trận pháp dịch chuyển có thể trực tiếp dùng xe ngựa dừng ở trong đại sảnh trận
pháp, như thế sẽ thuận tiện hơn một chút."
"Ừm? Không phải đều là ngồi trên xe ngựa mà ra vào trận pháp à?"
"Ha ha."
Karen ngoài mặt mỉm cười, trong lòng im lặng mà khinh bỉ hệ thống trợ cấp
không hợp lý này của Thần Giáo một chút.
Ở trước mặt loại "Thần tử" như là Marvalho này, chênh lệch về trợ cấp giữa
mình và hắn, hẳn là còn phải lớn hơn rất nhiều khi so sánh sự chênh lệch giữa
mình và một tên thần bộc bình thường.
Đương nhiên, người ta có lẽ đã không cần trợ cấp, phần lớn tiêu dùng đều có
thể được chi trả.
Nhìn một cái, mình cảm thấy người ngồi bên trong xe ngựa đi vào trong đại
sảnh trận pháp đều là đầu óc bị úng nước (đầu óc có vấn đề), nhưng mình không
để ý đến việc có số ít người trong nhà là có bể bơi.
Ai, đây thật sự đã khiến cho trái tim của nhân viên Đòn Roi Kỷ Luật chém giết
liều mạng trên tuyến đầu như mình cảm thấy lạnh lẽo.
"Ngươi trước hết cứ làm việc của mình đi, chờ sau khi làm xong thì có thể viết
thư gửi cho ta, đương nhiên, ta đoán rằng chắc ngươi cũng sẽ quên."
"Vậy thì chắc chắn sẽ quên." Karen nhún vai, "Giữa những người bạn thật sự sẽ
lười đi viết thư cho nhau."
"Ha ha, trận pháp sắp khởi động, gặp lại sau." Marvalho phất tay với Karen.
"Gặp lại." Sau khi Karen phất tay với Marvalho thì quay đầu, đi về phía vị trí
trận pháp dịch chuyển của mình.
Marvalho cũng không có đứng tại chỗ mà hướng mắt nhìn về bóng lưng của
Karen, sau khi Karen quay người thì Marvalho cũng xoay người rời đi.
Pall ngồi trên bờ vai Karen thì nhỏ giọng nói: "Ta vốn cho rằng hắn ta là một
con người chất phác khó tìm."
"Bây giờ thì sao?"
"Vào lúc hắn ta không chút do dự mà quyết định để Lister bước ra nhận tội, ta
mới ý thức tới, hắn không phải vậy."
Karen mỉm cười nói: "Hắn vốn cũng không phải thế."
"Là do ta ngây thơ sao?"
"Không, không có, có thể là bởi vì cô đã ăn quá no rồi."
"Cậu đang giễu cợt ta đấy à?"
"Không có, nếu như trong lúc cô đi dã ngoại, trông thấy một con dị ma đang
giết một người, cô sẽ ra tay để cứu người đó sao?"
"Tùy theo tâm trạng."
"Đúng, hắn ta cũng giống như vậy, tùy theo tâm trạng. Có lẽ hắn ta cảm thấy
khi nói chuyện với ta sẽ khá dễ chịu, cho nên xem như quan hệ với ta tương đối
tốt, bởi vậy hắn sẽ tương đối khoan dung với ta hơn.
Nhưng đối với người khác, ví như Lister, thật ra cũng chỉ là đồng nghiệp vô
cùng bình thường, à không, là cấp trên cấp dưới, ừm, thậm chí thấp hơn, dù gì
thì Lister cũng kính gọi hắn là Ngài."
"Ta cảm thấy, Karen, cậu hiểu rõ việc làm sao để kết bạn hơn so với ta đấy, ta
cũng không ít lần giao phía sau lưng của mình cho bạn bè trong lúc đi thám
hiểm, nhưng cũng không ít lần ta nhìn nhầm vài tên khốn kiếp khiến người ta
buồn nôn."
"Bởi vì cô thật sự là đang kết bạn, ta là đang nghiêm túc giao lưu."
"Khác nhau ở chỗ nào sao?"
"Kết bạn kiểu gì cũng sẽ cảm thấy một khi trở thành bạn bè thì vĩnh viễn sẽ là
bạn bè, giao lưu thì là cần phương thức động thái để duy trì loại quan hệ này.
Giống như là ta biết Marvalho vẫn luôn bị cái thân phận Người thừa kế này của
mình ảnh hưởng, vì thế hắn đã mất đi tuổi thơ, đã mất đi người nhà, nhưng khi
cô nhìn thái độ của hắn lúc để cho một mình Lister gánh vác mọi chuyện, chứng
minh rằng hắn thật ra đã sớm quen thuộc với cái thân phận Thần tử này.
Cô có thể cùng hắn biểu đạt một chút sự khốn khổ trong nội tâm của hắn, nhưng
tuyệt không thể cùng hắn đi phê phán về cái thân phận Thần tử này.
Một tên phú ông tự giễu mình vì sự nghiệp mà không để ý đến việc ở bên người
nhà, nhưng nếu như cô để hắn ta có cơ hội biến thành một người bình thường để
có cơ hội quây quần bên người nhà nhiều hơn thì hắn tuyệt đối sẽ không thể nào
đồng ý, còn có thể nổi giận mà liều mạng với cô đấy.
Suy cho cùng, hắn chỉ là muốn tìm người cùng hắn nói nhảm mà thôi."
"Nhưng mà, cậu không cảm thấy kiểu này rất mệt mỏi sao? Sau khi xác định
xong quan hệ, còn phải duy hệ quan hệ."
"Tất cả mọi chuyện trên đời này đều trong trạng thái liên tục chuyển động và
biến đổi, cho dù là vợ chồng sau khi kết hôn, muốn gia đình hòa thuận hạnh
phúc cũng cần dùng trí tuệ để tiến hành duy trì nó."
"Cũng đúng, nhưng cũng không đúng."
"Ừm?"
"Giống như con chó ngu ấy, nó có vẻ chưa từng thay đổi."
"Cô nói đúng."
Karen đưa ngân phiếu cho nhân viên trận pháp, sau đó ghi tên của mình.
Trong vòng trong trận pháp đã có không ít người đang đứng, Karen đi vào,
kiếm một góc mà đứng cho vững.
Cùng với ánh sáng bao trùm trận pháp, bắt đầu dịch chuyển.
...
"Hô..."
Đại sảnh trận pháp dịch chuyển của đại khu thành phố York, Karen vừa mới
dịch chuyển đến bước ra khỏi mà vận động cơ thể một chút, bên cạnh có không
ít người vừa mới cùng dịch chuyển đến đây cũng đang vận động cơ thể.
Nơi này còn có nệm, thuận tiện cho mọi người nghỉ ngơi, đương nhiên, còn có
phòng mát-xa, chỉ có điều là rất đắt, người bình thường sẽ không lựa chọn đi
vào hưởng thụ, người không bình thường có lẽ cũng không có thời gian để
hưởng thụ.
"Lúc ngồi trên xe ngựa của Người Cầm Roi thật sự không cảm nhận được một
chút sự xóc nảy nào."
"Đúng vậy meo." Pall nằm trong ngực Karen duỗi lưng một cái.
"Con người chính là như thế, trở về lúc đầu sau khi được trải nghiệm thứ tốt
hơn, cũng khó tránh khỏi mang theo chút khó chịu."
"Cho nên, vẫn phải nỗ lực tăng cao địa vị, nhận được đãi ngộ tốt hơn, meo, dù
gì thì những thứ quý giá chỉ có một khuyết yếu, đó chính là quá đắt."
"Đây không phải là khuyết điểm của nó, là khuyết điểm của ta."
"A, mỗi lần ta muốn để cho cậu có lòng dũng cảm để đối mặt với hiện thực thì
ta đều sẽ phát hiện cậu còn thực tế hơn cả ta đấy."
Vừa trò chuyện cùng Pall vừa đi ra ngoài, Karen trông thấy ở nơi cửa của đại
sảnh trận pháp có hai hàng kỵ sĩ trú quân đang đứng, không khí của toàn bộ đại
sảnh cũng lộ ra vẻ rất nghiêm trọng.
Tính toán thời gian, khoảng cách từ lúc sát thủ ám sát cả nhà Đại chủ giáo đến
bây giờ, khoảng chừng là ba ngày, mà việc này, vừa lúc là thời điểm ảnh hưởng
của việc này phát tán ra ngoài một cách nghiêm trọng, toàn bộ đại khu thành
phố York có lẽ là đều bị bao phủ phía dưới một vùng mây đen