Danh Sách bỗng phát ra thanh âm:
[Danh Sách nguyên thủy của thế giới này vô cùng hỗn loạn, đều do thẻ bài cấu
thành nó cũng không được sắp xếp hoàn mỹ.]
"Nói thẳng kết luận đi."
Liễu Bình nói.
[Thực ra, ngươi có thể chiếm nó thành của riêng, để cho những Linh này thần
phục với ngươi.]
Danh Sách nói.
"Hiện tại bọn chúng như là ngọn đuốc trong bóng đêm, chúng ta nên dập tắt
ngọn đuốc, mà không phải dùng nó để chiếu sáng bóng tối, hấp dẫn càng nhiều
quái vật."
Liễu Bình nói.
[Ngươi xác định chứ? Phải biết rằng, người chưa bao giờ gặp được nhiều Linh
tới như vậy.]
Danh Sách nói.
"Vậy thì thế nào? Bọn chúng cũng không thể chiến thắng Ác Mộng... điều duy
nhất mà ta muốn, chính là tìm tới biện pháp chiến thắng Ác Mộng, cho nên giải
thoát cho bọn chúng đi."
Liễu Bình nói.
Danh sách trả lời:
[Như người mong muốn, hiện tại ngươi hãy cầm tất cả thẻ bài vào trong tay đi.]
"Sau đó thì sao?"
Liễu Bình hỏi.
[Ngươi chính là quái vật Ác Mộng, ngươi có thể hút hồn lực Kỳ Quỷ của bọn
chúng, cứ như vậy, thẻ bài tự động biến mất, bọn chúng cũng khôi phục tự do...
lượng hồn lực này cũng chỉ là một phần nhỏ bé mà thôi, trên thực tế, nếu như
người chịu ăn hết tất cả Linh...) "Vậy thì ta sẽ trở thành Ác Mộng chân chính."
Liễu Bình ngùng tạm, thần sắc nghiệm túc, nói: "Sau khi trở thành Ác Mộng,
coi như chiến thắng Ác Mộng đi chăng nữa, cuối cùng vẫn là Ác Mộng chiến
thắng, không thể như vậy được."
Hắn vẫy tay.
Thẻ bài đầy trời bay thấp xuống, xếp thành một chồng trước mắt hắn.
Hắn liếc nhìn về phía hư không.
Một hàng chữ nhỏ vẫn ở nơi đó:
Á
[Khoảng cách Ác Mộng giáng lâm còn lại 2 phút 39 giây.]
Không thể kéo dài thời gian thêm nữa.
Liễu Bình đặt tay lên trên thẻ bài.
Ngay lập tức, hắn cảm nhận được lực lượng Kỳ Quỷ rất lớn mạnh.
Loại lực lượng này tự nhiên mà thần phục với mình... Mình có thể ăn nó,
chuyển hóa nó trở thành năng lượng tiến hóa, cũng có thể dùng nó để phóng ra
các loại pháp thuật Kỳ Quỷ.
"Liễu Bình, người muốn làm gì?"
Con Thỏ lo lắng hỏi.
"Ta muốn hấp thu lực lượng Kỳ Quỷ trong thẻ bài, làm vậy thì thẻ bài sẽ tự
động vỡ nát, mà đám Linh cũng sẽ được tự do."
Liễu Bình giải thích.
Hắn nắm chặt đống thẻ bài.
Luồng năng lượng Kỳ Quỷ từ trong đông đảo thẻ bài xuất hiện, hóa thành từng
đợt gió vô hình, liên tục nhập vào trong cơ thể của Liễu Bình.
Thời gian dần dần trôi qua.
Cuối cùng... Tất cả năng lượng Kỳ Quỷ đều được hắn hấp thu sạch sẽ.
Từng hàng chữ nhỏ hiện lên:
[Ngươi thu được lượng lớn hồn lực Kỳ Quỷ, lại thêm hồn lực Kỳ Quỷ mà người
thu được từ một trăm linh ba ngàn linh hồn, hiện tại người đã có thể bắt đầu tiến
hóa lần đầu tiên.]
[Phải chăng tiến hóa ngay lập tức?]
"Không, chờ chút đã."
Liễu Bình cảm nhận được cơ thể rất nóng, hắn kiềm chế sự nóng nảy trong tâm
linh, ánh mắt liếc nhìn đông đảo thẻ bài.
Khung thẻ bài dần dần hòa tan, hóa thành hư vô.
Từng vị Linh dần dần xuất hiện.
Có Linh như là một động vật, có Linh lại có hình dáng như vật phẩm hoặc đá
quý, thậm chí thực vật; cũng có Linh có hình dáng giống với loài người.
Bọn chúng cảm nhận được sự tự do, bay múa trong hư không, liên tục phát ra
những tiếng hoan hô.
"Liễu Bình, làm tốt lắm."
Con Thỏ hưng phấn nắm chặt nắm đấm.
Liễu Bình liếc nhìn về phía hư không.
Một hàng chữ nhỏ dừng lại tại đó:
[Khoảng cách Ác Mộng thể giáng lâm còn 37 giây.]
ễ ế ầ
Liễu Bình hít một hơi thật sâu, lớn tiếng nói: "Các vị! Hiện tại cần các ngươi
làm một chuyện, mà cần phải làm ngay lập tức!"
Các Linh thế giới dừng lại giữa không trung, cùng nhìn về phía hắn.
"Các ngươi đều có thể mở ra thế giới của bản thân... ai có thể thu tất cả chúng
sinh trên thế giới này đi? Kẻ địch sắp tới, chúng ta có thể ẩn giấu toàn bộ chúng
sinh đi hay không? Ai có thể làm được chuyện này?"
Liễu Bình lớn tiếng hỏi.
Đám Linh thế giới cùng lắc đầu.
Con Thỏ nhảy lên, nói: "Chỉ có tồn tại mạnh mẽ như ta, mới có thể thu thập
toàn bộ chúng sinh trong thế giới này vào trong một thế giới nào đó trong Vĩnh
Dạ, thế nhưng cũng còn có một vấn đề."
"Vấn đề gì?"
Liễu Bình hỏi.
"Một khi bọn họ tiến vào Vĩnh Dạ, sẽ tự động trở thành người chết, thế nhưng
chính bạn họ lại không biết."
Con Thỏ nói.
Liễu Bình giật mình.
Cái này không phải là Vở kịch Hắc Ám sao? Thế nhưng hiện tại không có biện
pháp khác...
"Thu đi..."
Liễu Bình lập tức nói: "Chết thì chết đi, dù sao vẫn tốt hơn là bị quái vật Ác
Mộng nuốt mất, ít nhất cũng có thể bảo toàn linh hồn!"
"Vậy thì tốt..."
"Nhanh lên! Không còn thời gian đâu!"
Con Thỏ không nói thêm gì nữa, đôi mắt đỏ trợn to, giống như đang sử dụng
toàn bộ năng lực, chợt quát: "Đều đi cho ta!"
Bóng đêm vô hạn từ trên người nó lan tràn ra, dùng tốc độ cực nhanh tản khắp
bốn phương tám hướng.
Liễu Bình liếc nhìn thời gian.
[Khoảng cách Ác Mộng thể giáng lâm còn 5 giây.]
Hắn liên tục vẫy tay về phía bầu trời, lớn tiếng nói: "Ác Mộng thể sắp tới, đi!
Tất cả đều trở về thế giới của các ngươi đi!"
Giữa không trung, các Linh nghe thấy vậy, vội vã nhập vào hư không, biến mất
không thấy gì nữa.
Liễu Bình rút Trấn Ngục đao từ ngực ra ngoài, giơ lên cao... Trong nháy mắt
này... Bóng đêm xuất hiện.
ắ ế ấ ổ ễ ế ấ
Hắn và con Thỏ biến mất, mà đổi thành một Liễu Bình khác tiếp nhận Trấn
Ngục đao.
Ngay sau đó... Tùng hàng chữ nhỏ hiện lên trong hư không trước mắt hắn:
[Ba mươi hai cá thể Ác Mộng chủng đã giáng lâm.]
Khi chữ nhỏ vừa xuất hiện, một giọng nói vang lên từ nơi sâu trong bầu trời:
"Ồ, thế giới chúng sinh tuyệt vời cỡ nào chứ!"
Tuyệt vời.
Liễu Bình bỗng nhiên cười phá lên, hét lớn: "Tuyệt vời? Không! Nó đã bị ta ăn
sạch!"
Trường đao lóe lên, trong nháy mắt chém thẳng mặt đất.
Một khe rãnh sâu không thấy đáy nhanh chóng lan ra.
Âm! Từ tâm thế giới phát ra những tiếng reo vang.
Mặt đất sụp đổ.
Dung nham xông khỏi mặt đất, bay lên không trung.
Biển cả cuốn ngược.
Toàn bộ thế giới bắt đầu sụp đổ, phát tán hắc ám tới bốn phía hư không.
Không bao lâu..
Thế giới tan biến trống không.
Trong hư không tăm tối vô biên vô hạn, chỉ còn lại Liễu Bình và mười mấy quái
vật Ác Mộng hình thù kỳ quái.
Con Thỏ ở trên vai hắn lắc lư vài lần, đặt mông ngã ngồi xuống, dựa lưng vào
đầu của hắn, nhỏ giọng truyền âm: "Mệt chết ta mất, cuối cùng cũng đưa tới
Vĩnh Dạ."
"Đều đưa đi rồi sao?"
Liễu Bình cũng truyền âm hỏi.
"Đúng vậy, à này, tại sao ngươi không quan tâm tới ta, việc này cũng là một
việc rất khổ cực cơ mà."
Con Thỏ kháng nghị..
"Ta sẽ mời người ăn kem sau."
Liễu Bình nói.
Hắn nhìn về phía những Ác Mộng thể kia, vẻ mặt biến mất, bỗng phát ra tiếng
cười càn rỡ mà sắc nhọn: "Ha ha ha ha! Ăn sạch! Ta đã ăn sạch rồi!"
Danh Sách Chương: