Mục lục
Nghệ Thuật Gia Luyện Ngục
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Ngừng!"
Khi thấy Trấn Ngục đạo sắp nổi giận, Liễu Bình vội vàng lớn tiếng nói.
"Thực ra lão Triệu chỉ hơi kích động mà thôi, ngươi không cần để ý."
Hắn giải thích.
"Không có gì, chẳng qua ta cảm thấy tư duy loài người bình thường hơi buồn
cười mà thôi."
Trấn Ngục đao nói.
"Xin lỗi."
Điểm Kim Triệu cũng vội vàng xin lỗi.
Nói đùa, đây chính là thanh đao che chở thế giới loài người! Dù đắc tội ai cũng
không thể đắc tội nó được! Liễu Bình và Triệu Hồng Tài nhìn nhau, đều hiểu
ánh mắt đối phương.
Liễu Bình đặt Trấn Ngục đao lên bàn, nghiêm túc nói: "Chế tạo vỏ đao, cũng là
một pháp trong Lục nghệ của văn minh Tu Hành, tên là Luyện khí, đúng lúc ta
cũng hiểu đôi chút."
Triệu Hồng Tài nói: "Bất cứ vật liệu nào mà người cần, toàn bộ Nhân tộc tại thế
giới chân thật chúng ta đều nguyện ý cung cấp."
Liễu Bình nói: "Xin cho ta một tấm bản vẽ, hoặc là danh sách vật liệu luyện khí,
chúng ta sẽ chế tạo ra vỏ đao phù hợp với ngươi."
"Đúng vậy, chúng ta sẽ dốc toàn bộ lực lượng, tranh thủ chế tạo vỏ đao trong
thời gian sớm nhất."
Triệu Hồng Tài nói.
"Bản vẽ? Không, ta không có thứ cấp thấp đó."
Trấn Ngục đao nói.
Không có? Người chỉ đưa ra thuộc tính của vỏ đao, lại không có phương pháp
chế tạo vỏ đao?
"Không có phương pháp chế tạo cụ thể sao?"
Triệu Hồng Tài hỏi lại với vẻ khó tin.
"Đúng thế."
Trấn Ngục đao khẳng định.
"Vậy thì phải chế tạo như thế nào!"
Triệu Hồng Tài khó hiểu hỏi.
ễ ẫ
Liễu Bình ngẫm nghĩ, nói: "Hay là như vậy đi, chúng ta tìm cho ngươi một
chiếc vỏ đao cực kỳ tốt, người dùng nó trước, rồi chúng ta lại nghĩ cách, xem
xem có thể chế tạo vỏ đao của người hay không."
"Ngươi biết lễ phép không? Lại nghĩ tới phương án ngu ngốc như vậy, hơn nữa,
ta cũng không phải là ngươi!"
Trấn Ngục đao kiên quyết phủ định.
"Không phải ta? Ta thì thế nào?"
Liễu Bình ngạc nhiên.
"Cả đời ta chỉ dùng một chiếc vỏ đao! Ngươi cho rằng ta là kẻ giống người,
khắp nơi lưu tình, nở hoa khắp chốn hay sao?"
Trấn Ngục đao nói.
"Không phải..."
Liễu Bình vô tội buông tay, nói: "Không phải chúng ta đang bàn luận thôi sao,
hơn nữa ta cũng không lưu tình khắp nơi, ta rất chuyên tình đấy chứ."
Trấn Ngục đạo cười lạnh, nhỏ giọng nói: "Cũng không biết kẻ nào nắm giữ một
chồng thẻ bài toàn nữ, còn có thể diện nói?"
Liễu Bình nghẹn lại.
Trấn Ngục đao nói tiếp: "Đề tài vừa rồi không cần nói tiếp, ngươi chỉ cần nói
cho ta biết, có thể chế tạo một vỏ đao giúp ta hay không thôi."
"Ngươi cảm thấy ta có thể chế tạo giúp người hay sao?"
Liễu Bình hỏi.
"Ngươi không thể sao?"
Trấn Ngục đao hỏi lại.
"Hoàn toàn không có manh mối, cũng không có bản vẽ, như vậy độ khó chế tạo
rất khó."
Liễu Bình thở sâu, đang định nói thêm điều gì đó, lại thấy được từng hàng chữ
nhỏ từ trong hư không xông ra:
[Chú ý:]
[Trấn Ngục đạo đang dùng toàn lực áp chế lực lượng vận mệnh có thể nuốt mất
người, nếu như ngươi đắc tội nó, làm cho nó không tiếp tục áp chế vận mệnh,
người sẽ bị vận mệnh cắn trả mà chết.]
[Chú ý đặc biệt:]
[Gấu trúc không thể loại bỏ nhân quả vận mệnh trên Lưỡi đao bảo hộ chủ thế
giới.]
Liễu Bình đọc xong, lập tức vỗ bàn, đứng dậy nói: "Mặc dù khó khăn như vậy,
thế nhưng ta vẫn quyết định dùng toàn lực chế tạo vỏ đao giúp ngươi, ngươi
không nên hoài nghi quyết tâm của ta!"

Trấn Ngục đao hài lòng nói: "Đây là ý tưởng chân thật của ngươi sao? Không
tệ."
Nó đứng dậy, chỉ vào Triệu Hồng Tài, nói: "Ngươi đi ra ngoài, tránh xa chút, ta
có một vài lời muốn nói riêng với Liễu Bình."
Triệu Hồng Tài ngoan ngoãn rời đi, còn thuận tay khép cửa giúp một người một
đao.
Xung quanh yên tĩnh.
Trấn Ngục đao bỗng bật cười.
"Làm sao vậy?"
Liễu Bình không hiểu, hỏi.
"Từ xưa tới nay đều là cường giả đại biểu cho quang minh và chính nghĩa đạt
được ta, không nghĩ tới qua nhiều năm như vậy, ta lại tới tay một tên lừa gạt
như ngươi."
Trấn Ngục đao nói.
Nó vẫn luôn đi theo bên cạnh Liễu Bình, đương nhiên cũng biết được phong
cách hành động của Liễu Bình.
"Đều là do tình thế bắt buộc mà thôi, thực ra ta cũng không thích lừa người."
Liễu Bình nói với vẻ bất đắc dĩ.
"Không sao, rất tốt, thậm chí người còn dạy cho ta một chuyện."
"Cái gì?"
"Vừa rồi ta đã lừa tên kia."
"Lừa gạt Triệu Hồng Tài?"
"Đúng, hiện tại ta chính là một thanh đao biết lừa gạt, ha ha ha ha!"
Trấn Ngục đao lại phát ra tiếng cười lớn, thậm chí còn lảo đảo bay lên, giống
như chuyện này là một chuyện rất buồn cười vậy.
"..."
Liễu Bình không biết nên nói gì cho phải.
Hắn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, nói: "Chờ đã, ngươi lừa ông ta? Chẳng lẽ
ngươi biết được cách chế tạo vỏ đao?"
Trấn Ngục đao bay quanh người Liễu Bình một vòng, mới nói: "Rất nhiều
người cầm đao đều coi ta như một đạo cụ để sử dụng, mà không phải là một
thanh đao, thế nhưng người thì khác, mặc dù ngươi là một tên lừa đảo, thế
nhưng cũng là một tên đao khách chân chính."
"Đáng tiếc tạm thời ta còn không có bất cứ manh mối nào về vụ chế tạo vỏ
đao."
Liễu Bình thở dài.
ầ ầ ế ắ ắ ể
"Không cần khó chịu, thực ra chỉ cần người nguyện ý chế tạo, chắc chắn có thể
chế tạo ra."
Trấn Ngục đao nói.
"Tại sao?"
Liễu Bình hỏi.
"Điều này liên quan tới bí mật mà người cầm đao được ta tán thành mới có thể
biết."
Trấn Ngục đao nói với vẻ thần bí: "Thực ra ta đã phát động 'Kiến Diệt rất nhiều
lần, cũng đã duy trì chúng nó mấy ngàn năm."
Liễu Bình ngẩn ra.
Bỗng nhiên.
Một luồng khí lạnh thuận theo xương sống lưng mà lan tràn, còn làm cho trong
lòng hắn sinh ra một cảm giác rợn cả tóc gáy.
Trấn Ngục đao.
Nó đã kích hoạt "Kiến Diệt"
nhiều lần, cũng duy trì trạng thái đó mấy ngàn năm.
Ý nghĩa của hai từ "Kiến Diệt", chính là "tiến vào thế giới song song đã bị chia
tách, đứng ngoài quan sát thế giới này hủy diệt."
Như vậy... Vô số nấm mồ bị chôn giấu dưới lòng đất... Thời đại quá khứ này...
Thực ra chỉ là một thế giới song song đã định trước đi về hướng hủy diệt thôi
sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK