Đối với mấy người bọn họ thì điều này cũng coi như một loại cổ vũ tinh thần.
Nếu như chủ nhân không thất bại trong các trận giết chóc, như vậy mình cũng
vẫn có thể sống sót tiếp được, không cần lo lắng sẽ trở thành chất dinh dưỡng
cho Địa cung.
Hiện tại, nên nghe xem ý nghĩ của đại nhân về trận chiến đấu này như thế nào.
Trên quầy bar, từng hàng chữ liên tục hiện lên: "Quy tắc: Ghép đôi cừu nhân."
"Trong Địa cung, chỉ cần người thấy kẻ nào ngứa mắt, sẽ xuất hiện trước mặt kẻ
đó trong nháy mắt."
"Các ngươi có thể chiến đấu tùy ý."
"Bến thắng thu hoạch được tư cách thăng cấp, kẻ bại sẽ trở thành dinh dưỡng
cho Địa Cung.
"Năm phút sau, bắt đầu!"
Liễu Bình vỗ tay đánh bộp.
Bốn tiếng vang nhẹ xuất hiện, đám người Vương Trọng Công đều nhảy ra khỏi
thẻ bài, hạ xuống sau lưng Liễu Bình.
"Đại nhân, ngài có kẻ địch nào ở trong Địa cung này không?"
Vương Trọng Công ân cần hỏi han.
"Không... à chờ chút, hình như có một tên."
Liễu Bình nói.
"Vậy thì chúng ta phải chuẩn bị trước."
Lão Lôi nói.
"Giao cho các ngươi đó, ta vẫn muốn uống rượu tiếp, thuận tiện suy nghĩ rõ
ràng một số chuyện."
Liễu Bình nói.
Bốn người nhìn nhau.
"Không nên giết người, trừ khi được ta cho phép."
Liễu Bình bổ sung một câu.
"Nếu đại nhân tin tưởng chúng ta tới như vậy..."
Vương Trọng Công quan sát cảnh tượng bốn phía, nói: "Để ta tới bố trí thiết bị
chiến đấu đi."
Hắn ta lấy ra từng hộp kim loại từ trong túi.
Những chiếc hộp này rơi xuống mặt đất, liên tục biến hình, làm cho bàn ghế ban
đầu ở trong quán bar đều bị thay thế.
ầ ằ ỗ ễ ế ấ
Ngay cả quầy bar bằng gỗ trước mặt Liễu Bình cũng đã bị thay thế mất.
Liễu Bình liếc nhìn qua, lại thấy trên hư không có một hàng chữ nhỏ:
[Quầy bar (lô cốt chiến tranh cỡ nhỏ).]
[Có một ngàn năm trăm thiết bị loại công thành và phòng ngự, do hệ thống trí
tuệ nhân tạo AI lựa chọn áp dụng sách lược, trung bình mỗi giây có thể kích
hoạt ba trăm chín mươi loại công kích hoặc phòng ngự.]
Lão Lôi vỗ ngực nói: "Các vị, ta sẽ phụ trách việc chủ công."
Thạch Kiên nói: "Như vậy thì ta sẽ phụ trách việc phòng thủ."
Hưởng Nha nói: "Ta sẽ núp trong bóng đêm, tìm cơ hội đánh lén."
"Thế nhưng nếu như quá nhiều người tấn công thì sao?"
Vương Trọng Công hỏi.
Ba người cùng nở nụ cười.
Bọn họ tiện tay lấy một đống thẻ bài ra, phe phẩy trước mặt Vương Trọng Công
như đang khoe khoang vậy.
"Lão Vương, tại phương diện chế tạo thì ngươi cũng không tệ lắm, thế nhưng
người không hiểu được cảm giác được người khác phục vụ."
Thạch Kiên nói.
"Mỗi người chúng ta đều có lượng lớn thủ hạ, cộng lại cũng đủ để phát động
một trận chiến tranh."
Hưởng Nha cũng lớn tiếng nói.
"Khi không có chiến đấu, cũng sẽ có tri kỷ để nói chuyện phiếm."
Lão Lôi giơ một tấm thẻ bài có vẽ một mỹ nhân quyến rũ tới trước mặt Vương
Trọng Công, sau đó lại cất nó vào trong bộ bài.
Keng! Tiếng đồng hồ treo tường vang lên.
Thời gian đã tới! Bốn người cùng nhìn về phía Liễu Bình, lại thấy hắn đang
nâng chén rượu, nhấp một ngụm nhỏ, nét mặt thể hiện sự suy tư.
Đại nhân thật sự không quan tâm chiến đấu nơi này! Vương Trọng Công bắt
đầu điều khiển hệ thống công thủ của quầy bar này.
Lão Lôi nín thở, rút binh khí ra, đứng bên cạnh Liễu Bình, sẵn sàng chiến đấu
bất cứ khi nào.
Thạch Kiến hóa thành một tảng đá lớn chừng bàn tay, rơi xuống quầy bar.
Hưởng Nha lùi về sau một bước, ẩn vào trong hư không.
Mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng! Ngay sau đó... Một giọng nữ ẩn chứa sự oán
hận truyền tới: "Ác Mộng Hành Giả đáng chết, thực lực hiện tại của ta đã vượt
xa khi trước, ngươi chuẩn bị chịu chết đi!".
Một con Cổ hoặc ma nữ xuất hiện từ trong hư không.
ổ ẫ ễ
Chính là con Cổ hoặc ma nữ đã dẫn đường cho Liễu Bình khi trước! Khi ngày
hôm trước kết thúc, nàng ta đã chạy trốn trước mặt Liễu Bình... Khi đó Liễu
Bình có chuyện trong lòng, cũng lười đuổi bắt nàng ta, hiện tại có vẻ như nàng
ta đã thu được lực lượng Ác mộng nào đó, đúng là đã tới để báo thù! Trên tay
Cổ hoặc ma nữ cầm một đôi dao găm tản ra ánh sao rực rỡ, nhẹ nhàng rơi trên
sàn quán rượu.
Nàng ta giơ dao găm lên... Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ trong quán rượu từ
cái bàn, cái ghế, sàn nhà, chén rượu, đèn treo, trần nhà, đồng hồ, quầy bar,...
cùng lúc phóng ra mấy trăm luồng công kích.
Lão Lôi rộng lớn, khi ma nữ bị những công kích kia đánh trúng, cũng đâm nàng
ta bay ra khỏi quán rượu.
Ma nữ bay ra vài trăm mét, sau lưng lại xuất hiện một con thú hoang... Hưởng
Nha nằm tại sau lưng nàng ta, rồi cắn thẳng vào phần xương cổ của nàng.
Âm! Ma nữ ngã mạnh xuống mặt đất, lăn đi mấy chục mét, vẫn nằm im trên
mặt đất mà run rẩy liên tục, không thể làm ra bất cứ hành động nào cả.
Vương Trọng Công nói: "Công kích của ta đều sử dụng đòn có tác dụng tê liệt,
Hưởng Nha không cần vẽ vời thêm chuyện làm gì."
Hưởng Nha hừ lạnh, hậm hực nói: "Thật sự không thú vị."
Nó tóm lấy ma nữ, kéo về trong quán rượu.
Ma nữ vẫn run rẩy một lúc lâu, mới dần dần tỉnh táo lại.
Lúc này, nàng đã bị trói gô lại, bị ném trong góc của quán rượu.
Ma nữ nhìn về phía Ác mộng Hành giả đang ngồi trên quầy bar.
Vẫn thấy hắn không quay đầu lại, thậm chí còn không thèm liếc nhìn về phía
nàng chút nào cả.
Lại nhìn về mấy người quanh hắn... Mấy vị chức nghiệp giả Ác mộng rất mạnh
đang cúi đầu khom lưng, ngay cả thở mạnh cũng không dám nữa.
Ma nữ run lên một lúc, bỗng nhiên rơi lệ nói: "Mẹ nó... rõ ràng ta có thể sống
tốt, tại sao lại phải tự mình chuốc lấy cực khổ chứ..."
Nói tới, Liễu Bình cũng thực sự không chú ý tới nàng ta.
Nếu như bốn người Vương Trọng Công cộng lại cũng không thể giải quyết một
ma nữ nho nhỏ, đó mới là có vấn đề.
Liễu Bình vừa nhớ lại những điều mình đã gặp ở trong thế giới bên trong, vừa
khổ tư suy nghĩ phải làm cách nào mới có thể cứu vớt Linh thể kia.
"Danh Sách, ta nhớ rằng ngươi có vô số công năng, có thể tìm ra cách nào, làm
cho ta dẫn cô bé kia rời đi hay không?"
Hắn hỏi.
Từng hàng chữ nhỏ hiện lên:
[Chỉ cần ngươi chạm vào cô bé này, ngay lập tức sẽ dẫn tới sự chú ý của người
kích hoạt tấm thẻ bài Địa cung Ác Mộng này.]
Ý ầ
"Ý ngươi là... người cầm dù?"
Liễu Bình hỏi.
[Đúng vậy, hắn ta chắc chắn vẫn còn rất nhiều thẻ bài Ác mộng, nếu như người
hành động thiếu suy nghĩ, hắn ta sẽ cảm ứng được... thật ra hắn ta vẫn đang cho
rằng người đã chết, bởi vì hầu như không ai có thể chạy khỏi Địa cung Ác
Mộng được.]
Chạy khỏi... Vương Trọng Công đã phát hiện ra một nơi có thể chạy trốn, vì vậy
mà đã bị Danh sách Ác Mộng giết chết một lần.
Đã có nơi có thể chạy trốn.
Danh Sách Chương: