Mục lục
Nghệ Thuật Gia Luyện Ngục
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong TV truyền đến tiếng ồn ào.
Lúc một giọng nữ xuất hiện, tất cả âm thanh hóa thành tiếng âm nhạc duyên
dáng.
Chỉ thấy nàng đứng giữa các dãy núi phong cảnh duyên dáng, trôi nổi giữa
không trung, mỉm cười nói: “Chúc các vị buổi trưa tốt lành."
"Sau đây tôi xin bắt đầu báo cáo tình huống thế giới trước giờ chiều."
"Dao động xâm nhập của thứ nguyên đang tăng mạnh."
"Dự tính tại khoảng hai giờ chiều, vật thể không rõ K đến từ nơi không biết sắp
buông xuống, triển khai kết nối giữa thế giới của nó và chúng ta."
"Xin toàn thể dân chúng chuẩn bị chiến đấu."
"Lúc sáu giờ tối, nếu chiến đấu thuận lợi thì chúng ta sẽ nghênh đón thời gian
ăn cơm chiều, có chừng ba mươi phút."
"Căn cứ vào dự đoán của chuyên gia, chừng sáu giờ rưỡi sẽ có một vật thể
không rõ chưa có đánh số xâm nhập vào thế giới của chúng ta."
"Chú ý, đây là lần đầu tiên nó xuất hiện trên thế giới Hư Không."
"Xin các thành phố khu vực Đông Nam chú ý phòng bị, nếu không cần thiết thì
đừng ngoài ra."
"Xin dân chúng chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu và phòng ngự."
"Bởi vì không biết phương thức chiến đấu của vật thể không rõ này, tạm thời
không kiến nghị già yếu bệnh tật tiến vào hầm trốn tránh."
"Vào đúng mười một giờ tối, chúng ta sẽ nhìn thấy cảnh tượng mười trăng trên
bầu trời, đó là hiện tượng khi thế giới trùng khớp."
"Tương tự như vậy, khu F mà chúng ta quen thuộc cũng bị vật thể không rõ xâm
lấn vào thời khắc này."
"Chiến Đấu Giả Pháp hệ xin hãy chú ý lảng tránh."
"Ngày mai sẽ là một ngày làm việc không tệ, từ giờ đến chín giờ tối ngày mai sẽ
không có sự kiện xâm lấn nào xảy ra."
"Khi xuất hiện tình hình mới, xin mọi người để ý thông báo khẩn cấp của chúng
ta vào mọi lúc."
Bang! TV bị tắt đi.
"Thầy giáo tự mình tới thăm à, mau ngồi, mau mời ngồi!"
Người cha nhiệt tình tiếp đón thầy giáo.
Liễu Bình đứng ở cửa, vẻ mặt có chút phức tạp.
ế
Một người phụ nữ trung niên khuôn mặt bình thường cũng đi ra từ phòng bếp,
trên mặt bà mang theo nụ cười, nói: “Thầy Trương, làm phiền thấy tự đến một
chuyến vì chuyện của con tôi, thật sự là --"
Đây là người mẹ.
"Xin đừng khách sáo như vậy,"
Thầy Trương xua tay và nói, “Liễu Bình là học trò của tôi, tôi chỉ tới thăm hỏi
gia đình thôi, đây là chuyện đương nhiên."
Bọn họ ngồi xuống.
Liễu Bình không hé răng, chỉ lặng lẽ nghe người cha trước mắt nói chuyện với
giáo viên.
Từng hàng chữ nhỏ thiêu đốt hiện lên trước mắt hắn: “Thời gian: Thời đại Hư
Không."
"Địa điểm: Thế giới Nhân loại nào đó, không biết đánh số là bao nhiêu."
"Đang liên kết với danh sách thế giới trước mắt."
"Liên kết thành công!"
"Biết được sự kiện thời đại trước mặt:"
"Một giờ năm mươi lăm phút sau, thế giới của vật thể không rõ K sẽ trùng khớp
với thế giới này."
"Thôn xóm gặp phải tai ương hủy diệt."
"Bắt đầu đếm ngược:"
"01: 54: 59."
"01: 54: 58."
"01: 54: 57."
Ánh mắt Liễu Bình chuyển động, hắn nhìn về phía người cha bên cạnh lần nữa.
"Thầy Trương cảm thấy Liễu Bình nên lựa chọn như thế nào?"
Người cha đang nói chuyện với giáo viên.
"Tôi cảm thấy tính dẻo của trò ấy đặc biệt mạnh, rất có thiên phú, đáng tiếc
không có nhân vật lớn nào tới thôn chúng ta, nếu không trò ấy đã sớm được
những nhân vật lớn đó thu làm đệ tử thân truyền rồi."
Thầy Trương nói.
"Thầy Trường đánh giá cao như vậy sao?"
Người cha cười rộ lên, nếp nhăn trên mặt càng sâu thêm.
Thầy Trương nghiêm mặt, nói: “Đúng vậy, tôi biết anh muốn trò ấy kế thừa gia
nghiệp, dù sao nhà các vị có nhiều ruộng đất như vậy mà.”.
"Ha ha, nếu là mấy năm trước, khi chưa có quái vật xâm nhập thì tôi nhất định
sẽ ủng hộ nó đi học hết mình, nhưng thời buổi bây giờ -- ai."

Hai người nói tới đây thì cùng rơi vào trầm mặc.
Một đứa bé năm sáu tuổi chạy ra từ căn phòng kế bên, lặng lẽ nắm tay Liễu
Bình và hỏi: “Anh ơi, anh muốn đi ra ngoài học sao?"
Liễu Bình nhìn đứa bé.- - Đây là em trai của mình.
"Anh cũng không biết."
Hắn sờ sờ đầu đứa bé, trấn định nói.
Thầy Trường tiếp tục nói: “Thật ra sống trong thôn cũng chưa chắc là an ổn,
thành phố lớn có hệ thống phòng ngự càng hoàn chỉnh, chức nghiệp giả càng
mạnh hơn."
"Nhưng trước kia, lần nào chúng ta cũng sống sót."
Người cha nói.
"Vận may của chúng ta đúng là không tồi, nhưng chúng ta không thể luôn dựa
vào vận may, nếu Liễu Bình đi ra ngoài học hành, ít nhiều cũng là một con
đường hoàn toàn khác so với chúng ta."
Thầy Trương nói.
Người cha do dự một lát, sau đó nói: “Chúng tôi sẽ nghĩ lại."
Thầy Trường thở dài, đứng lên nói: “Được rồi, nghĩ lại đi, trước ngày mai có
thể tới tìm tôi."
“Thầy ở lại ăn cơm đi."
"Không được, phải mau mau trở về chuẩn bị, dự báo vừa rồi nói hai giờ chiều
có tập kích."
“Có lẽ không đến mức đánh tới chỗ chúng ta đâu –– Nhưng cũng phải, vậy tôi
không giữ thầy nữa."
"Các vị cũng phải chú ý, mở hết biện pháp an toàn ra đi."
"Chúng tôi biết, cảm ơn thầy."
“Sự kiện thôn xóm bị hủy diệt sắp bắt đầu, thời gian còn lại."
"01: 15: 27."
Liễu Bình đã ăn cơm xong, ngồi trên sô pha nghỉ ngơi.
Người cha vừa hút thuốc vừa lấy ra một loại thiết bị khống chế nhỏ và nói:
“Mỗi nhà mỗi hộ có ba khẩu pháo tự động, một chiến giáp chó hoang dạng cơ
động, nhà của chúng ta nhiều đồng ruộng, cha lại có quan hệ tốt với thôn trưởng
nên có thêm một chiến giáp cơ động ngoài định mức."
Ông ta liên tục nhấn vào thiết bị khống chế.
Bên ngoài vang lên tiếng chấn động ầm ầm ầm.
Liễu Bình nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy lô- cốt trước cửa nhà mình đã mở, hai
con quái vật khổng lồ thong thả đi ra.

Xác ngoài của chúng hoàn toàn làm bằng kim loại, cao tới năm mét, các nơi
được trang bị vô số vũ khí, nhìn thật giống thần linh Cựu Nhật.- - Nhìn từ góc
độ Khoa Kỹ Trắc mà nói, hai chiến giáp cơ động này vốn là máy móc giết chóc.
Người cha vỗ vỗ bờ vai của hắn rồi nói: “Đừng nghe thầy của tụi con nói bừa,
đi lên những thành phố lớn đó căn bản không có chuyện gì tốt."
Liễu Bình lẳng lặng nhìn ông ta.
Người cha chỉ lo nói: “Ta nhớ năm trước có thành phố không chống chọi được
công kích của quái vật, tất cả chức nghiệp giả đều chết trận, cuối cùng đành để
những học sinh đó lên chiến trường -- Ông ta đón lấy ánh mắt của Liễu Bình,
nói rất dứt khoát: “Cha của con sẽ không để con trai mình đi đối đầu với loại tai
họa ngập đầu này."
Lúc này người mẹ cũng đi ra từ trong phòng bếp, bà tiếp lời: “Nghe nói quái vật
đều ưu tiến công kích những thành phố đặc biệt nhiều người, thực lực đặc biệt
mạnh, dạng nông thôn như chúng ta cũng chả có bao nhiêu người, quái vật sẽ
không cảm thấy hứng thú."
Liễu Bình chậm rãi dời ánh mắt đi, nhìn về phía người mẹ, hắn nhìn thấy sầu lo
trong đôi mắt bà.
Hắn suy nghĩ một lát, sau đó nói: “Con đã biết."
Cha mẹ nhìn nhau, trên mặt hiện ra nét vui mừng.
"Xem TV một lát rồi con đi ngủ đi, ngày hôm nay đâu đâu cũng nguy hiểm, cứ
ở nhà đọc sách."
Người cha nói.
Liễu Bình lại ngồi trong chốc lát, sau đó đứng dậy trở lại phòng ngủ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK