vương Giả. Tại sao bây giờ mày lại chĩa súng vào đầu tao?”, Lưu Khải không cam lòng nói.



“Mẹ nó ông coi tôi là thằng ngu à?”



Vương Cường gầm lên: “Cho tôi làm ông Hai để làm cái mẹ gì? Không hề có thực quyền, thậm chí còn bị ông sai người giám sát. Chẳng qua ông giữ tôi lại để ổn định đám đàn em cũ của tôi thôi. Ngày ông thực sự nắm giữ được Night Light sẽ là ngày chết của tôi”.



“Mày đừng kích động, nếu mày không muốn làm ông Hai của Tòa Thành Vương Giả thì tao sẽ trả Night Light lại cho mày”.



Dứt lời, ánh mắt Lưu Khải đột nhiên tối lại. Đồng thời, họng súng vốn đang nhắm vào Dương Thanh lại quay sang dí sát cằm Vương Cường, ngón trỏ nhanh chóng vươn tới cò súng.



Vương Cường không ngờ Lưu Khải bị mình dí súng uy hiếp mà vẫn dám hành động. Đến khi gã kịp phản ứng lại, định di chuyển nòng súng thì đã bị Lưu Khải nhắm súng vào.



“Chết đi!”



Lưu Khải dữ tợn gầm lên, tàn nhẫn bóp cò.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK