giống.
Nhưng trong cuộc so tài tiếp theo, cả hai người họ đều trở thành những cái tên
nhất nhì của nhóm Ma Vương.
Cũng bởi vì vậy mới chấn động Ma giới.
Dù sao thiên tài trong Ma giới cũng nhiều như thế, có thể trở thành những Ma
Vương mạnh nhất, cũng coi như là số ít những người có cảnh giới cao nhất,
tương lai về sau có thể trở thành Chuẩn đế gần như là chắc chắn.
Hơn nữa, hai người này xuất thân từ cùng một môn phái, trước đây đều là vô
danh, nghĩ thôi là biết gây ra được bao nhiêu sự chú ý.
“Các tuyển thủ hạt giống lần này, lấy biểu hiện của vòng đầu tiên làm chuẩn!”
“Trong số sáu mươi bốn trận chiến ở vòng đầu tiên của nhóm Huyền Tiên,
những người có được Tiên kiếm lục giai và Tiên giáp, sẽ có tư cách trở thành
tuyển thủ hạt giống!”
Nghe thấy lời này, toàn trường đấu dâng trào những lời thảo luận xôn xao như
sóng thần.
“Đệch, không phải được lựa chọn dựa theo tiếng tăm và uy tín sao?”
“Có cảm giác là có liên quan với biểu hiện của vòng đầu tiên?”
“Chuyện này, nếu biết trước đã liều mạng hơn ở vòng đầu tiên rồi!”
“Đúng vậy, lợi thế của các tuyển thủ hạt giống quá lớn, có thể được nghỉ ngơi
mấy hiệp…”
“Chẳng qua phương pháp tuyển chọn này công bằng hơn nhiều so với trước
đây.”
“Không sai, người có thể nhận được phần thưởng cao nhất tại trường đấu là một
trong những người giỏi nhất, và hắn xứng đáng là một tuyển thủ hạt giống!”
Giữa lúc mọi người còn đang bàn luận, số thứ tự của tuyển thủ trong nhóm
Huyền Tiên đầu tiên đã được gọi ra.
“357, 5, 2246!”
Điều này có nghĩa là số 2246 Ma tu trong nhóm Huyền Tiên của chiến khu 357
đã được báo danh.
Giọng nói trên cao không ngừng vang lên, sau đó một Huyền Tiên cầm biển số
trên tay chậm rãi đứng dậy.
Nhóm Huyền Tiên được đưa lên ngọc đài màu đen cao hơn đấu trường nhận sự
quan tâm của toàn đấu trường.
“Đó là Nhuế Bắc!”
“Ta quen hắn, hắn cùng một nhóm với bọn ta!”
“Người này thực lực rất mạnh, ta từng giao thủ với hắn lúc ở chiến trường!”
“Người của chiến khu Ngũ Chân!”
“Tuyệt thế Thiên tài của Phần Linh tông!”
Lúc này, Huyền Tiên tên Nhuế Bắc không chỉ được toàn thể Ma tu chú ý, mà
còn nhanh chóng trở nên nổi tiếng khắp Ma giới.
Bởi vì Đại hội Giảng Đạo này, Ma giới các nơi đều có tiên khí truyền ảnh phát
sóng ra bên ngoài.
Vô số thế gia, Ma môn và tán tu đã tụ tập trước tiên khí truyền ảnh để xem sự
kiện lớn nhất này!
“Ha ha ha, đó là chiến khu Ngũ Chân của chúng ta!”
“Thật tự hào!”
Trong một chiến khu Ma giới nào đó, cả ngàn tỷ Ma tu vaì thế mà tự hào, đều
đồng thanh cổ vũ.
Mà tại chiến khu này, có một ma môn thậm chí gào hét lên càng lớn, rơi vào
trạng thái điên cuồng.
Ngay cả tông chủ của Ma môn này cũng nóng hết cả mắt, suýt chút nữa bóp nát
tay vịn của ghế ngồi.
Nội bộ bên trong, vô số Ma tu kích động đến mức thậm chí bật khóc ngay tại
chỗ.
“Ha ha ha ha, Nhuế Bắc, là Nhuế Bắc của Phần Linh tông chúng ta!”
“Thật không ngờ, hắn vậy mà lại là tuyển thủ hạt giống đầu tiên!”
“Đáng giá đáng giá lắm, Phần Linh tông đã một trận thành danh!”
“Sư điệt của ta thật là đẹp trai!”
“Xứng đáng là đệ tử chân truyền đầu tiên trong số các Huyền Tiên của Phần
Linh Tông. Ngay tại vòng đầu tiên đã đem về uy danh cho tông môn chúng ta!”
Đây là uy danh của Đại hội Giảng Đạo.
Thật sự khiến cho thiên hạ đều biết đến uy danh.
Vị Huyền Tiên tên Nhuế Bắc kia cũng không giấu nổi sự phấn khích, bản thân
hắn cũng không ngờ mình sẽ trở thành một tuyển thủ hạt giống.
Hắn đứng trên ngọc đài màu đen, nhìn xung quanh đầy tự hào, đón nhận sự
ghen tị của vô số người.
“177, 5, 954!”
Kèm theo tiếng vọng từ trên cao, một Huyền Tiên khác với tư cách là tuyển thủ
hạt giống đã được đưa lên.
Thế là tại vài nơi trong Ma giới, lại có môn phái như lại lần nữa được đón
không khí của năm mới.
Sau khi một trăm hai mươi tám thiên tài Huyền Tiên được đưa lên ngọc đài màu
đen, các tuyển thủ hạt giống của nhóm Huyền Tiên đã được chọn xong.
Tiếp theo sau, đến lượt các tuyển thủ hạt giống của cấp độ Kim Tiên.
Mỗi vị đều thu hút sự chú ý của hàng trăm triệu người, từng tràng hò reo vang
lên.
Nhưng ở dưới đài, Thành Ca trong vỏ kiếm lại chua xót bĩu môi.
Có gì mà hay ho đâu, năm đó hắn cũng là cái tên đứng đầu của đại hội Vạn
Yêu, Đại hội Giảng Đạo này của các ngươi cũng chỉ là mấy tuyển thủ hạt giống
nhỏ nhoi còn không biết xấu hổ.
Nhớ lại Kim Long Vương, Kim Tuyến Trùng, Kỳ Uyên, Chiến Hầu Vương,
Băng Phượng, Cơ Lâm năm đó, so với đám Huyền Tiên này chẳng phải còn
mạnh hơn cả trăm triệu lần hay sao?
Nhưng trước khi mọi người ra sân, không có buổi lễ ra mắt nào cả, càng không
có truyền hình trực tiếp về các tộc khác trong Ma giới…
Những đại lão của Yêu tộc kia không biết tạo thanh thế, đây là điều khác biệt
lớn nhất so với Ma giới.
Người ta chỉ làm một buổi lễ khai mạc thôi, mà đã bung lụa như vậy rồi.
So sánh mới thấy thật là thảm hại.
Hắn đang suy nghĩ liệu tương lai mình có phải cũng cần mở rộng phát triển tại
Yêu giới một chút không.
Chẳng qua với tư cách là Yêu chủ như hiện tại, không thể đích thân xuống sân tỉ
thí, dường như cũng chẳng làm màu gì được.
Điều này khiến cho một người luôn kiêu ngạo như hắn càng thêm tiếc nuối lại
càng thêm khổ sở.
Có một số cơ hội một khi bỏ lỡ chính là mãi mãi bỏ lỡ.
Trong khi hắn còn đang thở dài thì các tuyển thủ hạt giống hết người này đến
người kia ra sân.
Dần dần, đến lượt nhóm Hỗn Độn được chú ý nhất cũng là tài giỏi nhất.
Không ngoài ý muốn, tuyển thủ hạt giống của nhóm này chính là người đã nhận
Minh Trì ngọc chi ở vòng đầu tiên.
Cho nên sáu mươi bốn trận chiến của nhóm Hỗn Độn cũng chính là có tổng
cộng sáu mươi bốn tuyển thủ hạt giống.
Trong những trận đấu trước, đám Chuẩn đế bên cạnh Thánh Điện cũng không
mấy quan tâm.
Huyền Tiên Kim Tiên cho dù thiên phú có giỏi đến đâu thì trong mắt bọn họ
cũng chẳng là gì cả.
Đến nhóm Ma Vương, họ cuối cùng cũng nghiêm túc lại.
Mà bây giờ nhóm Hỗn Độn, cả Liệt Vũ Chuẩn đế hay là Phong Phách Chuẩn đế
đều bắt đầu chú ý đến.
“Thật đáng tiếc khi bốn vị Chuẩn đế tại chiến khu của ta không thể lấy được
Minh Trì Ngọc Chi.”
Các vị chấp sự của Thánh Điện cạnh bên cũng không khỏi lắc đầu.
“Quá khó rồi.”
“Chính xác, bảo vật như vậy, ta hay ngươi đều không tránh khỏi bị cám dỗ.”
“Sự tranh đoạt thuộc về Chuẩn đế hậu kì, mặc dù chiến khu của ta có Chuẩn đế
hậu kỳ nhưng cũng không lấy được.”
Phong Phách Chuẩn đế đột nhiên cười ha ha, trêu chọc Liệt Vũ Chuẩn đế: “Bất
kể là như thế nào, tiếp theo chúng ta đều có thể xem chút trò vui.”
Các Chuẩn đế khác cười phá lên khi nghe những lời đó.
“Đúng đúng đúng, Thiên Tiên gia nhập vào nhóm Hỗn Độn thật là một việc
trọng đại.”
Trước khi bước vào đấu trường, tiểu Thiên Tiên Thải Anh đã nổi danh rồi, tất cả
bọn họ đều nghe nói đến.
“Phía trên kia vẫn còn chưa biết được, ha ha ha ha ha.”
“Ngươi nói nếu các vị đại đế bên trên biết có một Thiên Tiên chui vào nhóm
Hỗn Độn, bọn họ sẽ có cảm nghĩ gì?”
“Chắc là Liệt Vũ sẽ tức chết đi?”
Nghe thấy cuộc thảo luận của họ, Liệt Vũ Chuẩn đế giận sôi gan.
Hiện giờ hắn vô cùng hối hận khi nãy đã chọn Thải Anh.
Ai mà ngờ được rằng nàng lại ghi danh vào nhóm Hỗn Độn, hơn nữa còn vượt
qua vòng đấu một cách kỳ tích.
Tới mức bây giờ bản thân vẫn bị các đồng liêu khác chế giễu.
Biết đâu sau lưng còn bị bọn đại đế mắng mỏ, nói rằng những người mình chọn
ra quá yếu và làm bẩn đại hội này.
“537, 1, 1!”
Cùng với giọng nói hùng hồn từ trên cao, một tuyển thủ hạt giống trong nhóm
Hỗn Độn từ từ tiến lên dưới ánh nhìn của vô số người.
Sau khi nhìn thấy dáng người mảnh mai, toàn đấu trường đồng loạt ồ lên.
Liệt Vũ Chuẩn đế và Phong Phách Chuẩn đế cùng với những người khác đứng
dậy, dụi mắt không tin.
Nhìn kỹ lại, đúng là cùng một người.
“Chuyện này, đây là chuyện gì?”
Phong Phách Chuẩn đế nhìn sang các Chuẩn đế khác lắp ba lắp bắp, cố gắng
tìm lời giải thích.
“Đó là tiểu Thiên Tiên?”
“Mẹ kiếp, nàng thực sự có được Minh Trì Ngọc Chi? Trở thành người chiến
thắng cuối cùng trên chiến trường?”