Mục lục
Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1050: BƯƠM BƯỚM ĐỎ

Phòng VIP !

“Cái gì?” Bác Dịch khiếp sợ đứng ở trước mặt của Trang Ngải Lâm, nhìn cô gái kia nhàn nhã nhận lấy trà sâm đỏ uống…, thế nhưng anh lại không thể tin nổi nói: “Cô đang nói đùa à? Tôi làm sao có thể đi catwalk? Cả ngày tôi vùi mình ở trong vườn nho, làm cho cả người tanh bùn đất, thậm chí có mùi quê mùa, làm sao có thể đứng ở trên sàn diễn thời trang?”

Lúc này Trang Ngải Lâm cầm trà sâm, lập tức có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn anh nói: “Thì ra anh có nhiều khuyết điểm như vậy?”

Bác Dịch bất đắc dĩ nhìn cô.

Trang Ngải Lâm nhìn dáng vẻ anh không muốn như vậy, vẻ mặt hơi thu lại, đặt ly trà trên bàn nhỏ, mới đứng lên, đi tới trước mặt của anh, nhìn anh chăm chú nói: “Cái gọi là catwalk, quả thật người bình thường không thể đi! Nhưng anh không phải vậy! Anh trời sinh lạnh lùng, thậm chí lộ ra một hơi thở nồng đậm chẳng quan tâm gì ! Người mẫu chính là phải như vậy! !”

Bác Dịch không lên tiếng, chăm chú nhìn cô.

Trang Ngải Lâm ôm vai, đi xung quanh Bác Dịch, thỉnh thoảng nhìn bên trong tây trang màu đen của anh, hơi lộ ra bắp thịt rắn chắc, giống như chưa từng biết anh, lại nhìn kỹ anh một lần nữa, đưa ngón tay thon thon mò vào trong tây trang của anh, chuyên nghiệp, cách áo sơ mi màu đen, quét lồng ngực của anh, ước lượng hình thể của anh, xem rốt cuộc vóc người chênh lệch bao nhiêu so với người mẫu nam vừa rồi bị ngất đi, cô vừa từ lồng ngực quét phủ đến bên hông rắn chắc của anh, sờ tới bắp thịt rắn chắc gợi cảm bên hông anh, hơi hài lòng, sâu kín nói: “Người mẫu đi catwalk, để tránh vẻ mặt mình lộ ra mất tập trung, cướp đi phong cách trang phục, vẻ mặt đều phải lạnh lùng! Thậm chí không thể sinh ra lệ thuộc hoặc mê luyến đối với trang phục mình mặc trên người ! ! Tất nhiên phải tránh khỏi không có chút cảm xúc, mình cũng chỉ là một móc áo! Mà anh, hoàn toàn chính là người như vậy! ! Tình cảm lạnh nhạt, tính cách cứng rắn, thậm chí lộ ra một chút ích kỷ và tàn nhẫn!”

Ánh mắt Bác Dịch lập tức lóe ra nóng bỏng, nhìn Trang Ngải Lâm, cười nhạt một tiếng nói: “Tôi tình cảm lạnh nhạt, ích kỷ và tàn nhẫn? Cám ơn cô lại thêm chút khuyết điểm cho tôi !”

Trang Ngải Lâm nhàn nhạt mỉm cười, ngẩng đầu lên nhìn Bác Dịch, cũng không nể tình nói: “Đây là khuyết điểm của anh, cũng là ưu điểm của anh ! Ít nhất vào lúc này, tôi cũng cần anh một chút!”

“Tôi không muốn!” Bác Dịch trực tiếp từ chối Trang Ngải Lâm, nguội lạnh nói: “Mặc kệ cô cảm thấy tính cách tôi có thích hợp hay không! Tôi không quen loại địa phương đó! ! Thậm chí sợ loại địa phương đó! Lúc tôi mới vừa đi vào hội trường tặng hoa cho cô, cả người tôi đã không thoải mái, bây giờ cô còn muốn tôi đi catwalk! ? Cô không sợ đến lúc đó tôi luống cuống tay chân làm hư buổi trình diễn thời trang quan trọng của cô sao? Tôi không nổi tội làm hư sự nghiệp của cô ! Cô tìm người khác đi! Thật xin lỗi, tôi giúp không được cô ! !”

Anh nói xong, ngay lập tức xin lỗi xoay người, muốn đi ra phòng làm việc! !

“Tôi cho rằng bó hoa kia là anh đưa cho tôi,” Trang Ngải Lâm trực tiếp nhìn bóng lưng của anh, thẳng thắn nói.

Bác Dịch hơi giật mình dừng ở tại chỗ, nhìn đám người náo nhiệt bên ngoài phòng làm việc, dừng lại một lát, mới chậm rãi xoay người, nhìn Trang Ngải Lâm. . . . . .

Trang Ngải Lâm cũng nhàn nhạt nhìn anh, giống như không sao cả, nhưng vẫn nói thẳng: “Tôi cho rằng bó hoa này là anh đưa cho tôi, tôi vẫn có chút vui vẻ! Cho nên anh nói đúng, anh là người không giỏi nói chuyện, mãi mãi đều không thể nào làm loại chuyện đó ! Nhưng chỉ cần anh làm một lần, tôi sẽ nhớ kỹ cả đời! Nhưng anh lại làm một chuyện khác để cho tôi nhớ anh cả đời!”

Bác Dịch chăm chú nhìn cô.

Trang Ngải Lâm khẽ chớp mắt, mới lạnh nhạt nhìn anh, nói: “Chính là chia tay với tôi!”

Trái tim Bác Dịch giống như bị người nện một búa, nhìn cô.

“Anh. . . . . . Anh lựa chọn một mình, chia tay với tôi!” Trang Ngải Lâm lại nói tới chuyện này, vẫn hết sức để ý, thậm chí vẻ mặt cứng ngắc, nhìn một chỗ khác, mới âm trầm lạnh lùng nói: “Tình cảm là chuyện của hai người, anh chỉ làm chủ một mình! Cho tới bây giờ anh cũng không có hỏi qua tôi, có chấp nhận đi đến vườn nho với anh cả đời hay không! ? Anh cũng không có hỏi tôi..tôi đối với sự nghiệp của anh, tôi suy nghĩ thế nào! Anh đều không có! Bởi vì anh không tôn trọng, đã hủy diệt một chút hảo cảm trước kia tôi đối với anh ! ! Lựa chọn con đường kia cũng không quan trọng! ! Quan trọng là anh đã từng có vươn tay muốn mời đối phương hay không!”

Hai mắt Bác Dịch lóe lên, hơi lộ ra mấy phần kích động, chăm chăm nhìn cô! !

“Dĩ nhiên! !” Sauk hi Trang Ngải Lâm nói xong những lời có chút tình cảm, lại không hề bối rối, thu hồi vẻ mặt, nói tiếp: “Coi như anh hỏi tôi, tôi cũng sẽ không đồng ý đi vườn nho của anh, cái loại địa phương thúi cứt trâu đó!”.

Bác Dịch lập tức ngẩn ra, nghe được người khác nói vườn nho của mình như vậy, anh lập tức tức giận nói: “Chỗ kia không thúi cứt trâu! Nơi đó có hương hoa mùa Xuân Hạ Thu Đông khác nhau, thậm chí còn có một thảm cỏ lavender! Còn có biệt thự của tôi! Cả trang trại nho của tôi! ! Đó là một địa phương lãng mạn đấy!”

Có người nhảy vào hố! !

Trang Ngải Lâm nghe xong mấy câu này, liền lộ ra một chút dịu dàng khó được, lại vẫn hết sức cá tính cất bước đi tới trước mặt của Bác Dịch, cúi xuống, đưa hai tay ra chậm rãi cởi cúc áo tây trang của anh, từng viên, từng viên cởi ra, mới nói: “Thật sao? Tôi có thời gian đi xem một chút. . . . . .”

Bác Dịch nhìn cô.

Trang Ngải Lâm không nói chuyện nữa, chỉ buông lỏng cúc áo tây trang của anh, chậm rãi cởi ra tây trang, rũ xuống trên mặt sàn, nhìn bên dưới khuôn mặt kiên nghị của người đàn ông này, có bả vai hết sức rộng rãi, bắp thịt đầy, cô vừa chậm rãi vươn tay, cởi bỏ nơ cho anh, mới nói: “Giúp tôi một chút! Coi anh như thiếu nợ của tôi! Bây giờ trả cho tôi, sau này chúng ta đều không thiếu nợ nhau!”

“. . . . . . . . . . . .” Bác Dịch cảm thấy bất đắc dĩ nhìn cô.

Trang Ngải Lâm cũng ngẩng mặt nhìn anh, ánh mắt nhìn thẳng không để cho người ta từ chối!

Bác Dịch không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ thở dài, quay mặt đi, lắc đầu một cái. . . . . .

***

Chủ đề thời trang thứ hai đã bắt đầu, cả hội trường một mảnh tăm tối, chỉ còn lại ba ngọn núi tuyết, nhấp nháy ánh sáng màu bạc, từng ngọn đèn thủy tinh chậm rãi từ trên nóc rũ xuống, kèm theo màu trắng bồng bềnh, âm nhạc lãng mạn chợt vang lên, tất cả khách quý cùng ngẩng đầu lên, lúc màn trình diễn đầu tiên hoàn mỹ, rối rít khen ngợi, lại xem màn trình diễn thứ hai. . . . . .

Đỉnh núi tuyết chợt sáng lên ánh sáng màu xanh nhạt, bão tuyết tiếp tục bay tán loạn, giống như bông tuyết bay toàn thế giới một mảnh trắng xóa, lập tức, trong thế giới mịt mờ đó, chợt đi ra một người mẫu nam người Australia, mặc tây trang màu đen, kim tuyến trắng đen trên quần áo lấp lánh ánh sáng hết sức sắc nét, chiếu từng đường may tây trang hết sức cầu kỳ vóc người của người mẫu này rất cao, nhất là cả người anh lộ ra hơi thở vương giả mãnh liệt, giống như anh là chúa tể của thế giới bóng đêm, lại chi phối toàn bộ thế giới ban ngày ! !

Nét mặt của anh đẹp trai, lạnh lùng, từng bước đi về phía trước, bước qua gió tuyết, lại bước qua sàn catwalk hình chữ T, hơi đứng thẳng trong chỗ các khách quý một chút, mới tiếp tục xoay người đi trở về. . . . .

Một người đàn ông mặc tây trang màu đỏ sậm, bên trong phối áo sơ mi màu đen, trên bả vai đậu một con quạ đen, hết sức tà mị đứng ở trước gió tuyết, người đàn ông giống như biểu thị, toàn bộ thế giới không những chỉ có bóng tối, còn có máu tanh, nhưng phàm là đàn ông luôn xung động có thú tính và khát máu, đây là một loại hấp dẫn mê người trí mạng, chỉ thấy người đàn ông người anh, ở trong từng  tràng pháo tay, chậm rãi đi racatwalk! !

Trước khán đài, không khí càng ngày càng náo nhiệt, khách quý cũng xem hết sức hào hứng!

Phía sau khán đài cũng rất gấp gáp bận rộn, phòng thay quần áo to lớn, dựng thành nhiều phòng nhỏ, mỗi phòng nhỏ, đều có người mẫu khác nhau tiến vào tới tới lui lui, ở một phòng thay đồ VIP cuối cùng, Trang Ngải Lâm đã mặc một chiếc váy dài cúp ngực màu đen lấp lánh, xõa mái tóc thẳng quyến rũ, đứng ở trong phòng thay đồ, bởi vì hiểu rõ cá tính của Bác Dịch, ngay lập tức có chút không yên lòng nhìn cánh cửa kia, hỏi: “Anh có làm được không ! ! ?”

Bác Dịch cởi trần nửa người trên, đứng ở trong phòng thay quần áo, nhìn tây trang màu đen treo trong phòng thay quần áo, mình mặc áo sơ mi đen, loay hoay với nếp gấp cổ áo theo phong cách Châu Âu, anh bắt đầu phiền não nói: ‘Không biết! ! Không biết nên làm thế nào mới được? !”

Anh nói xong, liền lấy áo sơ mi màu đen, mặt vo thành một nắm, mặc vào. . . . . .

Trang Ngải Lâm đứng ở bên ngoài, nghe giọng phiền não ở bên trong, tính cách cô nóng nảy, liền không nói hai lời, xoay người lập tức đẩy cửa ra, lại phịch một tiếng đóng lại ! !

Bác Dịch đứng ở trong không gian thu hẹp, kinh ngạc nhìn Trang Ngải Lâm, có thể cứ như vậy xông tới, anh không nhịn được kéo áo sơ mi đen, căng thẳng nói: “Cô đi vào làm gì?”

“Chờ anh chuẩn bị xong, đến bao giờ hả ?” Trang Ngải Lâm tức giận nhìn trừng anh một cái, mới ở trong phòng thay quần áo nho nhỏ, ở khoảng cách thật gần đứng trước mặt của anh, đầu tiên liếc mắt nhìn nếp gấp cổ áo anh bị xốc xếch, cô vươn tay nhanh chóng sửa sang cho anh, vừa sửa sang vừa nói: “Cài cúc áo tây trang của anh đi !”

“. . . . . . . . . . . .” Bác Dịch cúi đầu, ở khoảng cách thật gần nhìn Trang Ngải Lâm đứng ở trước mặt của mình, đã thay bộ váy dài cúp ngực đẹp lạnh lùng, khuôn mặt trái xoan, đường cong tuyệt đẹp, hai mắt quyến rũ, dán lông mi giả, thỉnh thoảng hơi vểnh, môi đỏ mọng đầy đặn ngọt ngào, thỉnh thoảng hé mở lộ ra hơi thở mê người, đưa cánh tay trắng nõn giúp mình sửa sang lại cổ áo, bả vai nhỏ, lộ ra trơn bóng mê người, bộ ngực khêu gợi như ẩn như hiện. . . . . .

Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt tuyệt mỹ của cô, cảm thấy ngón tay của cô không ngừng vuốt hầu kết của mình, trong lòng nổi lên kích động khó hiểu, nói: “Cô nói câu đó, có thật hay không?”

“Câu gì ?” Trang Ngải Lâm vừa sửa sang lại cổ áo cho anh, vừa hỏi!

Bác Dịch dừng lại một lát, mới nhìn cô sâu kín nói: “Có thời gian, đến vườn nho của tôi xem một chút!”

Trang Ngải Lâm hơi rũ mí mắt, nhìn hầu kết hấp dẫn của người đàn ông này, suy nghĩ trong chốc lát, mới đáp: “Ừ. . . . . . Có thời gian có thể đi xem một chút! Chỉ là tôi đi, anh muốn mời tôi uống rượu gì?”

Hai tròng mắt Bác Dịch lóe lên, nóng bỏng nhìn cô, nói: “Tôi mời cô uống rượu ngon nhất tôi cất trong hầm ! Bươm bướm đỏ ! ! Đây cũng là rượu tôi thích nhất, bởi vì nó rất mạnh, rất sâu, rất nghẹtn cổ họng ! Có loại cảm giác để cho tôi hít thở không thông! Trời sinh tôi không thích mềm mại, muốn nó mạnh mẽ! Lúc uống nó, luôn luôn nằm ngửa ở trên giường, tưởng tượng trong cuộc đời có thể có một người phụ nữ như vậy hay không, xâm chiếm thân thể của tôi, xâm chiếm linh hồn của tôi! Sau đó tôi sẽ nhắm mắt lại, lúc rượu cồn chảy vào cổ họng, tưởng tượng kết hợp cùng với cô ấy! !”

Trang Ngải Lâm dừng lại động tác, ngẩng mặt lên nhìn anh.

Bác Dịch cũng không nói gì nữa, chỉ cảm giác hai tay của mình dừng ở một cúc áo sơ mi, rõ ràng phải cài vào, lại không nhịn được buông lỏng ra. . . . . .

Trang Ngải Lâm cúi đầu, nhìn cúc áo buông ra, còn có áo sơ mi lộ ra màu sắc cái cổ và cơ bụng săn chắc của anh. . . . . .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK