Mục lục
Hậu Duệ Kiếm Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3268: Tuần thị nhân gian!

Nhìn Nam Tiêu lao về phía mình, Chử Lăng cười lạnh một tiếng. Đừng nói Nam Tiêu lúc này, cho dù Nam Tiêu ở thời kỳ đỉnh cao, đối với ông ta mà nói, cũng nhiều nhất chỉ là một con kiến lớn hơn mà thôi. Vì vậy, hành vi của Nam Tiêu lúc này trong mắt ông ta chắc chắn là nực cười.

Chử Lăng vung tay áo lên, một luồng khí tức mạnh mẽ lao thẳng về phía Nam Tiêu.

Cảm nhận được khí tức đáng sợ đó, Nam Tiêu biết rõ mình nhất định sẽ chết, nhưng... trong mắt y không có chút sợ hãi.

Lúc này, đừng nói đến Chử Lăng trước mặt, cho dù là Thần Minh, Nam Tiêu cũng sẽ không lùi một bước.

Phía dưới, vô số học sinh và người nghèo nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt đều tràn đầy phẫn nộ cùng tuyệt vọng.

Mà ngay khi luồng khí tức đó sắp nghiền nát Nam Tiêu, đột nhiên, trong cơ thể y xuất hiện một luồng ánh sáng vàng, ánh sáng vàng rực từ trong ra ngoài, đạo khí tức đó vừa tiếp xúc với ánh sáng vàng như lửa này liền biến mất không chút tung tích…

Mà đúng vào lúc này, tu vi đã mất của Nam Tiêu lúc trước lại nhanh chóng được khôi phục. Không chỉ vậy, khí tức của chính y cũng điên cuồng dâng trào, chỉ trong chớp mắt, y đã vượt qua thần cảnh cao hơn, đạt tới Chủ Thần Cảnh. Mà khí tức đó vẫn đang điên cuồng tăng lên, chỉ trong một thời gian ngắn, hắn đã từ Chủ Thần Cảnh đạt đến Thần Minh Cảnh...

Thần Minh Cảnh!

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, gương mặt đám người Chử Lăng đều tràn đầy kinh hãi nhìn Nam Tiêu, người dẫn đầu Chử Lăng giọng run rẩy nói: "Làm... làm sao có thể..."

Xung quanh người Nam Tiêu, ánh sáng vàng rực rỡ chói mắt.

Y không chỉ là Thần Minh Cảnh, mà còn là Mệnh Thần, mình chính là thần của bản thân mình.

"Không thể nào!"

Lúc này, Chử Lăng đột nhiên gầm lên và đẩy mạnh tay phải về phía Nam Tiêu.

Chủ Thần lãnh vực!

Chủ Thần lãnh vực đó bao phủ Nam Tiêu, sắp sửa nghiền nát y. Tuy nhiên, Chủ Thần lãnh vực làm sao có thể trấn áp được Thần Minh Cảnh?

Nam Tiêu đứng đó không động đậy, Chủ Thần lãnh vực vừa bao phủ Nam Tiêu đã tan vỡ.

"Đây......."

Sắc mặt của Chử Lăng và những người khác trở nên tái nhợt, cơ thể họ bắt đầu run rẩy vì họ đã nhận ra điều gì đó.

Ai mới có khả năng khiến Nam Tiêu, người đã mất hết tu vi, đột nhiên khôi phục tu vi và đạt đến Thần Minh Cảnh trong truyền thuyết?

Rất rõ ràng, câu trả lời là rất rõ ràng.

Thần Minh!

Đám người Chử Lăng lúc này thực sự sợ hãi, bọn họ sợ hãi nhìn trời đất, tuy nhiên, chẳng thấy cái gì cả, nhưng họ ý thức được rằng Thần Minh chắc chắn đang ở trong bóng tối!

Nam Tiêu đứng đó, nhìn ánh sáng vàng tỏa ra từ cơ thể mình, im lặng không nói gì, thời khắc này, y cũng ý thức được điều gì đó, bởi vì y nghĩ đến lời ai đó đã nói với mình: "Người đang sống, nên có niềm tin của riêng mình, Nam Tiêu, nếu ngươi là người bình thường thì không cần phải ôm lấy chúng sinh vào lòng, vì đó không phải là trách nhiệm của ngươi, nhưng vấn đề là ngươi không phải, nếu đã nhờ phúc chúng sinh, thì phải bỏ sức vì chúng sinh... .... Thần chủng thực sự không thể bị loại bỏ bởi cái gọi là tịnh hỏa. Nếu Nam Tiêu ngươi chiến đấu vì chúng sinh, tịnh hỏa sẽ khiến thần chủng của ngươi càng đốt càng sáng..."

"Nếu ngươi không biết đến nỗi đau khổ của chúng sinh, vậy thì bây giờ chính là cơ hội tốt nhất của ngươi… Ngươi mới chỉ chịu khổ vài ngày, đã không thể chịu đựng được nữa và muốn chết. Ngươi cũng không nghĩ xem, có người, bọn họ là khổ cả một đời…”

Nhớ lại những gì Tang Mi đã nói với mình, thời khắc này, y đã hoàn toàn hiểu ra rồi.

Hóa ra Thần Minh vẫn luôn ở đó...

Nam Tiêu hít sâu một hơi, nhìn về phía đám người Chử Lăng đã bị dọa cho mặt mũi trắng bệch ở cách đó không xa, y chậm rãi giơ tay phải lên...

Nhìn thấy cảnh tượng này, đám người Chử Lăng đều chán nản, căn bản không có ý định phản kháng.

Thần Minh Cảnh!

Đó là Thần Minh Cảnh trong truyền thuyết. Làm sao họ có thể chống lại được?

Xong rồi!

Tất cả đều xong rồi.

Tuy nhiên, Nam Tiêu không giết họ, một quả cầu lửa đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay y, ngọn lửa bị chia thành sáu phần và biến mất trong lông mày của Chử Lăng và những người khác.

Tịnh hỏa!

Uỳnh......

Sáu người trợn mắt, khuôn mặt trở nên méo mó.

Dưới sự quan sát của mọi người, sáu người trực tiếp từ trên trời rơi xuống, nặng nề rơi xuống mặt đất. Cơ thể họ co giật, vẻ mặt đau đớn, mà thần chủng trong cơ thể họ lúc này bắt đầu mờ đi từng chút một, khi thần chủng bị tịnh hỏa thiêu đốt cho dần dần mờ đi, tu vi của chính họ cũng biến mất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường ...

Một lát sau, tu vi của sáu người Chử Lăng đã hoàn toàn biến mất, họ hoàn toàn trở thành người thường.

Nam Tiêu nhìn xuống đám người Chử Lăng: "Thần Minh đã từng ban cho các ngươi thứ gì, bây giờ ta sẽ thay mặt Thần Minh lấy lại."

Đám người Chử Lăng lúc này thực sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Mất đi tu vi... Điều này có nghĩa là bọn họ sau này chính là những con kiến và những kẻ khốn cùng trong mắt họ trước đây...

Nghĩ đến đây, tinh thần của họ đột nhiên sụp đổ.

Nam Tiêu không để ý đến họ, y quay người bỏ đi. Đối với đám người Chử Lăng mà nói, sống như vậy chính là hình phạt lớn nhất đối với họ.

Nhìn thấy đám người Chử Lăng bị trừng phạt, các học sinh và những người nghèo trên sân lập tức vây quanh Nam Tiêu và không ngừng cổ vũ.

Toàn thể Học viện Thần tràn ngập niềm vui.

Một lúc lâu sau, dưới sự chỉ dẫn của Nam Tiêu, mọi người bắt đầu giải tán, học sinh quay trở lại phòng học tiếp tục lên lớp.

Nam Tiêu nhìn sang bên phải, ở bên cạnh cây cột bên phải, có một người đàn ông mặc áo bào thần bí, dựa vào cây cột nhìn y.

Nhìn thấy người đàn ông này, Nam Tiêu cười nói: "Diệp huynh."

Diệp Quân cười nói: "Nam huynh."

Nam Tiêu đi tới trước mặt hắn hỏi: "Uống một chén chứ?"

Diệp Quân gật đầu: "Đúng ý của ta."

Hai người rời khỏi học viện, đi ra đường bên ngoài. Khu ổ chuột ngày nay đã trải qua rất nhiều thay đổi, bởi vì ở đây có giá trị thương mại, không ít tông môn thế gia đã định cư ở đây, bắt đầu cải tạo nơi đây, còn một số người nghèo ở đây cũng bắt đầu làm nghề buôn bán nhỏ, cuộc sống ngày càng tốt hơn.

Mọi người dọc đường đều chào hỏi Nam Tiêu, có thể nhìn ra là bọn họ kính trọng Nam Tiêu từ tận đáy lòng.

Nam Tiêu dẫn Diệp Quân đến một quán rượu nhỏ, chủ quán nhìn thấy Nam Tiêu, lập tức đi ra chào đón, hưng phấn nói: "Thầy Nam Tiêu, hôm nay ngài muốn uống gì?"

Nam Tiêu cười nói: "Mang cho chúng ta hai bình “Thanh Diệp”, xào cho chúng ta mấy món ăn kèm."

"Được!"

Chủ quán vội vàng nói: "Ngài chờ một chút."

Nói xong, anh ta quay người chạy về phía bếp, vừa xắn tay áo vừa chạy, rõ ràng là muốn đích thân xuống bếp.

Diệp Quân và Nam Tiêu tìm một chỗ ngồi bên cửa sổ và ngồi xuống. Nam Tiêu nhìn Diệp Quân, "Diệp huynh, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Diệp Quân kể ngắn gọn về những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian này.

Khi nghe tin Tang Mi đã hy sinh mạng sống của mình để trấn áp Đại Đạo Bút chủ nhân, sắc mặt Nam Tiêu đột nhiên tái nhợt, "Thần Minh, cô ấy..."

Diệp Quân không nói gì.

Nam Tiêu khẽ lắc đầu: "Chưa từng nghĩ trong khoảng thời gian này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy... Kế tiếp huynh có kế hoạch gì?"

Diệp Quân nói: "Xây dựng lại trật tự Thần Minh."

Nam Tiêu nhìn Diệp Quân, "Diệp huynh, theo như ta biết, huynh có một trật tự Quan Huyên. Huynh không dung hợp trật tự Thần Minh vào trật tự Quan Huyên sao?"

Diệp Quân lắc đầu, "Không."

Nam Tiêu có chút nghi hoặc.

Diệp Quân không giải thích nhiều, hắn nói: "Ta muốn xây dựng lại trật tự văn minh Thần Minh, Nam huynh, huynh tới làm thần tướng đi!"

Thần tướng!

Một chức quan do hắn mới sáng lập ra, phụ trách nội chính văn minh Thần Minh.

Nam Tiêu lắc đầu.

Diệp Quân hỏi: "Sao thế?"

Nam Tiêu quay đầu nhìn ra ngoài đường, nhẹ giọng nói: "Người dân ở đây cần ta."

Diệp Quân nói: "Trở thành Thần tướng, huynh có thể làm nhiều việc hơn cho bọn họ.”

Nam Tiêu nói: "Ta biết, nhưng ta vẫn muốn ở lại đây…"

Diệp Quân im lặng.

Nam Tiêu mỉm cười nói: "Ta ở đây cũng có thể làm việc cho văn minh Thần Minh, không phải sao?”

Thấy y đã hạ quyết tâm, Diệp Quân cũng không cưỡng cầu, gật đầu nói: "Vậy thì làm một chức vụ nhàn rỗi đi, đó là làm đặc sứ Thần Minh, thay Thần Minh đi tuần thị nhân gian, chức quan cao hơn, có thể tiền trảm hậu tấu.”

Nam Tiêu cười nói: "Được được, ta thích cái này, ha ha!"

Diệp Quân cũng cười.

Lúc này, ông chủ đích thân bưng bát đĩa trên tay chạy tới, cẩn thận đặt bát đĩa lên khay trên bàn, sau đó lần lượt đặt hai bình rượu lên khay trước mặt Diệp Quân và Nam Tiêu, mỉm cười: "Thầy Nam Tiêu, vị công tử đây, hai vị dùng ttự nhiên, nếu cần thì cứ dặn dò.”

Nam Tiêu cười nói: "Đa tạ."

Ông chủ vội vàng nói: "Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, thầy Nam Tiêu đến tiệm của chúng ta là vinh dự của chúng ta… Ta không làm phiền hai vị nữa, hai vị dùng thoải mái…”

Nói xong, anh ta rút lui.

Hai người bắt đầu uống rượu và trò chuyện rất nhiều, hai người nói rất rất nhiều, về tương lai của khu ổ chuột, cũng nói đến tương lai của toàn bộ nền văn minh Thần Minh, cuối cùng, là tương lai của toàn bộ vũ trụ...

Cả hai đều không dùng thần lực để kiềm chế rượu nên chỉ trong chốc lát mặt họ đỏ bừng, nói chuyện cũng không ngần ngại nữa, cái gì cũng nói...

Không biết bao lâu sau, Diệp Quân đột nhiên thở dài: "Lần trước khi uống rượu nói chuyện như vậy, vẫn là ở vũ trụ Quan Huyên... cùng một người huynh đệ của ta… Ồ đúng đúng, hắn tên là."Phương Ngự, Nam huynh, về sau nếu có cơ hội, chúng ta có thể cùng nhau uống rượu nói chuyện..."

Gương mặt Nam Tiêu cũng đỏ bừng, cười nói: "Được, đến lúc đó, cùng nhau uống rượu, cùng nhau rửa chân…"

Lời vừa dứt, cả hai đều im lặng.

Tiêu rồi!

Hai người lén lút nhìn xung quanh, cũng may mắn thay, lúc này trong quán rượu không có ai, nên cả hai đều thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau rồi cười lớn.

Uống được ba hiệp, Diệp Quân đứng dậy chuẩn bị rời đi. Nam Tiêu đột nhiên nói: "Diệp huynh."

Diệp Quân quay lại nhìn Nam Tiêu, Nam Tiêu đang nhìn hắn, "So với những gì huynh đã làm với khu ổ chuột, những gì ta làm thực ra không đáng kể, nhưng bây giờ, ta lại đạt tới Thần Minh Cảnh... ...Ta rất xấu hổ ......"

Diệp Quân đi tới trước mặt y, đánh y một quyền, "Nói nhảm cái gì đấy? Ta đi đây.”

Nói xong hắn quay người rời đi.

Ở phía sau, Nam Tiêu nhìn bóng dáng Diệp Quân rời đi, trong lòng thầm nói: "Diệp huynh, Nam Tiêu ta bằng lòng nghe theo trật tự của huynh."

Các người dân của khu ổ chuột coi Nam Tiêu là Thần Minh, mà Nam Tiêu lại coi Diệp Quân là Thần Minh, không liên quan đến điều gì khác, chỉ vì bọn họ đều có lý tưởng và mục tiêu giống nhau.

Ở phía xa, sức mạnh tín ngưỡng không màu xuất hiện xung quanh người Diệp Quân, mà “Trật tự Pháp” được hình thành bởi sự hợp nhất giữa Quan Huyên Pháp và Thần Minh Pháp trong cơ thể hắn cũng đang lặng lẽ thay đổi.

Đây là sức mạnh tín ngưỡng thuần khiết nhất trên thế gian!

Diệp Quân dừng lại, suy nghĩ một lát rồi sải bước đi về phía xa.

Khi hắn rời khỏi quán rượu, trời đã chạng vạng, hắn đi qua vài con phố và cuối cùng đến một bãi rau phía sau một ngôi nhà bằng đá, có một cô bé đang ngồi xổm ở đó, hai tay chống cằm, đang nhìn về phía trước, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

Cô bé đó chính là Tiểu Nhiễm.

Diệp Quân đi tới, Tiểu Nhiễm cảm nhận được, cô quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Quân, vội vàng đứng dậy đi tới trước mặt Diệp Quân, cô nắm lấy tay Diệp Quân, run rẩy nói: "Ca ca… Tang Mi tỷ tỷ đâu? "Tang Mi tỷ tỷ đâu?"
Chương 3269: Lời nói ra, pháp theo sau!

Diệp Quân không nói gì.

Tiểu Nhiễm rõ ràng đã nhận ra điều gì đó, nước mắt lưng tròng.

Diệp Quân nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, nhẹ giọng nói: "Cô ấy sẽ luôn ở bên chúng ta."

Tiểu Nhiễm

小冉

Tiểu Nhiễm

lập tức nhào vào lòng Diệp Quân, ôm chặt lấy hắn, nước mắt trào ra.

Diệp Quân kéo Tiểu Nhiễm đến trước ruộng rau, nhỏ giọng nói: "Đây là rau cô ấy trồng à?"

Tiểu Nhiễm gật đầu, hốc mắt đỏ hoe, "Lúc rời đi tỷ ấy có nói một câu…"

Diệp Quân nhìn Tiểu Nhiễm nói: "Câu gì?"

Tiểu Nhiễm nhỏ giọng nói: "Tỷ ấy nói: Đáng tiếc là không nhìn thấy chúng lớn lên."

Nghe được câu nói này, tay Diệp Quân khẽ run lên.

Nước mắt Tiểu Nhiễm không ngừng tuôn rơi, lúc trước, khi Tang Mi nói ra câu này, thực ra cô đã cảm thấy bất an.

Diệp Quân nhìn ruộng rau, ánh mắt dần dần mơ hồ...

Một lúc lâu sau, Diệp Quân mới thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng sờ vào mặt ngọc bội trên ngực, sau đó kéo Tiểu Nhiễm đi ra ngoài.

Tiểu Nhiễm ngẩng đầu nhìn Diệp Quân, "Ca ca... chúng ta đi đâu vậy?"

Diệp Quân cười nói: "Đi làm những việc cô ấy còn chưa làm xong."

Tiểu Nhiễm chớp mắt, như thể hiểu, lại dường như không hiểu.

Diệp Quân đưa Tiểu Nhiễm đến một bầu trời đầy sao cách đó không xa, một người đàn ông xuất hiện trước mặt họ.

Người tới không ai khác chính là Đông Hoang Chủ, bên cạnh Đông Hoang Chủ còn có Quân U.

Đông Hoang Chủ nhìn Diệp Quân, cười nói: "Nói chuyện chứ?"

Diệp Quân gật đầu: "Được."

Đông Hoang Chủ nhìn Diệp Quân, đi thẳng vào vấn đề: "Trật tự là gì?"

Diệp Quân nói: "Ông có muốn cùng ta luận đạo không?"

Đông Hoang Chủ gật đầu: "Vốn là ta muốn nói chuyện với Tang Mi cô nương đó… Đương nhiên, trò chuyện với ngươi cũng không có gì khác biệt với trò chuyện với cô ấy."

Diệp Quân lắc đầu, "Thật ra cũng không có gì đáng nói. Chúng ta là những người khác nhau, đi những con đường khác nhau. Dù nói thế nào thì cuối cùng cũng phải dùng thực lực của mình để quyết định thắng bại."

Đông Hoang Chủ cười nói: "Diệp công tử, ngươi có biết tại sao mỗi lần chiến đấu với Đại Đạo Bút chủ nhân đều gặp bất lợi không?"

Diệp Quân cau mày.

Đông Hoang Chủ nhìn hắn, "Bởi vì hắn biết đối thủ của mình là người như thế nào, nhưng ngươi lại không biết đối thủ của mình rốt cục là ai… Ngươi cho rằng đối thủ của mình thực sự là Đại Đạo Bút chủ nhân sao? Không, đối thủ thực sự của ngươi chưa bao giờ là hắn.”

Diệp Quân nói: "Ý chí tối thượng."

Đông Hoang Chủ cười nói: "Là có người nói với ngươi phải không? Vậy ngươi có biết ý chí tối thượng là gì không?"

Diệp Quân nhìn Đông Hoang Chủ, không nói một lời.

Đông Hoang Chủ lắc đầu, "Có thể thấy được, ngươi không biết, hiểu biết của ngươi đối với thế giới này vẫn còn rất nông cạn... Đương nhiên, ta không có ý khinh thường gì."

Diệp Quân nói: "Ông muốn nói cái gì?"

Đông Hoang Chủ nói: "Có phải ngươi cảm thấy, thế gian này chỉ có có trật tự và không có trật tự không? Không, thế gian này còn có một trật tự thứ ba. Loại trật tự này tồn tại mãi mãi, nó bao gồm có trật tự và không có trật tự… .."

Diệp Quân hơi nheo mắt lại, "Ý của ông là trật tự Thiên Đạo..."

Đông Hoang Chủ cười nói: "Đúng vậy, chính là trật tự Thiên Đạo do ý chí tối thượng thiết lập. Cho dù có trật tự hay không có trật tự, đều thuộc vào “trật tự Thiên Đạo”. Vậy ngươi có biết trật tự Thiên Đạo vận hành như thế nào không?"

Không đợi Diệp Quân lên tiếng, Đông Hoang Chủ tiếp tục nói: "Mọi sinh Linh trên thế gian từ khi sinh ra đã là một phần của trật tự này, một đời một kiếp đều không thể thoát khỏi trật tự này. Không chỉ vậy, tất cả sinh linh đều không thể cảm nhận được sự tồn tại của trật tự này. Dù sao thì cái lồng và xiềng xích đáng sợ này vẫn tồn tại mãi mãi, nhưng vô số người sẽ không bao giờ cảm nhận được sự tồn tại của nó…"

Diệp Quân nhìn chằm chằm vào Đông Hoang Chủ, không nói gì.

Đông Hoang Chủ cười nói: "Giống như con bò bị con người nuôi nhốt, suốt đời nó bị cái mũi dẫn dắt, từ khi sinh ra đã như vậy rồi… Cho nên, nó không biết 'con bò' bên ngoài là cái gì, cũng không biết ngoài việc cày đất ngày đêm liệu nó có khả năng nào khác hay không... Nó không biết là có " tự do", tại sao? Bởi vì từ khi nó được sinh ra, cha mẹ của nó đã sống như thế này, nên nó tự nhiên tin rằng nó cũng phải sống như thế này... Còn về tự do? Không, trong thế giới của nó sẽ không xuất hiện hai chữ này….”

Nói đến đây, ông ta không tiếp tục nói nữa.

Diệp Quân trầm mặc không nói gì.

Đông Hoang Chủ cười nói: "Xem ra ngươi đã hiểu rồi."

Diệp Quân nhìn Đông Hoang Chủ nói: "Nếu ông đã biết chân tướng, vì sao lại bằng lòng đầu hàng, làm 'con bò' kia?"

Đông Hoang Chủ cười nói: "Diệp Quân, ta cho ngươi một lời khuyên. Đừng bao giờ đánh giá thấp hắn, bởi vì ngươi không biết hắn đáng sợ đến thế nào. Ta không chỉ nói thực lực, còn có trí thông minh. Hãy thử nghĩ xem, một người có thể khiến Đại Đạo Bút chủ nhân từng bằng lòng làm việc, sẽ đơn giản sao?

Diệp Quân lắc đầu, "Ta không coi thường ai, cũng không có tư cách."

Nói đến đây, hắn nhìn về phía Đông Hoang Chủ, "Ta biết, một chủ của trật tự đáng sợ như vậy không thể đơn độc, xung quanh ông ta nhất định có một nhóm thống trị cấp thấp hơn, đây cũng là chỗ dựa và nền tảng cho sự thống trị vũ trụ của hắn. Ví dụ, có năm sáu người là người hưởng lợi chính, năm sáu người này hỗ trợ năm sáu trăm người 'hưởng lợi' từ họ theo cách tương tự, năm sáu trăm người này lại hỗ trợ năm sáu nghìn người, bọn họ thăng cấp theo cấp bậc, và cho phép họ có quyền quản lý những nền văn minh vũ trụ khác nhau..."

Vừa nói hắn vừa dừng lại, rồi lại nói: "Nói cách khác, Đông Hoang Chủ và Đại Đạo Bút chủ nhân của ngươi có thể là những người được hưởng lợi chính xung quanh hắn, còn thứ mà Diệp Quân ta muốn chống lại căn bản không phải là một mình ông ta, mà là một tập đoàn lợi ích hùng mạnh mà trước đây ta không thể tưởng tượng được.

"Ha ha!"

Đông Hoang Chủ đột nhiên cười lớn, tiếng cười càng lúc càng vang dội, chấn động cả bầu trời.

Ông ta nhìn hắn không nói gì.

Cười một lát, Đông Hoang Chủ quay đầu nhìn Quân U bên cạnh, "Có biết khoảng cách giữa ngươi và người khác rồi chứ?"

Quân U nhíu mày và giữ im lặng không nói gì.

Đông Hoang Chủ nhìn Diệp Quân, cười nói: "Diệp Quân, không thể không nói, đến lúc này rồi, ta thật sự tin lời nói Đại Đạo Bút chủ nhân: Tuyệt đối không được coi thường ngươi, ta chỉ bấm một chút thôi, ngươi lại có hiểu biết như vậy, thật sự khiến ta rất bất ngờ.”

Diệp Quân nói: "Ông đến nói với ta những chuyện này, là muốn lấy được thứ gì từ ta, nói ra đi."

Đông Hoang Chủ nhìn Diệp Quân, nụ cười dần dần biến mất, "Đối phó với người thông minh thật là thú vị, ta muốn mượn ngươi Tiểu Tháp ba ngày."

Diệp Quân nói: "Ta cho ông mượn mười ngày."

Đông Hoang Chủ hơi nheo mắt lại, nhưng không nói.

Diệp Quân nhìn ông ta chờ đợi câu trả lời.

Cả hai đều biết rằng, không có thứ gì là miễn phí, muốn có được thì ắt phải bỏ ra..

Đông Hoang Chủ im lặng một lát, sau đó nói: "Ngươi còn muốn biết cái gì? Nói rõ trước, ta chỉ là một con tốt trong ván cờ này, ta cũng không biết nhiều."

Diệp Quân hỏi lại: "Ông có thể nói cho ta biết cái gì?"

Đông Hoang Chủ nói: "Có hai việc."

Diệp Quân gật đầu: "Ta nghe."

Đông Hoang Chủ nhìn hắn, "Thứ nhất, ta không phải là một trong năm sáu người kia, Đại Đạo Bút chủ nhân chắc chắn phải. Về phần phía trên ông ta là ông ta hay là người khác, ta cũng không biết. Còn nữa, một trong số năm sáu người đó, đã từng tiếp xúc với ngươi."

Diệp Quân cau mày.

Đông Hoang Chủ nói: "Về phần là ai, ta cũng không biết."

Diệp Quân suy nghĩ một chút, nói: "Điều thứ hai thì sao?"

Vẻ mặt Đông Hoang Chủ trở nên ngưng trọng: "Ông ta quan sát hết tất cả."

Diệp Quân hơi nhíu mày: "Có ý gì?"

Đông Hoang Chủ lắc đầu, "Ta không biết. Đây là một câu mà trước đây Đại Đạo Bút chủ nhân vô ý nói ra, về phần rốt cục là ý gì, ta không rõ."

Diệp Quân trầm mặc chốc lát, sau đó hắn mở ra bàn tay, Tiểu Tháp chậm rãi bay lên trước mặt Đông Hoang Chủ. "Mười ngày nữa, ông thả nó đi, tự nó sẽ đến tìm ta."

Nói xong, hắn kéo Tiểu Nhiễm rồi quay người rời đi.

Đông Hoang Chủ nhìn Diệp Quân đang rời đi, nói: "Ngươi không sợ ta không trả à?”

Diệp Quân nói: "Tháp này không phải của ta, là của ông nội ta, nếu ngươi không trả lại cũng là việc của ông nội ta, có liên quan gì đến ta?"

Tiểu Tháp: "..."

Người đàn ông mặc áo xanh: "..."

Quân U ở một bên đột nhiên nói: "Ông nội của ngươi có lợi hại không?"

Diệp Quân quay đầu nhìn Quân U, "Quỳ xuống."

Một đạo thần pháp xuất hiện trong biển ý thức của Quân U.

Thụp!

Không đợi Quân U kịp phản ứng, cô ta đã trực tiếp quỳ xuống.

Cô ta ngây ra.

Nhưng rất nhanh, cô ta đã phản ứng lại và chống cự một cách điên cuồng. Tuy nhiên, dù có chống cự thế nào, cô ta cũng không thể chống lại “luật pháp” trong biển ý thức.

Một khi lời nói được nói ra, pháp sẽ theo sau!

Mỗi từ mỗi ngữ đều là luật pháp!

Lúc này, vẻ mặt của Đông Hoang Chủ lại trở nên nghiêm túc, ông ta đột nhiên ý thức được, trật tự pháp của người trước mặt cũng sắp phá vòng rồi. Kiếm ý vô địch cộng với trật tự pháp, sẽ phá vòng gấp đôi!

Diệp Quân liếc nhìn Quân U đang đứng ở một bên, "Ngươi là thứ nào chứ, cũng xứng chen lời?”

Nói xong, hắn kéo Tiểu Nhiễm đi về phía xa.

Quân U có khi nào từng bị sỉ nhục như vậy? Gương mặt cô ta trở nên vặn vẹo, nhìn chằm chằm Diệp Quân: "Sẽ có một ngày ta sẽ đánh bại ngươi!"

Diệp Quân không quay đầu lại, "Ta cho ngươi thời gian."

Vừa nói hắn dừng lại một chút, rồi lại nói: "Thời gian vô tận!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang