Mục lục
Thần Y Trở Lại
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đoàn người của Ngô Bình đi xuyên qua cánh cửa ánh sáng, đập vào mắt là một thảo nguyên rộng lớn, nơi xa hơn là một khu rừng rậm dày đặc. Có người trong nhóm lên tiếng: “Cửa đầu tiên sẽ có nhóm thú tấn công đánh chúng ta. Mọi người đừng để lạc và nhớ chăm sóc cho nhau, bởi một mình rất khó vượt qua đám thú này!”

Đúng lúc này, những đốm sáng màu vàng từ không trung rơi xuống, tất cả to bằng nắm tay, mỗi một tia sáng tiếng vào trong cơ thể của một người. Ngay lúc tia ánh sáng tiến vào cơ thể, thế giới trong mắt Ngô Bình lập tức xảy ra thay đổi, anh có thể thấy một cô gái áo bào màu trắng xuất hiện trước mắt. Nhưng người khác lại không nhìn thấy cô gái như anh.

“Ngươi là ai?”, Ngô Bình hỏi.

“Ta là người hướng dẫn trên đường Chúa Tể của ngươi, ngươi cứ gọi ta là A Bạch”.

“A Bạch, ta cần làm cái gì ở ải thứ nhất này?”

A Bạch: “Sống sót vượt qua khu vực này! Ngươi sẽ chịu sự tấn công của hung thú, ngươi đánh chết được hung thú có cấp khác nhau sẽ nhận được điểm khen thưởng khác nhau”.

Ngô Bình hỏi: “Điểm khen thưởng làm được cái gì?”

A Bạch: “Một trăm người có điểm cao nhất trong lần này, sẽ nhận được khen thưởng. Một trăm người có số điểm cao nhất trong lịch sử sẽ nhận được khen thượng rất lớn”.

Lúc Ngô Bình đang nói chuyện với A Bạch, đột nhiên có mấy vạn con hung thú từ nơi xa nhào đến. Đám hung thú này nửa thân dưới là họ mèo, nửa người trên là hình con người. Đồng tử của bọn chúng có chữ thập, trông rất quái dị. Bọn chúng có bốn cánh tay, mỗi cánh tay đều cầm vũ khí, có đao, thương, chùy, tiên đủ loại.

Hình như sau lưng đám quái vật này còn có rất nhiều dị tộc đang xua đuổi bọn chúng.

Tất cả thiên tài của Nhân tộc thấy thế, vẻ tức giận lập tức lộ ra trên khuôn mặt.

“Đám dị tộc đáng chết kia, dám hợp tác xua đuổi hung thú tập kích chúng ta!”. Có người tức giận chửi.

Nhân tộc ở đầu này không kịp tổ chức một trận phòng ngự quy mô khổng lồ như thế, Ngô Bình vội vàng vọt lên đằng trước, cao giọng nói: “Tất cả các tu sĩ Thánh Nhân Cảnh, đi theo ta mau!”

Có chừng tám trăm tu sĩ Thánh Nhân Cảnh ở trong một vạn người của Nhân tộc, họ thấy Ngô Bình ra lệnh cũng hơi do dự, nhưng lập lập tức bước ra. Tiếng tăm của Ngô Bình quá vang dội, anh chính là người Thánh Hoàng tin tưởng nhất, còn có thể nhẹ nhàng đánh bại Lăng Vân Đại Thần. Họ lập tức biết, khi nghe lệnh của loại người như thế này tuyệt đối không xấu hổ.

“Các vị hãy canh chừng bên ngoài, những người còn lại hãy vào chính giữa!”

Theo đó, tám trăm Thánh Nhân tạo thành một vòng tròn, Ngô Bình đứng ngoài cùng. Đợi khi đám hung thú nửa người nửa hổ kia đến trước mặt, anh lập tức sử dụng Thiên Ảnh Kiếm Pháp, vừa vung tay lên đã có bóng kiếm xuất hiện đầy trời nện xuống như sao băng. Mỗi một bóng kiếm đều dễ dàng chém đứt hung thú nửa người Bán Hổ kia!

“Phạch phạch phạch!”

Chỉ thoáng chốc, có mấy ngàn hung thú Bán Hổ đã bị giết sạch, đám còn lại cũng bị nhóm thiên tài Nhân tộc đánh gom lại một chỗ.

Ngô Bình vung Bạch Hổ Tiên Kiếm, hóa thành một kiếm quang có đường kính hơn mười mét, lăn qua lại giữa đám hung thú Bán Hổ. Nơi nào đường kiếm bay qua, hung thú nơi đó ngã rạp như cỏ, đầu bị đứt lìa, chân cũng đứt, nát thành từng khúc nhỏ. Tám trăm Thánh Nhân cùng dốc hết sức bảo vệ người sau lưng, không cho đàn hung thú có cơ hội làm tổn thương đến thiên tài của Nhân tộc.

Do Ngô Bình đánh quá hung, chưa đầy vài phút đám hung thú đã chết và bị thương lên đến hơn một vạn, đám còn lại thấy tình hình không ổn lập tức bỏ chạy về hướng ngược lại. Ngô Bình giết để đỏ cả mắt, anh quát lớn: “Mọi người đuổi giết chúng với ta!”

Vì thế hơn một vạn thiên tài Nhân tộc được sự dẫn dắt của Ngô Bình, lập tức đuổi theo đường hung thú bỏ chạy mà giết. Hung thú chưa từng gặp Nhân loại nào hung tàn như thế, hiện tại có thể nói họ còn hung dữ hơn cả hung thú, nên chúng chỉ còn biết cách liều mạng bỏ chạy. Mà đối diện đám hung thú lại chính là mấy vạn dị tộc đã xua đuổi chúng, đám dị tộc này được tạo thành từ cộng đồng Bát Tộc. Trên mặt của bọn chúng còn nở nụ cười đắc thắng, nhưng rất nhanh nụ cười đó đã đọng lại, sau đó là gương mặt trắng bệch đi.

Ngay lúc hung thú liều chết nhào lại hướng bọn chúng, gương mặt bọn chúng lập tức ngổn ngang cảm xúc ngạc nhiên và tức giận lẫn lộn. Nhưng giờ chúng có trốn cũng không còn kịp nữa, chỉ có thể chém giết với đám hung thú kia.

Đám dị tộc dễ bị hung thú bắt nạt hơn với Ngô Bình chỉ dùng một chiêu mạnh giết chết vài ngàn đồng bào của bọn chúng. Vì thế, hai bên lập tức nổ ra ác chiến.

Ngô Bình thấy phía đối diện đã nổi lên khói lửa, anh mệnh lệnh mọi người dừng truy đánh, mà đứng xem sự náo nhiệt ở đằng xa.

“Đám dị tộc vô sỉ này, giờ đáng bị hung thú giết lại!”

Ngô Bình hỏi: “Mỗi lần dị tộc đều làm thế à?”

Có người đáp: “Đúng vậy thưa công tử. Dường như lần này con đường Chúa Tể mở ra, dị tộc đều săn giết Nhân tộc của chúng ta”.

Ngô Bình cười lạnh: “Bọn chúng có thể săn giết Nhân tộc, thì Nhân tộc cũng có thể săn giết bọn chúng. Các ngươi chuẩn bị thật tốt vào, đợi khi hai bên lưỡng bại câu thương rồi, chúng ta lập tức ra tay!”

Thực lực của mấy vạn dị tộc cũng ngang ngửa với hung thú Bán Hổ, hai bên đánh nhau sống chết một lúc, kẻ cầm đầu dị tộc hết lớn: “Các ngươi đừng để đám Nhân tộc đạt được lợi thế, mọi người đi giết bọn chúng với ta!”

Hắn ta vừa nói lớn, đã có hơn một ngàn dị tộc xông đến chỗ Ngô Bình. Đợi bọn chúng đến gần, Ngô Bình bay lên giữa không trung, dùng Thấp Kiếm Trọng Sơn phối hợp với Định Quang Phân Thần Trảm chém xuống. Thoáng chốc, anh lại giơ Bạch Hổ Tiên Kiếm lên, lập tức có tám trăm bóng người từ trong cơ thể anh bay ra, mỗi bóng người đều giống hệt với anh như đúc. Tất cả đều là phân thần của anh!

Tám trăm phân thần này cầm bảo kiếm nhào đến chém giết, đám dị tộc thấy thế đều sợ đến đần ra, không kịp phản ứng nên đã lần lượt trúng chiêu. Tên cầm đầu dị tộc trúng một Định Quang Phân Thần Trảm, ngực bị cắt rách để lộ ra trái tim!

Đám dị tộc đều bị phân thần trảm giết chết sạch, người cầm đầu dị tộc thấy thế ngạc nhiên đến sợ hãi, vội vàng gào thét lên rồi quay đầu bỏ chạy. Nhưng Ngô Bình đã sử dụng thức thứ hai của Đao Pháp, kiếm quang chợt lóe lên, dị tộc chạy hơn trăm dặm đã rơi vào ảo cảnh. Hắn ta phát hiện hắn ta trở về lúc còn nhỏ được mẫu thân ôm vào lòng, lập tức yên lặng không còn sợ hãi nữa. Nhưng lúc này, một đường kiếm quang chém xuống, làm đầu và thân của hắn ta đã tách làm hai nửa. Nhưng vị cao thủ của dị tộc này đến chết cũng chưa bị đau đớn này giống như chết trong lòng của mẫu thân.

Đạo pháp này chính là Thiên Huyễn Cách Không Trảm của Ngô Bình, nó có thể giết địch trong không trung. Kẻ bị trúng chiêu sẽ bị chết trong ảo cảnh, chết khi không có chút phòng bị nào.

Sau khi giết hơn một ngàn dị tộc này, số dị tộc còn lại bị suy giảm chiến lực khổng lồ, nên bị hung thú giết chết. Chúng hoàn toàn bại trận, nên liên tục lui ra sau.

Ngô Bình bảo người khác đến lấy các Trữ Vật Pháp Khí của đám dị tộc đã chết đi. Anh thấy gai mắt luôn đồ vật trong đó, nên đưa cho tám trăm vị Thánh Nhân tự chia cho nhau.

Qua một nửa giờ, mấy ngàn dị tộc đã trốn nơi xa mà hung thú vẫn đã chết hơn một vạn, còn lại chỉ còn hơn một vạn.

Ngô Bình lại bay lên không trung lần nữa, sử dụng Thiên Ảnh Kiếm Pháp, kiếm quang xuất hiện ngập trời chém giết đám hung thú. Thoắt cái, đã có mấy ngàn con hung thú bị giết chết.

Sau nửa giờ, hơn một vạn con hung thú này đã bị Ngô Bình giết sạch. Lúc này, anh lại hỏi A Bạch trước mặt: “Ta có bao nhiêu điểm khen thưởng?”

A Bạch: “Chém một hung thú Bán Hổ bình thường sẽ đạt được ba điểm khen thưởng. Ngươi chém giết tổng cộng 23 nghìn con hung thú, đạt được 97 nghìn điểm khen thưởng”.

Ngô Bình biết trong đám hung thú Bán Hổ có vài con đạt cấp khá cao, nên điểm khen thưởng cũng khá nhiều.

Bước tiếp theo, Ngô Bình lệnh mọi người tản ra và tiếp đi đến.

Nơi này quá lớn, cứ tiếp tục đi đến đã tiến vào rừng rậm. Tiểu đội của Ngô Bình cũng nhanh chóng tách khỏi nhóm người, dù sao nơi đây là đường Chúa Tể, mọi người cũng muốn chém giết hung thú. Vậy nên, họ không thể tụ tập hết lại một chỗ bên nhau được.

Sau khi nhóm họ bước vào rừng, Ngô Bình lập tức đã ngửi được một ít mùi thuốc khác lạ, anh nói với mọi người: “Các ngươi đi tiếp đi, ta đuổi theo sau”.

Mọi người thấy thế cũng gật đầu, tiếp tục đi về phía trước. Còn anh lại theo mùi hương của dược đi đến bên một chiếc hố sâu. Trong hố sâu này đầy bụi gai rập rạm, rất khó đi vào, anh vung kiếm quét ngang, từ từ đi đến được đáy hố.

Vị trí đáy hổ này có một gốc cây nhỏ cao tầm một mét, trên còn có ba quả dưa màu vàng nhỏ xíu hơn bằng nắm tay một chút, hương thơm từ chúng tràn ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK